CuaPho6875
New member
"Củi ướt" ở đây không phải củi thật đâu nha các bạn ơi! Nó ý nói về những người mà... toàn mơ mộng, vẽ vời tương lai huy hoàng lắm nhưng làm thì không Kết cục là sống một đời "chill quá hóa fail", rồi ngồi tiếc nuối ngậm ngùi.
Theo nghiên cứu của Đại học Harvard luôn á, một người trở thành "củi ướt" - cố đốt thế nào cũng không bốc cháy được - thường vì 9 lý do sau đây:
## 1. Thiếu decisive, mãi không quyết đoán
Đáng sợ hơn cả việc hành động bốc đồng, chính là cái kiểu... do dự mãi không dám làm.
Giống như cọng cỏ đứng trước gió vậy, dù bạn có tài giỏi, mạnh mẽ đến mấy đi nữa thì trên đường đua cuộc đời này cũng dễ bị dẫm bẹp bởi những người có quyết tâm mạnh mẽ hơn.
Quyết tâm rồi nhanh tay làm luôn, tất nhiên là khó tránh khỏi sai sót, nhưng so với ngồi im không làm gì thì vẫn ngon hơn nhiều nha!
Triết gia người Anh Alfred North Whitehead có nói: "Sợ mắc sai lầm chính là thứ hủy hoại sự tiến bộ." Đúng không nào!
## 2. Chần chừ là chuyện thường
Kế hoạch thì đồ sộ, chi tiết lắm luôn, nhưng hành động... biến mất không dấu vết.
Nhiều khi chần chừ chính là cách trốn tránh vấn đề và lười biếng á, cứ phóng đại khó khăn lên rồi dậm chân tại chỗ, ôm suy nghĩ "thêm được ngày nào hay ngày ấy" để tìm đủ thứ cái cớ: "công việc nhạt vãi", "sếp toxic vô đối", "tôi busy lắm", "ngày mai làm cũng kịp mà" …
Cứ thế, chúng ta sẽ rơi vào vòng luẩn quẩn "công việc càng ngày càng vô vị", "cuộc đời sao ngày một nhạt hơn".
Càng lười, càng thụ động, bạn càng sa vào bẫy tiếc nuối quá khứ và mơ màng về tương lai viển vông.
Theo thời gian, sự tích tụ này sẽ sinh ra cảm giác tội lỗi và tự phủ nhận bản thân mạnh mẽ hơn, khiến con người ngày càng lo lắng hơn.
Nhà tư tưởng nổi tiếng Romain Rowland đã nói: "Lười biếng là một thứ rất lạ lùng, nó khiến bạn nghĩ rằng đó là sự thoải mái, nghỉ ngơi và phúc phần; nhưng thực tế nó lại mang đến cho bạn sự buồn chán, mệt mỏi và thâm trầm". Chạm quá!
## 3. Bỏ cuộc giữa chừng
80% sự thất bại trên thế giới này đều đến từ "bỏ dở giữa chừng" đó các bạn ơi!
Người kiểu "nhiệt huyết 3 phút" chưa bao giờ được nếm trải cảm giác vui sướng khi thành công, vì quá trình kiên trì luôn nhàm chán và đầy thất vọng, trong khi bản chất con người lại thích sự thoải mái.
"Mấy trang đầu sổ ghi đầy kế hoạch, ước mơ siêu to khổng lồ, nhưng những trang sau... trống rỗng tuếch ", "Mua cuốn sách hay lắm, nhưng đến giờ vẫn còn nguyên seal...", "Quyết tâm giảm cân, nhưng 5 ngày sau là bỏ..."
Dường như ai cũng đã từng trải qua cảm giác "hừng hực lúc bắt đầu, tham vọng lên đủ thứ plan, nhưng rồi lại chán nản mà bỏ cuộc trong thất vọng".
## 4. Sợ bị reject
Lòng tự trọng cao như núi nhưng mỏng manh như tờ giấy.
Phần lớn cái gọi là "đau" trong quan hệ xã hội mà mọi người hay nhắc tới, thực ra đều liên quan đến nỗi sợ "bị từ chối".
Sự từ chối này đôi khi rất rõ ràng, ví dụ như người mình thích bỗng nhiên rời xa, hay bị bạn bè phản bội hoặc xa lánh.
Nhưng cũng có lúc nó rất subtle, chẳng hạn bạn cười với ai đó nhưng họ lại quay đi chỗ khác; hoặc bạn nhắn tin cho người ta, nhưng vài giờ sau mới nhận được reply cụt lủn vài từ.
Một người có thể bỏ lòng tự trọng xuống để làm việc, chính là người biết tập trung vào mục tiêu và hướng đến kết quả; còn người đặt lòng tự trọng lên hàng đầu, trong giao tiếp giữa các cá nhân, lại luôn chỉ chú ý đến thái độ của người khác dành cho mình.
Vì vậy, một người càng không có tiền đồ, sẽ càng cố chấp với cái gọi là lòng tự trọng mỏng manh dễ vỡ ấy.
## 5. Tự giới hạn chính mình
Tự kết liễu tiềm năng của bản thân luôn á!
Họ hay nói: "Tớ muốn làm việc A, nhưng sợ không làm được, vì lý do B, C, D, E..."
Chưa kịp bắt tay vào làm, họ đã vội phủ nhận bản thân, đồng thời tìm cho mình một rổ lý do để không cần nỗ lực.
Mọi sự tầm thường và không thành công, đều là kết quả của việc tự giới hạn bản thân.
Trong lòng âm thầm vạch ra một "giới hạn", cái "giới hạn tâm lý" này thường xuyên ám thị với bản thân: "chuyện này tôi không làm nổi, làm tàm tạm được rồi".
Kiểu ám thị tâm lý này có thể giúp bạn tránh được cảm giác thất vọng nếu chẳng may thất bại, tạm thời bảo vệ được giá trị quan của bạn, nhưng đồng thời nó cũng tước đoạt cơ hội thành công "bước lên thêm một bậc nữa" của bạn.
Tác giả nổi tiếng người Pháp François de La Rochefoucauld từng nói: "Người tầm thường luôn oán trách những thứ mà mình không hiểu." Đau nhưng đúng!
## 6. Trốn tránh thực tại
Mấy bạn mộng mơ, thích "nằm mơ giữa ban ngày" đó!
Người trốn tránh hiện thực thường có 5 đặc điểm này:
Thường xuyên "nằm mơ giữa ban ngày", thích tự tạo ra một thế giới nhỏ riêng của mình.
Hay làm việc theo cảm tính, thích sống tự do không bị ràng buộc, nói thẳng ra là thích cuộc sống nhàn hạ, rảnh rỗi.
Chìm đắm trong game hay tiểu thuyết ngôn tình, nó đưa bạn vào một thế giới phồn hoa, lý tưởng, khiến bạn trốn tránh hiện thực cuộc sống.
Cảm thấy thế giới hiện thực quá tàn khốc, trong lúc tìm kiếm thế giới mộng mơ của mình, họ sẽ không ngừng cảm thấy bị đả kích bởi đời thực.
Không thể đối mặt với những thứ không chắc chắn, bởi lẽ chỉ ở trong thế giới mà mình tạo ra, họ mới tìm thấy cảm giác chắc chắn và an toàn.
Bi kịch của đời người bắt đầu từ "nói như rồng bay, làm như mèo mửa", phần lớn mọi người lúc hứng lên thì quyết tâm to đùng, la lên phải làm chấn động thiên hạ thế nào, nhưng trong đời sống hàng ngày lại chẳng đủ dũng khí để bắt đầu bất cứ thứ gì.
## 7. Luôn viện cớ, bào chữa
"Sai không phải tại tôi" - câu quen thuộc này có phải bạn hay nói không?
Con người một khi phạm sai lầm, phản ứng đầu tiên chính là bào chữa cho bản thân.
Những người thích bào chữa, viện cớ cho mình đều có chung một đặc điểm: họ không có một ý thức sự nghiệp mạnh mẽ, không có thứ gì mình thực sự khao khát theo đuổi, và cũng chẳng có niềm tin vững chắc vào cuộc sống.
Vì vậy, gặp áp lực, gặp khó khăn, họ không muốn chịu trách nhiệm; gặp nguy hiểm, gặp thử thách, họ liền rút lui.
Không dám chịu trách nhiệm, phải rút lui, hai thứ này ép họ phải tìm ra cái cớ để bào chữa cho bản thân.
Bởi lẽ, tìm cớ là việc dễ làm nhất trên đời, đây là cách để che giấu sự thiếu hiểu biết của bản thân, rồi từ đó tìm ra sự an ủi cho chính mình.
## 8. Sợ hãi
Yếu đuối đến không ngờ luôn á!
Chúng ta trong công việc luôn có những cảm nhận như này: sợ bị sếp mắng, sợ người khác cho rằng mình không tài giỏi, sợ người khác biết khuyết điểm của mình, quá để ý đến đánh giá của người khác, sợ phạm sai lầm, sợ mình bỏ công sức ra nhưng không thu lại được gì...
Có một câu nói thế này: "Tôi không dám bỏ công sức ra mài dũa bản thân, sợ rằng cuối cùng nhận ra mình thực ra chẳng phải là viên ngọc quý gì; nhưng trong lòng lại vẫn ôm một tia hi vọng, không cam tâm làm đồng bọn với đống đổ nát."
Thực ra, đó là sự yếu đuối, không muốn đối mặt với thất bại thôi!
Có người từng nói với con gái mình: "Năng lực của bản thân quan trọng hơn đàn ông, nội tâm mạnh mẽ quan trọng hơn bất cứ thứ gì." Thật sự quá đúng!
## 9. Từ chối học hỏi
Không phải bạn trống trải, chỉ là bạn không muốn học hỏi thôi.
Học hành cần dùng não, tự phát triển cần không ngừng đấu tranh với chính mình, khó khăn biết bao! Chi bằng cứ nằm chill trên giường lướt điện thoại, xem phim, sướng hơn phải không?
Rồi đợi tới khi bạn bè cùng tuổi có lương cao hơn bạn, sống sung sướng hơn bạn, thì bạn lại lên mạng than vãn dòng đời bất công, mình thiếu may mắn.
"Tôi chưa bao giờ gặp ai bận rộn với công việc từ sáng đến tối, vác cái cơ thể mệt mỏi về nhà lại sống vô ích và trống trải.
Phần lớn những người sống vô ích và trống trải, về cơ bản đều là những người chỉ biết ăn no rồi cả ngày rảnh rỗi không có việc gì để làm."
Nguồn: soha.vn