HuouTim123
New member
Biết mình sẽ không qua được căn bệnh ung thư này rồi, mình đã suy nghĩ rất nhiều về sự sống và cái chết...
Vài tháng trở lại đây, mình mất dần sức lực và chẳng làm được gì nhiều. Nhìn vào gương, mình còn chẳng nhận ra bản thân nữa. Cân nặng sụt thấy rõ. Cơn ho kéo dài 20 phút mỗi sáng đã trở thành "thói quen" rồi. Dù dùng steroid, morphine hay nước lạnh gì đi nữa cũng chẳng thể làm dịu cổ họng. Mình chỉ biết ngồi thở hổn hển, hoảng sợ và đau đớn vô cùng
Có những lúc, mình cảm thấy thật sự kiệt sức. Đại dịch Covid-19 khiến mình cô đơn và khổ sở không tả xiết; mình khao khát được có người ở bên. Đúng lúc đó, chị gái mình quyết định chuyển đến sống cùng. Không biết nếu không có chị ấy thì mình sẽ ra sao luôn. Sau hàng tháng trời cách ly, việc được ở gần người thân thực sự đã thay đổi mọi thứ.
Rồi bỗng nhiên, mình được thông báo rằng đủ điều kiện để tham gia thử nghiệm thuốc mà mình đã chờ đợi hơn 1 năm trời. Bác sĩ nói trước là đây không phải "thần dược" gì đâu; mục đích của nó chỉ là kéo dài sự sống thêm vài tháng. Nó sẽ ngăn các khối u rút kiệt chất dinh dưỡng và nguồn năng lượng mà cơ thể mình cần.
Nhưng thể trạng của mình không còn tốt như lúc ban đầu nữa. Mình hay khó thở, không thể tập luyện và cảm thấy mê man hoài. Sau một thời gian dài hy vọng vào việc thử nghiệm thuốc, mình đã bỏ cuộc chỉ sau... một tuần. Mỗi ngày của mình là di chuyển từ phòng ngủ ra ghế sofa, mệt mỏi như bị cúm và lịm dần đi. Mình nhận ra mình chẳng còn làm được gì nữa rồi
Cuộc đời là để sống chứ không phải để lê lết qua từng ngày. Với loại thuốc này, việc sống đúng nghĩa trở nên bất khả thi rồi.
Mình phải chấp nhận một sự thật không thể tránh khỏi: ung thư không thể chữa được. Suy nghĩ này giúp mình cảm thấy hoàn toàn được giải thoát. Nhưng hóa ra mình đã nhầm. Chẳng còn gì để chiến đấu nữa, vấn đề còn lại chỉ là chờ đợi. Cuộc chiến cảm xúc và tinh thần giờ mới thực sự bắt đầu. Nó buộc mình phải suy ngẫm về cuộc đời của chính mình.
Suốt 3 thập kỷ vừa qua, mình đã sống một cuộc đời mẫu mực. Mọi thứ đều tuyệt vời và đi đúng hướng, từ công việc, sức khỏe cho đến các mối quan hệ, bạn bè. Mình cũng đã lên kế hoạch cho tương lai: học tiếng Tây Ban Nha, khám phá miền Trung nước Mỹ và tham gia các chương trình tình nguyện.
Mình đã từng tưởng tượng đến cảnh yên bề gia thất ở tuổi 30 hay 40, với ngôi nhà và những đứa trẻ. Hoặc có thể mình sẽ không kết hôn cũng nên. Dù sao thì tham vọng lớn nhất đời mình vẫn luôn là tận hưởng cuộc sống và sống đến "đầu bạc răng long" cùng người mình yêu.
Dĩ nhiên, viễn cảnh ấy sẽ chẳng bao giờ thành hiện thực được nữa rồi Thật tiếc khi không thể biết tương lai sẽ ra sao. Nhưng ai rồi cũng sẽ phải chết, ai rồi cũng sẽ bỏ lỡ điều gì đó trong cuộc đời mình thôi.
Thế giới này có quá nhiều điều đẹp đẽ và thử thách để khám phá. Mình sẽ không thể kết hôn, sinh con hay có một sự nghiệp thành công rực rỡ. Tuy nhiên, mình đã không cô độc trong cuộc đời ngắn ngủi này. Mình nghĩ rằng thời gian qua mình đã sống rất tốt rồi.
Mình biết mình chẳng còn sống được bao lâu nữa. Thời gian chỉ còn tính bằng tuần. Nhờ thuốc mà quá trình này diễn ra nhẹ nhàng hơn. Nỗi sợ hãi cũng vơi đi phần nào. Cái chết đang chờ phía trước dường như biến mình thành một kẻ thông thái. Mình đã suy nghĩ rất nhiều về cuộc đời của mình và muốn chia sẻ với mọi người.
Đầu tiên là tầm quan trọng của lòng biết ơn. Trong những khoảnh khắc tồi tệ nhất của cuộc đời - cú shock khi bị chẩn đoán ung thư, tinh thần suy sụp và cơ thể đau đớn vì hóa trị, thật khó để nghĩ đến cái gì đó vui vẻ, gần gũi và hạnh phúc trong tương lai.
Khi ấy, mình cảm thấy được an ủi khi nghĩ đến những gì mình có: một gia đình tuyệt vời, những người bạn tốt và quãng thời gian tươi đẹp mình chia sẻ cùng họ. Đó là đặc ân mà cuộc sống đã ban tặng cho mình
Thứ hai, một cuộc đời, nếu sống có ý nghĩa, thì chẳng bao giờ là ngắn ngủi. Mỗi người sẽ hiểu điều này theo một cách khác nhau.
Đó có thể là đi du lịch. Mình đã may mắn làm được điều này. Thế giới là một nơi tuyệt vời, đầy ắp những điều ngạc nhiên và thú vị, vì thế bạn hãy tận hưởng hết mình nhé!
Đó có thể là sống lành mạnh, vận động nhiều nhất có thể. Cơ thể con người là một điều kỳ diệu, nhưng chúng ta chỉ biết trân trọng khi nó bắt đầu xuống dốc. Vì thế, khi bạn cảm thấy mình đang bỏ bê bản thân, hãy xốc lại tinh thần và bắt đầu luyện tập đi. Hãy chăm sóc cơ thể này vì nó chỉ có một mà thôi
Biết mình không còn sống được bao lâu, mình đã thay đổi cái nhìn về tuổi già. Đa số mọi người đều cho rằng mình sẽ sống đến cuối đời.
Cuối cùng, mình đã hiểu ra rằng việc già đi chính là một đặc ân. Không ai nên than vãn về chuyện già đi một tuổi, có thêm một sợi tóc bạc hay một vệt nếp nhăn. Thay vào đó, hãy hài lòng vì mình đã sống được đến khi ấy. Nếu cảm thấy thời gian qua sống chưa tốt, hãy cố gắng hơn vào năm sau!
Thứ ba, hãy mở lòng và kết nối với người khác. Chúng ta đang sống trong một xã hội đề cao khả năng và sự độc lập - hai thứ mà căn bệnh ung thư sẽ dần tước khỏi tay bạn. Một người đàn ông trẻ, khỏe mạnh như mình thì thật khó để chấp nhận điều này.
Tuy nhiên, việc cho phép bản thân được tổn thương và chấp nhận sự hỗ trợ từ mọi người xung quanh đã giúp mình có được 2 năm tuyệt vời trong đời. Mình chẳng dám nghĩ đến điều này khi mới biết tin mình mắc bệnh đâu.
Nhờ vậy, mình mới biết gia đình và bạn bè mình phi thường đến mức nào - mọi từ ngữ cũng không đủ để diễn tả hết những gì họ đã làm cho mình. Chẳng còn gì tốt hơn là được dành 2 năm cuối đời bên cạnh những con người này
Thứ tư, hãy làm điều gì đó cho mọi người. Đại dịch Covid-19, phong trào Black Lives Matter, những nỗ lực tuyệt vọng của người nhập cư trái phép qua eo biển Manche khiến mình nghĩ tới những mảnh đời bất hạnh, không được hưởng đặc quyền như mình. Mình luôn nhắc nhở bản thân về điều này.
Thứ năm, hãy bảo vệ hành tinh này. Đây là điều vô cùng quan trọng. Mình sẽ sớm ra đi, nhưng nhân loại vẫn phải đối mặt với các thách thức về giảm thiểu khí thải nhà kính cũng như giữ gìn môi trường tự nhiên. Trong cuộc đời ngắn ngủi này, mình đã may mắn được ngắm nhìn các cảnh quan thiên nhiên và hiểu chúng quý giá tới mức nào
Mình hy vọng các thế hệ tương lai cũng sẽ có cơ hội nói điều tương tự. Tuy nhiên, việc đó sẽ cần nỗ lực lớn từ tập thể.
Nếu bạn hỏi mình muốn để lại gì khi ra đi, đó chính là những lời cảnh tỉnh này, cho bạn bè mình và bất kỳ ai muốn lắng nghe. Mình muốn khuyến khích mọi người cho đi, dù là tiền bạc hay thời gian.
Dù cũng có những lúc khó khăn, khoảng thời gian từ khi bị chẩn đoán ung thư tới giờ đã đem lại những trải nghiệm mới và tuyệt vời cho mình. Mình đã rất chật vật đi tìm mục đích của cuộc sống, để rồi nhận ra nó đến một cách tự nhiên. Cuộc sống là để tận hưởng. Vì thế, hãy sống hết mình khi còn có thể.
Trích bài chia sẻ của Elliot Dallen - một bệnh nhân ung thư biểu mô vỏ thượng thượng. Anh biết mình mắc bệnh vào năm 2018, khi mới 29 tuổi. Dallen đã qua đời vào đêm 7/9 vừa qua, cùng ngày bài viết được đăng tải trên The Guardian.
Nguồn: soha.vn