Ốm nằm dí vẫn phải nấu cơm, chồng chê "chỉ biết nấu có một món" khiến tôi phát khóc

BinXanh5836

New member
4be605ea4e55588d6bfd.png


Trước khi bỏ ra ngoài ăn hàng, chồng còn gọi điện mách mẹ và cố ý dằn mặt tôi bằng câu "Mẹ kiếm con dâu khác đi là vừa". Alo, drama level max luôn!

72e466d4e0f66ac71576.png


Mới chỉ 3 năm trước, khi chồng còn thất nghiệp và tôi là trụ cột kinh tế thì được anh cưng như trứng mỏng. Đi làm về có cơm ăn sẵn, nước nóng tắm luôn, con cũng được chăm sóc chu đáo. Tôi đâu có bắt nạt, mà anh làm hết mọi thứ một cách tự giác vì yêu thương gia đình.

Nhưng giờ thì cuộc sống không còn vibe êm đềm như xưa nữa rồi. Năm ngoái bố tôi xin cho con rể việc nhẹ lương cao ở xưởng nội thất, không phải làm thợ mà chỉ ngồi tư vấn khách mua thôi. Mỗi tháng thu nhập hơn 10 triệu, tăng dần qua từng quý và giờ đã lên khoảng hơn 20 triệu.

Kiếm được tiền một cái là thái độ chồng tôi lật 180 độ luôn. Trước đây làm văn phòng lương ngang vợ chỉ 7-8 triệu vẫn vui vẻ, thương vợ yêu con vô cùng. Giờ có chút chức quyền thì anh bắt đầu sinh tật sĩ diện, hay ra oai và quát nạt vợ nhiều hơn. Red flag đây rồi!

Hồi đầu khi phát hiện chồng về nhà hay cáu gắt thì tôi luôn tìm cách hỏi han xem công việc có gặp khó khăn gì không. Anh cứ im lặng lăn ra ngủ chẳng thèm đáp lại, hoặc chơi với con và ghosting tôi luôn. Sau thì tỏ vẻ khó chịu rồi to tiếng, cấm tôi không được xen vào chuyện làm ăn. Việc gặp khách quảng cáo đồ nội thất thì có gì ghê gớm đâu chứ. Thế mà anh kêu ầm lên như kiểu tôi phá hỏng thứ gì nghiêm trọng lắm.

Bực nhất là chuyện tiền nong sinh hoạt phí. Quãng thời gian một mình gánh kinh tế thay chồng vượt qua mùa dịch, tôi không hề kêu ca nửa lời. Nhưng giờ cuộc sống ổn định rồi, chồng cũng có thu nhập riêng, chả hiểu sao cứ đến lúc tôi nhắc đưa tiền lo chi tiêu thì anh mắng vợ như kiểu tôi là đứa ăn bám. Anh chê tôi kiếm chỉ bằng một nửa lương anh, rồi xem sổ sách xong chê tôi cân đối thu chi kém, nhà chỉ 3 người mà hàng tháng "lãng phí" tận 15 triệu!

4be8127c3fa33b9a6acf.png


Tôi điên tiết giải thích cho anh rõ các khoản sinh hoạt phí. Nào hóa đơn điện nước, cáp mạng, tiền học cho con, tiền sữa, thuốc men, xăng xe, chợ búa, kèm thêm ti tỉ thứ phát sinh khác. Chính chồng tôi ngày trước ở nhà nội trợ cũng biết thừa nuôi con tốn kém thế nào, rồi giá cả ở thủ đô đắt đỏ nữa. 15 triệu tôi chắt bóp cho gia đình vậy là khéo lắm rồi, còn phải để dành tiết kiệm nữa chứ!

Cãi nhau hàng trăm lần xong giờ tôi chán không buồn đôi co nữa. Tôi chốt luôn hàng tháng anh đưa vợ 10 triệu, còn lại thích tiêu gì thì tiêu. Chưa bao giờ tôi thèm quản lý chồng bất kỳ cái gì, từ bạn bè quan hệ xã hội cho đến tiền bạc. Vậy mà mới được chút lương cao đã coi thường vợ như thế.

Ngày càng nhiều mâu thuẫn lặt vặt khiến tôi dần nghĩ đến chuyện ly hôn. Tuy nhiên con gái còn quá nhỏ, hai vợ chồng cũng chưa căng thẳng đến mức ghét bỏ nhau nên cuộc hôn nhân vẫn duy trì được. Trừ những lúc sĩ diện ngoài đường quát nạt vợ vô lý ra thì cơ bản chồng tôi vẫn nghĩ đến gia đình, không lăng nhăng bên ngoài và cũng không chơi bời nát rượu. Thế nên tôi tự nhủ cứ nhắm mắt cho qua.

Mẹ tôi từng dặn trước khi cưới rằng "Chồng giận thì vợ bớt lời, cơm sôi bớt lửa chẳng đời nào khê". Tôi cũng luôn nhường nhịn cho gia đình yên ấm. Ấy thế mà cuối cùng anh lại tự tay phá vỡ hạnh phúc, khiến tôi hôm nay phải quyết định nộp đơn ly hôn.

Chuyện là tôi ốm sốt 2 ngày rồi. Mệt không dậy nổi nên xin nghỉ làm mấy bữa, dự định nếu 3 ngày không khỏi thì đi viện khám. Biết chồng bận việc nên gọi nhờ mẹ đẻ sang chăm sóc. Bà qua phụ nấu cơm và đưa đón con gái hộ.

Hôm qua ăn cháo buổi trưa xong tôi uống thuốc nằm ngủ li bì. Mở mắt ra đã 5h chiều. Bà ngoại có việc đột xuất nên để lại tờ giấy nhắn, kêu tôi đặt đồ ăn ship về rồi mai lại sang. Con tôi đã được cho ăn và tắm rửa sạch sẽ. Nó tự ngồi xem tivi khá ngoan, biết mẹ ốm nên không nghịch ngợm làm phiền.

Định mở điện thoại đặt đồ ăn tối nhưng trời bỗng đổ mưa to. Nhìn cảnh đấy là biết không thể mua được gì bên ngoài, đường vừa ngập vừa tắc chả ai nhận ship. Thế là tôi cố gắng bò dậy, mở tủ lạnh thấy còn ít thịt bò với cà rốt nên quyết định nấu sốt vang cho bữa tối. Bà ngoại mua sẵn bánh mì gối nên cũng tiện, chấm sốt vang là đủ no rồi.

Dù đầu nhức như búa bổ, vẫn mệt và ho nhiều nhưng tôi cố nấu một nồi to cho chồng ăn thoải mái. Có cây bắp cải luộc và mấy quả trứng rán nữa. Đúng 6 rưỡi chồng về thì bữa tối cũng xong xuôi.

Nghĩ trời mưa có bát sốt vang thơm lừng ấm bụng thì ai mà chẳng thích, ngờ đâu vừa ngó thấy nồi thịt bò thì chồng đã hỏi một câu khiến tôi sốc não.

- Cô ở nhà cả ngày mà chỉ nấu được mỗi món này à?

Hello??? Xin lỗi anh nói gì? Tôi chỉ cho anh đĩa trứng, rau với bánh mì trên bàn. Con gái chạy tới bênh mẹ, bảo mẹ đang ốm nên bố không được bắt nạt. Tôi chả có hơi sức mà cãi nhau với người này. Vợ nằm liệt giường chẳng quan tâm hỏi han được nửa câu mà nấu cho ăn lại còn bắt bẻ nhảm nhí.

Tôi thực sự vừa mệt mỏi vừa tủi thân. Không thể tin nổi người đàn ông dịu dàng tâm lý mà tôi từng yêu thương giờ lại biến thành kẻ thô lỗ, ảo tưởng và thích dạy đời! Biết bản thân vô lý nhưng vẫn cố tình kiếm chuyện với tôi, chắc phải bày chục món sơn hào hải vị ra đây thì anh mới hài lòng.

Mặc kệ chồng lải nhải bài ca vô tâm, tôi bỏ bữa đứng dậy lết vào phòng. Hoàn cảnh đấy mà vẫn nuốt trôi được thì chắc tôi là tiên nhân đắc đạo rồi. Từ hồi chồng thay đổi tính nết đã có bao nhiêu người khuyên anh bớt sĩ đi, cả bố mẹ bạn bè lẫn hàng xóm. Nhưng có vẻ chồng tôi ương ngạnh không thích nghe ai, càng ngày càng quá quắt để thể hiện cái gì không biết.

Thấy tôi bỏ đi không thèm nghe mắng mỏ, chồng giả vờ gọi điện cho mẹ anh để "khoe" chuyện tôi ở nhà nấu bữa cơm không nên hồn. Tiện thể anh dằn mặt tôi sau lưng, cười khẩy bảo "Mẹ kiếm con dâu khác đi là vừa".

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top