Ông bố 63 tuổi đi dọn vệ sinh từ 3h sáng để giúp con trả nợ căn nhà 1,5 tỷ

KhoaiGirl

New member
68b3dcd7270aa52e71cb.png


Đang thất nghiệp lại phải gánh chi phí sống ở thành phố cao ngất, con trai ông Trương Thế Ngọc (63 tuổi, Trung Quốc) giờ đây chẳng còn đủ sức trả tiền thế chấp mỗi tháng. Không nỡ nhìn con vật lộn, dù đã ngoài 60 ông vẫn quyết định ra đi làm để phụ giúp con cái.

Rạng sáng 2h30, ông Trương Thế Ngọc (63 tuổi, Trung Quốc) đã phải leo ra khỏi giường rồi. Tắt báo thức, húp vài ngụm nước rồi cố tỉnh người lại cho hết buồn ngủ.

Hiện tại ông đang ở chung với 7 đồng nghiệp khác trong một căn nhà thuê khoảng 80m2. Không khí trong nhà đục ngầu, lẫn mùi mồ hôi với thuốc lá luôn ấy. Tuy biết không ổn lắm nhưng ông vẫn phải chịu thôi vì giá thuê mềm lắm – chỉ 200 NDT/người/tháng, tiền điện nước chia đều cho 8 người.

Sau khi rửa mặt đánh răng xong xuôi, ông Ngọc vội vã xuống cầu thang. Đến sảnh tầng 1, ông kiểm tra kỹ càng chổi lớn, chổi nhỏ, găng tay, khăn, bình nước cho đủ số. Xong rồi mặc áo phản quang vào, leo lên chiếc xe gom rác 3 bánh là bắt đầu ngày làm việc mới.

Tuổi cao rồi nhưng ông vẫn phải cố đạp chiếc xe gom rác trên quãng đường 2,8km trong 24 phút để kịp tới chỗ làm trước 3h30 sáng. Đến 6h sáng, với sự support của xe quét rác, ông cùng đồng nghiệp đã xong việc quét dọn 1,7km đường chính, 1km đường phụ, quảng trường nhỏ và 1 cái chợ rau.

Đây là năm thứ 2 ông Trương Thế Ngọc làm công nhân vệ sinh. Chiếc khẩu trang xanh dùng một lần không che nổi vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt người đàn ông này. Công việc này cho ông kiếm được 2,000 - 3,000 NDT/tháng. Số tiền này chủ yếu để ông gửi cho con trai trả nợ nhà. "Mệt lắm luôn, nhưng tôi đâu có lựa chọn nào khác để kiếm tiền cho con?"

18ab397ff9aaacfc4972.png


Ông Trương Thế Ngọc sinh ra và lớn lên ở một huyện nghèo. Thậm chí còn là làng nghèo nhất huyện nữa chứ. Vợ chồng ông có 2 đứa con: 1 trai, 1 gái.

Do hoàn cảnh gia đình, cả 2 đứa con của ông đều phải bỏ học sớm sau khi tốt nghiệp cấp 2. Vừa tròn 20 tuổi, con gái ông Ngọc đã lấy chồng sau vài năm làm ở xưởng chăn bông. Còn anh con trai thì liên tục gặp drama

Đầu tiên, anh con trai vào một nhà hàng làm phụ bếp nhưng vài tháng là nghỉ luôn. Sau đó ông Ngọc cho con đi học bằng lái xe tải để kiếm công việc lương cao hơn. Nhưng sau một lần va chạm, anh từ bỏ nghề này khi mới 27 tuổi.

Khỏe mạnh, tính cách hướng ngoại, ai cũng khen con trai ông Ngọc hiếu thảo và ngoan. Nhưng mà ở tuổi mà người ta đã có công việc ổn định rồi, con trai ông lại thích ở nhà hơn.

Anh nghĩ nếu còn ở với bố mẹ thì mọi thứ sẽ được lo hết. Sau khi được người cùng làng giới thiệu, cuối cùng anh cũng chịu làm nhân viên bảo vệ tại một công ty. Công việc không nặng nhọc lắm nhưng phải làm ca đêm.

Quen một cô gái cùng chỗ làm được gần 1 năm, khi nghe yêu cầu "chỉ cưới nếu mua được nhà ở thành phố", anh biết mối tình này sắp kết thúc rồi. "Nếu không trúng số, tôi nghĩ làm cả đời cũng không dám nghĩ tới việc mua nhà ở thành phố", con trai ông Ngọc nói.

Nhận thấy bản thân không đáp ứng được, anh chấp nhận chia tay. Sau đó cũng làm quen vài cô gái khác nhưng đều fail hết vì ai cũng yêu cầu cao quá trời

Nhận thấy ngôi nhà trong thành phố trở thành yếu tố quan trọng để kết hôn thành công, ông Ngọc quyết định "tậu" cho con một căn hộ 2 phòng ngủ 450.000 NDT (khoảng 1,5 tỷ đồng). Ông tuyên bố cho dù phải vay tiền cũng không muốn con trai mình bị thiệt thòi.

02722fabaef8d12f8566.jpg


Gia đình ông mượn họ hàng bạn bè được vỏn vẹn 250.000 NDT đủ tiền cọc mua nhà. Mùa hè năm đó, con trai ông Ngọc nhận được sổ đỏ. Cùng năm ấy anh cưới vợ luôn. Toàn bộ tiền làm đám cưới gia đình ông cũng phải đi vay tiếp.

Sau khi cưới xong, vợ chồng anh con trai phải tự lo trả nốt khoản thế chấp. Theo đó hai người phải trả 2.700 NDT/tháng cho ngân hàng. Sống trong căn nhà mới ở thành phố, nhưng các con của ông Ngọc chẳng thấy hạnh phúc tí nào.

Sau khi dọn vào nhà mới được 1 năm, vợ chồng anh đã không còn đủ khả năng chi trả tiền vay ngân hàng nữa rồi. Với mức lương 3.000 NDT/tháng, con trai ông Ngọc phải chi trả toàn bộ chi phí trong nhà. Vì vợ anh đang ở cữ sau sinh nên không thể đi làm được.

Đến lúc này, con trai ông Ngọc mới dần nhận ra họ cần chi tiêu nhiều khoản hơn dự kiến nhiều lắm. So với cuộc sống ở làng, mọi chi phí sinh hoạt ở thành phố đều đắt đỏ hơn hẳn.

Đến năm 2020, do ảnh hưởng của dịch Covid-19, anh bị sa thải luôn. Vì không có bằng cấp nên rất khó tìm được việc tốt. Lang thang nửa tháng, may mắn anh lại xin được làm bảo vệ tại một công ty gần nhà. Vì cần tiền trang trải và trả nợ nhà, anh chấp nhận làm cố định ca đêm để lương cao hơn.

Dẫu vậy, vì quá nhiều khoản phải chi nên tiền lương của anh dường như không đủ. Đến kỳ hạn trả nợ ngân hàng, anh thường vay tạm em gái. Lúc khó khăn quá thì lại phải vay tiền mẹ.

Nhìn thấy cuộc sống con trai quá khó khăn, dù đã ngoài 60 tuổi rồi nhưng ông Trương Thế Ngọc vẫn chấp nhận lên thành phố làm công nhân vệ sinh để có thêm tiền giúp đỡ các con

1a911f1e35b6d3a83c34.jpg


Lúc đầu, con trai ông Ngọc vô cùng xấu hổ khi nhận tiền của cha. Nhưng với sự giúp đỡ của cha, cuộc sống gia đình anh "dễ thở" hơn nên vẫn phải nhận tiền thôi. Đến lúc này, anh cảm thấy ngôi nhà ở thành phố đã khiến cuộc sống gia đình bị đè nặng. Khoản tiền phải trả ngân hàng mỗi tháng giống như một sợi dây vô hình ghì chặt mọi người không thể tiến về phía trước được.

f30266a2ba8483e2362e.png


54443471c7f6f5312f16.png

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top