Ối giời ơi! Bật mí những căn bệnh "xếp" Stalin từ từ và cú đánh chí mạng cuối cùng

SocHong6191

New member
9612cf3a3e7af42fd6f9.jpg


Russia Beyond (RBTH) tiết lộ rằng Stalin đeo bám cả đống bệnh suốt đời, càng về sau càng tệ hơn do lịch làm việc điên cuồng và stress đỉnh điểm luôn.

7f3b0431dfd781c0a5f0.jpg


"[Ông ấy có] lối sống lười vận động cực, không chạy nhảy gì hết. [Ông ấy] hút tẩu, uống rượu. Nửa sau nhiệm kỳ thì mỗi tối ông ngồi bàn ăn nhậu với hội Bộ Chính trị. Với lifestyle thế này mà sống đến 73 tuổi là thần kỳ rồi đấy," Thư ký của Stalin là ông Boris Bazhanov hồi tưởng.

## 1. Nhược cơ - căn bệnh khiến tay trái yếu ớt ❌

0ce3356e5f71a2d26d50.jpg


Theo các nguồn tin chính thức, lúc mới 6 tuổi Stalin đã bị xe ngựa đâm phải khiến tay và chân trái chấn thương nặng. Hồ sơ bệnh án ghi: "Teo khớp vai và khớp khuỷu tay bên trái do bị bầm tím ở tuổi lên 6, khớp khuỷu tay sau đó bị ảnh hưởng." Nhưng mà trong vài bức ảnh thì thấy ông vẫn dùng tay trái khá smooth - ví dụ bế con gái lên.

Tuy nhiên cánh tay trái của ông hay bị bất động khi đang đi, nửa cánh tay co lại, ép vào thân, nhìn cũng ngắn hơn tay phải.

Có giả thuyết cho rằng lý do khiến Stalin có tay trái yếu hơn là do bệnh nhược cơ, một căn bệnh thần kinh cơ kéo dài dẫn tới tình trạng yếu cơ xương ở các mức độ khác nhau. Bệnh nhược cơ có thể bẩm sinh hoặc mắc phải (thường xuất hiện ở người từ 20-40 tuổi).

## 2. Viêm khớp dạng thấp - đau đến mức phải đi giày đặc chế

3b2375b53e6c4a6dd11e.jpg


Trong nhiều năm, Stalin bị đau chân, khiến ông hay đi hơi khập khiễng. Một số người nghĩ do ngón chân thứ 2 và thứ 3 của ông bị dính vào nhau. Nhưng thật ra không phải đâu nha!

Tư liệu của RBTH chỉ ra lý do thật sự là bệnh viêm khớp dạng thấp. Ông phải đi một đôi ủng được quân đội chế tạo đặc biệt bằng da siêu mềm. RBTH cho biết đôi ủng thoải mái đến nỗi Stalin hiếm khi cởi ra

Khi không hoạt động nhiều thì các cơn đau thấp khớp sẽ trầm trọng hơn, vì vậy trong các cuộc họp dài ông thường không ngồi yên một chỗ mà đi lại quanh phòng.

Từ năm 1925-1926 (47-48 tuổi), Stalin đã đến các khu nghỉ dưỡng để tắm nước ấm cho đôi chân của mình. Tuy nhiên viêm khớp dạng thấp là một căn bệnh phức tạp có thể ảnh hưởng tới các bộ phận khác của cơ thể - nó có thể gây ra viêm phổi và dẫn tới số lượng hồng cầu thấp.

"Ở Nalchik, tôi suýt bị viêm phổi. Tôi thở khò khè và vẫn đang ho," Stalin viết cho vợ trong chuyến đi nghỉ mát năm 1929. Năm 1935, các bác sĩ đã cấm Stalin bơi ở biển do căn bệnh viêm khớp dạng thấp.

## 3. Đậu mùa - nỗi ám ảnh về vết rỗ trên mặt

d7c233772923a4f42aa2.jpg


Stalin có lẽ đã mắc bệnh đậu mùa hồi mới 5 tuổi. Căn bệnh đã khiến khuôn mặt ông có vết rỗ - một vấn đề mà Stalin cực kỳ ghét.

Trong thời gian hoạt động cách mạng thời trẻ, hồ sơ của cảnh sát về ông luôn ghi thông tin về vết đậu mùa như một dấu hiệu nhận dạng đặc biệt. Sau đó, trong những bức ảnh ông xuất hiện trên báo chí Liên Xô, những vết rỗ trên mặt đã được thợ ảnh photoshop xóa bỏ kỹ càng nha.

## 4. Viêm ruột thừa - ca phẫu thuật sinh tử

0b0e7f67703d25e49bc4.jpg


Năm 1921, lãnh đạo Liên Xô bị viêm ruột thừa. Vào thời điểm đó ông đã là một quan chức cấp cao nên được một trong những bác sĩ phẫu thuật giàu kinh nghiệm nhất của Nga là Vladimir Rozanov thăm khám. Đây cũng chính là bác sĩ đã lấy viên đạn ra khỏi Vladimir Lenin vào năm 1922. Rozanov là cái tên được tin tưởng trong số các nhà lãnh đạo.

"Cuộc phẫu thuật rất khó khăn," Vladimir Roranov nhớ lại. Hầu hết ca phẫu thuật được thực hiện gây tê cục bộ, nhưng khi nó trở nên phức tạp hơn, Rozanov phải cho Stalin gây mê bằng chloroform - một hình thức gây mê toàn thân rất nguy hiểm có thể khiến tim ngừng đập Nhưng Stalin đã hồi phục.

## 5. Xơ vữa động mạch não - cú knock-out cuối cùng

8802ee4ffe2ac9582c86.jpg


Stalin luôn làm việc rất nhiều, đặc biệt là trong Thế chiến II. Ông tham gia vào các cuộc họp triền miên với các quan chức và chỉ huy của mình. Mỗi ngày khoảng 5-7 cuộc họp, kéo dài 10-12 tiếng. Các cuộc họp được tổ chức vào bất cứ thời gian nào trong ngày hoặc đêm, thường là tại Điện Kremlin hoặc tại nhà nghỉ của Stalin ở Kuntsevo (gần Moscow). Các tổng tham mưu trưởng gặp Stalin gần như hàng ngày, đôi khi vài lần trong ngày.

Bác sĩ chăm sóc Stalin vào những năm 1940 là Vladimir Vinogradox nhận thấy ông mất ngủ và tăng huyết áp động mạch. Sau khi trở về từ Hội nghị Potsdam (17/7-2/8/1945), nơi diễn ra các cuộc đàm phán căng thẳng thời hậu chiến, tình trạng của Stalin trở nên tồi tệ hơn. Ông nói đau đầu, chóng mặt và buồn nôn. Ông có một đợt đau dữ dội ở vùng tim, cảm giác lồng ngực như bị thắt lại bởi một sợi dây sắt, rất có thể đó là một cơn đau tim nhỏ. Tuy nhiên Stalin không đồng ý nghỉ ngơi.

Từ ngày 10-15/10/1945, Stalin bị đột quỵ. Tuy nhiên cơn đột quỵ không dẫn tới xuất huyết não, chỉ dẫn đến việc bị tắc một mạch máu não nhỏ. Nhưng trong 2 tháng sau đó ông đã dành thời gian nghỉ tại nhà.

2f6dfecc178bd11aead3.jpg


Từ năm 1946, Stalin nới lỏng lịch trình của mình. Các cuộc họp của ông chỉ kéo dài tối đa 2-3 tiếng, không nhiều hơn và ông chủ yếu sống tại nhà riêng ở Kuntsevo Dacha chứ không ở Điện Kremlin.

"Vào mùa hè, ông ấy đã dành cả ngày để đi lại quanh khu vườn của mình - những người phục vụ mang tài liệu công việc, báo chí và trà đến vườn. Trong những năm đó, ông ấy muốn khỏe mạnh hơn và sống lâu hơn," Svetlana, con gái của Stalin nhớ lại.

Tăng huyết áp, chóng mặt, khó thở - tất cả đều là triệu chứng của xơ vữa động mạch. Nhà trị liệu Alexander Myasnikov, bác sĩ chăm sóc Stalin trong những năm cuối đời, đã có mặt trong quá trình khám nghiệm tử thi của Stalin, nói rằng "ông mắc chứng xơ vữa động mạch não nghiêm trọng". Căn bệnh này khiến những năm cuối đời của Stalin trở nên kiệt quệ.

Vào tháng 10/1949, một cơn đột quỵ thứ 2 xảy ra, sau đó ông đã một phần mất đi khả năng nói. Stalin bắt đầu nghỉ làm việc dài hạn - từ tháng 8 đến tháng 12/1950, sau đó là từ tháng 8/1951 đến tháng 2/1952. Ông bắt đầu có các vấn đề về nhận thức và trí nhớ. Nikita Khrushchev kể lại rằng đôi lúc ông ấy có thể quên mất người ông ấy đã tiếp xúc trong nhiều thập kỷ. Tình trạng này lặp lại thường xuyên.

Mặc dù trong những năm cuối đời Stalin đã loại bỏ mọi công việc nhưng tình trạng của ông vẫn không thuyên giảm. Cuối năm 1952, ông yếu nhiều và không thể đi lên cầu thang nếu không có sự trợ giúp.

Tướng tình báo Liên Xô Pavel Sudoplatov nhớ lại cuộc gặp cuối cùng của ông với Stalin tại căn nhà gỗ của ông vào tháng 2/1953: "Tôi thấy ông mệt mỏi. Tóc của ông đã mỏng đi đáng kể và mặc dù ông ấy luôn nói chậm, nhưng lúc đó việc nói chuyện trở nên cực kì khó khăn. Rõ ràng, tin đồn về cơn đột quỵ là có thật."

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top