BeoPho2664
New member
Xem xong bộ phim tài liệu về hai cha con ông Hàn, ai cũng phải nghẹn ngào vì nó phản ánh đúng thực trạng xã hội quá đỗi đau lòng.
Có một bộ phim tài liệu tên "Father" (Người cha) ở Trung Quốc từng gây bão MXH và khiến dân tình tranh cãi rần rần. Nhân vật chính là hai cha con ông Han Pei Ren và Han Shengli - hai người đàn ông với một câu chuyện vừa day dứt vừa khiến người ta phải suy ngẫm.
Gia đình họ Han làm ruộng, sống tại một làng quê nghèo khó ở tỉnh Thiểm Tây. Nhà nghèo, Han Shengli là con trai cả nên từ nhỏ đã rất ngoan ngoãn, biết điều. Đi học thì luôn thuộc hàng top đầu, trở thành niềm hy vọng lớn nhất của bố.
Ông Han Pei Ren kỳ vọng rằng nhờ học hành, một ngày nào đó con trai có thể giúp cả gia đình "lên đời". Là người cha kiểu truyền thống, ông luôn mong con "hóa rồng hóa phượng", cố gắng vun đắp, dành dụm hết cho con mà không đòi hỏi gì cho bản thân.
Năm 2002, Han Shengli thi đỗ Đại học Dầu khí Tây An, trở thành "con nhà người ta" của cả làng vì là sinh viên đại học duy nhất ở cái làng nghèo khó ấy. Anh chọn học ngành truyền thông vì nghe đồn ngành này lương khủng, lên tới 5.000 - 6.000 NDT/tháng (17 - 20 triệu đồng) luôn!
Nhưng vui chưa kịp hết thì lo lại đến. Nhà họ Han phải xoay xở tìm 6.000 NDT học phí (một kỳ) được ghi trong giấy nhập học. Nghĩ mà thương, Han Shengli định bỏ học đi làm kiếm tiền nhưng ông Han Pei Ren không chịu.
Dù vậy, thu nhập hàng năm từ 4 sào ruộng của gia đình ông quả thật quá eo hẹp, không đủ để vừa nuôi con ăn học, vừa lo chuyện sinh hoạt ở nhà. Sau khi cân nhắc kỹ, ông Han quyết định bán hết lúa thóc và gia súc ở nhà, được tổng cộng 3.000 NDT (khoảng 10 triệu đồng). Số tiền còn thiếu, ông chạy vạy vay mượn khắp hàng xóm.
Nhưng ngoài 6.000 NDT học phí ra thì Han Shengli còn cần cả phí sinh hoạt nữa chứ. Cuối cùng, ông Han Pei Ren quyết định đến Tây An cùng con. Con đi học, còn ông đi làm thuê nuôi con ăn học.
Phải nói rằng, Han Pei Ren là người cha cực kỳ truyền thống. Khi thấy con đỗ đại học, vinh quang lắm, ông không ngại vất vả, quyết tâm bằng mọi giá để con có được tấm bằng. Về phần Han Shengli, anh hiểu vì sao bố không cho mình đi làm nên cố hết sức học tập chăm chỉ. Anh mong thành tích học tập của mình có thể là niềm an ủi cho bố.
Mỗi tháng Han Shengli được bố chu cấp 200 NDT (hơn 600 nghìn đồng) tiền sinh hoạt phí. Anh chi tiêu tằn tiện hết mức có thể, mỗi ngày chỉ tốn 3 NDT (khoảng 10 nghìn đồng) cho việc ăn uống, hầu như chẳng bao giờ ăn thịt. Cũng vì vậy mà Han Shengli rất gầy gò.
Trong khi các bạn cùng lớp tận hưởng cuộc sống đại học đủ đường thì Shengli đi nhặt ve chai để có thêm tiền sinh hoạt. Mặc kệ ánh mắt người khác, Han Shengli thường lục lọi thùng rác để tìm vỏ chai rỗng. Mỗi khi không có tiết học, anh thường đứng ở sân trường, chờ có sinh viên nào uống nước xong thì sẽ nhặt lại vỏ chai.
Một thời gian sau, các bạn học biết được hoàn cảnh gia đình của Han Shengli nên thường chủ động đưa vỏ chai nước cho anh. Số tiền nhặt ve chai có thể giúp cậu sinh viên nghèo đủ ăn trong ngày.
Năm đó phòng ký túc xá của Han Shengli có 6 người. 5 sinh viên có điện thoại di động, 3 người có máy tính, chỉ riêng Han Shengli không có gì cả . Cũng may, anh có thể liên lạc với bố thông qua điện thoại công cộng trong ký túc xá.
Về phía ông Han Pei Ren, khi đi làm ở thành phố vì không có kỹ năng gì nổi trội nên chỉ có thể làm những công việc lặt vặt ở công trường. Nhiều hôm, ông không có việc làm và phải vay tiền của các công nhân khác để chu cấp tiền sinh hoạt phí cho con trai. Một số người khi nghe thấy ông Han vay tiền liền giả ngủ, giả điếc. Nhưng cũng có một số người tốt bụng, khi biết ông vay tiền để nuôi con ăn học đã sẵn lòng cho vay.
Những khoản vay này, ông Han đều cẩn thận ghi hết lại vào sổ.
Từng thi đỗ đại học với số điểm khá xịn nhưng khi lên môi trường đại học, Han Shengli hóa ra cũng không thực sự xuất sắc. Điểm số của Han Shengli rất bình thường, ngay cả làm bài kiểm tra tiếng Anh cơ bản cũng không xong nên không thể xin trợ cấp, học bổng của trường. Vậy nên, Han Shengli chỉ mong thuận lợi tốt nghiệp đại học là được.
Theo ông Han Pei Ren, vì con trai có bằng đại học nên sau khi tốt nghiệp có thể tìm được công việc ngon lương cao. Ông sẽ không phải vất vả nữa nhưng sự thật đã giáng cho người cha già nghèo khổ này một đòn quá đau.
Giống như những sinh viên sắp tốt nghiệp khác, Han Shengli đã chuẩn bị CV, in một chồng dày và mang đến hội chợ tuyển dụng. Đi loanh quanh chợ tuyển dụng hết 2 tiếng đồng hồ nhưng Han Shengli không tìm được công ty nào phù hợp với chuyên ngành truyền thông của mình, cũng không dám tiếp cận với các nhà tuyển dụng để giới thiệu bản thân. Cuối cùng, anh lặng lẽ bỏ về.
Điều này cũng một phần do tính cách của Han Shengli. Một số bạn học của Shengli chia sẻ, mình thậm chí còn không nhớ đã nói chuyện với anh hay chưa. Có thể thấy, Shengli không mấy hòa đồng và khá hướng nội, mặc dù chuyên ngành học của anh là truyền thông (lạ nhỉ?). Được biết trong 4 năm học, Shengli cũng không có mấy trải nghiệm thực tế mà chỉ nắm kiến thức sách vở đơn thuần.
Sau đó, Han Shengli tiếp tục đạp xe đi đến các chợ tuyển dụng khác nhưng không tìm được việc mong muốn. Công việc chẳng những ít mà còn nhiều đối thủ cạnh tranh, mức lương thì thấp thảm hại.
Sau khi trở về ký túc xá, nhìn thấy các bạn cùng phòng nhàn nhã chơi game, còn bản thân thì quá chật vật, Han Shengli đâm ra lo lắng. Anh dần buông bỏ bản thân, muốn làm những công việc lao động tay chân như phục vụ bàn, bảo vệ...
Một năm sau khi tốt nghiệp, Han Shengli đến tỉnh Thanh Hải làm công việc lắp đặt băng thông rộng với mức lương 600 NDT (khoảng 2 triệu đồng)/tháng. Còn bố anh trở về quê mở một siêu thị nhỏ. Lúc này, hai bố con họ Han vẫn còn rất tràn đầy hy vọng về tương lai. Nhưng ngày qua ngày, hy vọng ấy vụt tắt dần.
Sau khi làm việc ở Thanh Hải được 3 năm, Han Shengli xin nghỉ, về Tây An làm một công việc có mức lương 1.500 NDT (khoảng 5,1 triệu đồng).
Điều này khiến ông Han Pei Ren hoàn toàn suy sụp . Để con trai có thể ăn học đàng hoàng, ông Han Pei Ren đã phải lao động rất khổ cực, vay mượn của họ hàng, làng xóm, bạn bè đến hàng chục nghìn NDT. Nhưng cuối cùng, con trai ông lại chỉ có thể kiếm được 1.500 NDT/tháng.
Về phía Han Shengli - người luôn được bố lấy ra làm niềm tự hào, đi khoe với mọi người, giờ đây cũng không biết phải đối mặt ra sao với những câu hỏi về mức lương, công việc của mình. Thậm chí, thu nhập của Han Shengli còn thấp hơn cả người em gái ruột nghỉ học từ cấp 2 .
Xem xong bộ phim tài liệu về hai cha con ông Han, nhiều người không khỏi chạnh lòng vì nó phản ánh thực tế xã hội. Tuy nhiên nhiều người cũng đặt ra những câu hỏi đáng suy ngẫm:
Đầu tiên, một số người cho rằng ông Han đã gây áp lực và kiểm soát con trai quá nhiều khiến cậu không có chính kiến độc lập, tính tình lại càng nhu nhược. Khi đến hội chợ việc làm, Han Shengli không dám thể hiện bản thân, đi 2 tiếng đồng hồ mà không thu được kết quả gì.
Bên cạnh đó, ông Han không phải muốn con trai học thêm kiến thức, mà là muốn con kiếm được nhiều tiền, muốn thông qua con trai thay đổi vận mệnh gia tộc.
Một số người cũng đặt câu hỏi: Tại sao Han Shengli không đi làm thêm mà lại đi nhặt ve chai trong trường học? Thực ra đây cũng là do anh ấy quá hướng nội, thậm chí sống trong mặc cảm lâu ngày. Cho dù rất có năng lực, Han Shengli cũng chưa chắc đã thể hiện ra được. Với tính cách ấy, phải chăng việc học cũng chỉ là vô ích?
Nguồn: soha.vn