BubuDev7967
New member
Mình năm nay 35 tuổi, làm kỹ sư xây dựng lương cũng khá ổn là 30 triệu/tháng. Vợ mình là con gái út trong một gia đình khá truyền thống, hai chị gái đều đã về nhà chồng hết rồi. Vì thương bố mẹ vợ già không có ai chăm sóc thường xuyên, cộng thêm lời hứa ban đầu, nên mình đã đồng ý về ở rể sau khi cưới.
Mình biết rõ việc đàn ông sống trong nhà vợ sẽ phải đối mặt với những gì, nhưng lúc đó cứ nghĩ "cố gắng làm tốt là được", phải là chỗ dựa vững chắc cho gia đình để khỏi bị ai coi thường thân phận ở rể.
Vợ mình từ nhỏ được cưng chiều như công chúa, mọi thứ bố mẹ lo hết. Vậy nên mình càng phải cố gắng phấn đấu để có tiếng nói và chứng minh mình là người biết quan tâm, chăm sóc gia đình.
Ban đầu, mình để vợ quản lý tiền bạc. Mọi khoản thu nhập đều đưa vợ, bản thân chỉ giữ lại một ít tiền tiêu vặt. Hai đứa lập bảng chi tiêu hàng tháng, phân chia rõ ràng: tiền đóng góp cho bố mẹ, tiền sinh hoạt, tiền tiết kiệm... Mọi thứ vẫn ổn áp cho đến khi...
Con gái đầu lòng chào đời! Vui thì vui lắm nhưng chi phí cũng tăng vọt theo. Vợ mình lúc đó nghỉ thai sản nên mọi chi tiêu trong nhà chuyển sang mẹ vợ quản lý. Tiền tiết kiệm cũng gửi bà hết luôn.
Mẹ vợ U60 lo toan mọi việc từ A đến Z: chợ búa, tiền điện nước, chi phí của cháu... Rồi một tối, bà gọi mình vào nói chuyện riêng: "Con là trụ cột kinh tế chính của gia đình lớn này. Từ nay con cứ chuyển hết lương vào tài khoản mẹ, không qua vợ con nữa. Mẹ sẽ quản lý chi tiêu hết, con và vợ chỉ cần tập trung làm việc và nuôi con".
Lúc đó mình sốc nặng, cảm giác như bị tước đi quyền làm chủ tài chính cá nhân vậy Về hỏi ý kiến vợ thì cô ấy cũng... đồng ý luôn. Vợ bảo để mẹ chi tiêu cho thoải mái, chứ cứ hơi tí lại hỏi thì lôi thôi lắm.
Thế là suốt 3 năm qua, hễ lương về là mình chuyển gần như toàn bộ cho mẹ vợ, chỉ giữ lại một khoản nhỏ "phòng thân". Đôi khi có chi tiêu phát sinh kiểu mời đồng nghiệp ăn uống, mua quà sếp, hay đơn giản là đổ xăng xe khi hết tiền, mình phải... vay bạn bè đồng nghiệp rồi xoay xở trả sau
Thật ra không phải mình không nghĩ đến việc giữ lại nhiều hơn, nhưng cả nhà biết rõ thu nhập của mình, hơn nữa mẹ vợ luôn kêu ca chừng đó chưa đủ chi tiêu, bà còn phải bù vào nữa. Mình chẳng biết làm sao hết.
Đôi khi có chi phí phát sinh mà chưa vay được ai, bí quá phải muối mặt xin lại mẹ vợ. Cảm giác phụ thuộc đó thật sự bứt rứt khó chịu, ngượng ngùng dù đó là tiền chính mình kiếm ra đấy! Có lần muốn tổ chức tiệc sinh nhật cho vợ con sang xịn một chút, mẹ vợ gạt phắt: "Không cần thiết". Mình đành chịu vì bà là người cầm tiền mà.
Có lần mình nhỡ lời với vợ: "Trần đời chưa thấy ai như anh. Chồng muốn mua quà sinh nhật cho vợ bằng tiền mình kiếm ra, nhưng lại phải xin lại từ mẹ. Em xem sao tự quản lý chi tiêu đi".
Vợ mình giận dỗi ngay, bảo mình tính toán, câu nệ, mẹ vợ cũng là mẹ mình sao phải ngại
Mình biết mẹ vợ là người tốt, bà chi tiêu rất tiết kiệm và hợp lý. Bà luôn mua đồ tốt nhất cho vợ chồng mình và cháu. Có dư bà cũng tiết kiệm giữ hộ. Nhưng những ưu điểm đó không bù được cảm giác mất tự do và thụ động trong chi tiêu.
Vợ mình bảo: "Tiền ai giữ không quan trọng, miễn là gia đình hạnh phúc". Mình cố gắng tin vào điều đó, nhưng mỗi ngày càng thấm thía rằng đàn ông không có quyền tự chủ tài chính trong chính gia đình mình thật khó ngẩng cao đầu
Tháng trước mình thử chỉ chuyển 70% lương cho mẹ vợ, giữ lại phần còn lại để chủ động hơn. Nhưng sau đó thì hết nghe vợ càm ràm đến mẹ vợ than thở, bóng gió... Mệt mỏi quá mình đành chuyển nốt cho bà. Cố gắng làm thêm để có "quỹ đen" nhưng gần đây kiếm tiền không hề dễ, có những ngày tài khoản trống rỗng, mình thật sự kiệt sức
Nhiều lần nghĩ đến việc ra riêng, nhưng thương bố mẹ vợ tuổi già sức yếu, và thương vợ sẽ phải đứng giữa. Hơn nữa thật sự ngoài chuyện quản lý hết tiền bạc của con rể thì bố mẹ vợ mình rất tốt.
Nguồn: soha.vn