Á quân U23 châu Á đúng là niềm tự hào của cả nước rồi, nhưng mà từ từ thôi nha anh em, đừng vội vỗ ngực tự nhận mình đã là ông trùm châu lục
Olympic Việt Nam: Chưa phải ông lớn đâu nha!
ASIAD 2018 là kỳ Á vận hội thứ 18 trong lịch sử, nhưng bóng đá nam Việt Nam mới chỉ tham gia được... 6 lần thôi nha. Trong 20 năm qua, thành tích "khủng" nhất mà Olympic Việt Nam làm được là xếp hạng 12/29 - do thầy Miura dẫn dắt cách đây 4 năm khi vào được vòng 1/8 với ngôi đầu bảng.
Và nghe xong đây mà thấy buồn cười: Olympic Việt Nam phải mất tận 2 kỳ (8 năm luôn đó!) mới ghi được bàn thắng đầu tiên ở giải này Đó là pha lập công của anh Công Vinh trong trận thua 1-2 trước Bahrain ở vòng bảng ASIAD 2006.
Thành tích ở ASIAD thì... chưa có gì để flex lắm. Còn ngay cả ở khu vực Đông Nam Á, mình cũng chưa phải số 1 đâu nha!
Myanmar từng ẵm 2 HCV Á vận hội (năm 1966 và 1970) cùng 1 HCĐ năm 1954. Malaysia có 2 HCĐ (1962 và 1974). Indonesia cũng có 1 HCĐ năm 1958. Còn Thái Lan, 4 năm trước họ lọt vào bán kết, lặp lại kỳ tích của ASIAD 2002 luôn đó.
Bóng đá Việt Nam đang có lứa cầu thủ trẻ tài năng bậc nhất lịch sử đúng rồi. Á quân U23 châu Á đã chứng minh điều đó. Nhưng mà từ từ thôi, đừng vội tự nhận mình là boss của châu lục
Chính thầy Park Hang Seo cũng khẳng định: ông và các học trò phải làm việc 200% mới giữ được những gì đã có. Thầy còn nhấn mạnh, từ U23 giải châu lục đầu năm đến U23+3 ở ASIAD tháng 8 này khác biệt rất lớn đó. Vì vậy, thầy chỉ đặt mục tiêu vượt qua vòng bảng rồi tính tiếp ở vòng knock-out thôi.
Nhưng mà... gánh triệu kỳ vọng trên vai
"U23 Việt Nam đã mang lại cho chúng ta rất nhiều cảm xúc. Nó như tình yêu đầu đời vậy. Chúng ta có quyền hy vọng và đặt mục tiêu giành huy chương môn bóng đá tại ASIAD tới!" - ông Trần Đức Phấn, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục TDTT, Trưởng đoàn thể thao Việt Nam từng chia sẻ.
Nhưng ông Phấn cũng hiểu rằng việc giành huy chương ở sân chơi khắc nghiệt như ASIAD không dễ tí nào. Thực tế cho thấy, 2 kỳ ASIAD gần nhất, đoàn thể thao Việt Nam chỉ giành được 1 HCV (võ sĩ karate Bích Phương năm 2010 và Thúy Vi môn wushu năm 2014). Riêng với bóng đá nam thì càng khó hơn gấp bội
"Sau giải U23 châu Á, chúng em đều tự tin hơn khi gặp các đối thủ mạnh của châu lục. Người hâm mộ Việt Nam cũng có thêm niềm tin và kỳ vọng với các cầu thủ" - đội trưởng Lương Xuân Trường nói.
"Giải đấu nào cũng có áp lực. Là HLV trưởng, tôi chịu áp lực nhiều nhất. Và sau giải U23 châu Á, tôi và các cầu thủ đều hiểu mong mỏi của người Việt Nam bây giờ cao như thế nào. Để đáp lại mong mỏi ấy, chúng tôi sẽ nỗ lực hết mình" - thầy Park Hang Seo chia sẻ.
4 năm trước, đội quân của thầy Miura sang Hàn Quốc dự Á vận hội trong sự lặng lẽ. Lúc đó người hâm mộ đang bị cuốn vào "cơn bão" U19 Việt Nam của lứa Công Phượng, Xuân Trường, Quang Hải... trên sân Mỹ Đình (giải U19 Đông Nam Á).
Cũng vì thế, những Mạc Hồng Quân, Trần Phi Sơn, Võ Huy Toàn, Ngô Hoàng Thịnh... không chịu nhiều áp lực. Và chính sự thoải mái đã giúp Olympic Việt Nam chơi tự tin, thăng hoa để rồi vùi dập ông lớn Iran 4-1 ngay trận ra quân, tạo nên cơn địa chấn của giải đấu
Ngược lại, cách đây 1 năm, những tài năng trong "tâm bão U19" năm nào được kỳ vọng giành HCV SEA Games 29 nhưng cuối cùng họ không vượt qua được áp lực và bị loại ngay từ vòng bảng
Và cũng chính những tài năng ấy, khi niềm tin (sau thất bại SEA Games) xuống thấp, kỳ vọng được "gỡ" khỏi đôi vai đã thăng hoa để tiến đến ngôi Á quân châu lục.
Nguồn: soha.vn