FanAngel5950
New member
Năm Gia Khánh thứ tư (1799), ngày mồng 3 tháng Giêng, drama ở hoàng cung nhà Thanh khiến Miên Ức – một thân vương trẻ tuổi – phải khóc không ra tiếng. Hôm đó, anh chàng nghe một mệnh lệnh khiến bản thân chỉ biết "speechless" luôn, trong lòng đầy ức chế và tức giận vô cùng
Miên Ức là con trai thứ năm của Hòa Thạc Vinh Thuần Thân vương Ái Tân Giác La Vĩnh Kỳ – aka người anh em vừa được phong vừa bị "né" của vua Gia Khánh. Mẹ anh là Trắc phúc tấn Tố Sát La thị, con gái của Quang Bảo – Tả đô ngự sử. Miên Ức sinh năm Càn Long 29 (1764) tại Cảnh Dương cung, còn là anh em sinh đôi với người con thứ tư của Vĩnh Kỳ nữa chứ! Định mệnh sắp đặt để ông anh 35 tuổi này gắn liền với những nhân vật "có số má" nhất lịch sử.
Plot twist chưa từng có
Đúng ngày mồng 3 tháng Giêng năm Gia Khánh thứ tư (1799), tin Càn Long hoàng đế băng hà được công bố. Gia Khánh cuối cùng cũng chính thức "lên đồng" – từ thái tử thành hoàng đế thực sự. Việc đầu tiên ngài làm? Dọn dẹp "team đối thủ": tham quan Hòa Thân bị tịch thu gia sản và "nhận án tử hình tự tay thi hành" Sau đó, Gia Khánh mở đại hội phong thưởng quy mô lớn. Miên Ức cũng được ăn chia, từ Tam đẳng Bối lặc thăng lên Nhị đẳng Quận vương.
Lúc mới nghe tin được thăng chức, Miên Ức mừng như trúng số, nghĩ rằng Gia Khánh đã thật sự "bias" mình. Dù sao hai người chỉ hơn kém nhau 4 tuổi, từ nhỏ cũng chơi thân lắm. Nhưng cuộc đời đâu có như mơ
Đang lúc Miên Ức "bay phấp phới" vì thăng chức, Gia Khánh thả một quả bom nữa khiến anh "đông cứng người", đó là... phái anh đến Thanh Đông Lăng để canh lăng mộ hoàng gia!
Chiếu chỉ viết rõ: "Miên Ức là con trai của Ngũ hoàng huynh. Ngũ hoàng huynh vốn là thân vương, sau khi qua đời, tiên hoàng giảm hai cấp phong cho Miên Ức, cho danh hiệu Bối lặc. Nay đặc ân thăng Quận vương, lệnh Miên Ức đến Đông Lăng, tận tâm xử lý việc trông coi."
Khi chiếu chỉ được truyền đến, Miên Ức muốn "quăng luôn cái bàn" Anh phẫn uất thốt lên: "Đây rốt cuộc là kiểu đối xử gì chứ?!"
Cuộc đời "khổ thân" của Miên Ức
Miên Ức không phải vương gia "flex" được gì nhiều đâu. Cuộc đời anh đầy bi kịch kiểu "main character syndrome" thật sự. Năm Càn Long 31 (1766), khi anh mới 2 tuổi, bố là Vĩnh Kỳ qua đời. Từ nhỏ mất cha, sống đầy thiệt thòi. Vị vương gia "xui xẻo" này đã phải chịu không ít đối xử bất công.
Nhưng vì sao Gia Khánh lại "toxic" với anh như vậy?
Theo Sohu và Sina, hoàng đế chỉ "xử" người thuộc phe đối địch. Rõ ràng Miên Ức không thuộc team nào cả. Vĩnh Kỳ – bố anh – tuy được Càn Long sủng ái nhưng chưa bao giờ tranh ngôi thái tử, cũng không đối đầu với Gia Khánh. Huống chi Vĩnh Kỳ mất lâu rồi, còn đe dọa gì được nữa. Bản thân Miên Ức lại là người "introverted extreme" – ít ham quyền lực, sống kín đáo, sức khỏe yếu, không hề có tham vọng chính trị. Vậy mà sao Gia Khánh lại phải "drama" với anh?
Thực tế, Gia Khánh và Vĩnh Kỳ có tuổi thơ "bestie" với nhau. Gia Khánh luôn đánh giá cao Vĩnh Kỳ. Càn Long từng nhiều lần khen Vĩnh Kỳ là người văn võ song toàn, thậm chí từng xem là ứng viên kế vị luôn. Vì vậy, giữa Gia Khánh và Miên Ức vốn không có "beef" gì. Nhưng sự lạnh nhạt này có vẻ đã "hint" từ thời Càn Long rồi.
Bị "ghosting" từ thời ông nội
Miên Ức suốt thời Càn Long cũng chẳng được trọng dụng. Năm Càn Long 46 (1781), anh 18 tuổi mới được phong Bối lặc – so với con cháu các thân vương khác thì rõ ràng bị "nerf" hơn hẳn. Năm Càn Long 54 (1789), mừng thọ 80 của Càn Long, phần thưởng dành cho Miên Ức cũng thấp tè le. Đến năm Càn Long 58 (1793), khi nhiều thân vương hậu duệ được thăng tước, Miên Ức vẫn "AFK tại chỗ".
Nguyên nhân sâu xa có thể liên quan đến cha vợ – đại thần Trương Giai A Quý. Gia tộc của A Quý cực kỳ quyền thế thời Càn Long. Miên Ức lấy cháu gái của A Quý làm vợ, nhờ đó được nhiều "buff". Nhưng sự cưng chiều này khiến anh phóng túng, mê "party" quá đà, sức khỏe ngày càng tệ. Dù vậy, anh vẫn không thể "fix" được cái nhìn thiếu thiện cảm từ Càn Long.
Bởi thế, khi Gia Khánh ra lệnh đưa Miên Ức đi thủ lăng, đây rõ ràng là một động thái "friendzone cứng" hơn là ân điển. Việc thủ lăng dù đãi ngộ không tệ vẫn luôn bị xem là hình thức lưu đày mềm, chỉ dành cho người bị "dropped" hoặc cần tách khỏi triều đình. Ngoài Miên Ức, năm Gia Khánh thứ sáu (1801), một số hoàng tử không được sủng ái khác cũng từng bị điều đi thủ lăng.
Redemption arc cuối đời
Về sau, năm Gia Khánh 18 (1813), khi xảy ra loạn Thiên Lý Giáo, Miên Ức "all-in" giúp đỡ hoàng đế, đề xuất kế sách quan trọng, nhờ đó mới dần được Gia Khánh nhìn nhận và "appreciate" hơn. Tuy nhiên vận mệnh anh không vì vậy mà "glow up" được nhiều. Cả đời thành tựu không lớn, lại nhiều truân chuyên, đến năm Gia Khánh 20 (1820), anh mất ở tuổi 50
Tóm lại, cuộc đời Miên Ức là sự đan xen của bi kịch số phận và những sóng ngầm trong hoàng thất Đại Thanh. Dù anh thông minh, có tài, nhưng do xuất thân phức tạp, tính cách yếu đuối và tình thế lịch sử, anh không thể trở thành nhân vật "spotlight" trong sử sách.
Theo Sohu, Sina, 163
Nguồn: soha.vn