Ơ kìa, sao bạn "cân" cả ớt còn mình thấy ớt là muốn khóc luôn rồi? ️

CocLovely7924

New member
69a72fe6f68f71ceaeb7.jpg


Khả năng ăn cay là thứ đôi khi có thể "phá" luôn cả hội bạn thân, chỉ vì đứa thì ăn được vô tư, đứa thì nhìn ớt đã muốn bái bai

Chắc hẳn ai trong chúng mình cũng biết ít nhất một đứa có thể "chiến" ớt như nước không (hoặc chính là bạn đó ), trong khi đứa còn lại thì chỉ cần ngửi mùi ớt là muốn... "tẩu hỏa nhập ma" luôn rồi. Mình từng thấy nhiều người ăn hẳn ớt sống, hoặc xúc cả thìa ớt vào tô bún, tô bánh canh mà vẫn ăn ngon lành không sợ gì cả. Hay như người Hàn Quốc ăn cay đến đổ mồ hôi túc túc, đỏ cả mặt nhưng không những không dừng lại mà còn ăn đến sạch bách luôn ý

09cc9a579da1c2815022.jpg


Ờ thì bánh gạo cay là món "phải thử" của người Hàn mà, ai chưa ăn là chưa sống nha!

Ngược lại, một số bạn trong đám mình cũng từng trải qua cảm giác tiếc hùi hụi khi phải bỏ qua một món ăn ngon chỉ vì nó quá cay, hay khóc không ra nước mắt khi chú bán quên cho ớt vào phần ăn của mình Hoặc từng sặc ớt đến chảy nước mắt, nước mũi, đến mất cảm giác miệng lưỡi, rồi từ đó về sau "xin chừa", thề rằng mình và ớt "chẳng hợp số phận", không thể đi cùng nhau đến cuối con đường được.

Kết quả là, khi hai hội này gặp nhau, thì chắc chắn sẽ có drama xen lẫn tò mò rồi Hội ăn cay được thì cứ nói "ây da trời, không ăn cay là nhát quá", "bỏ lỡ cả thiên đường ẩm thực đó nha!". Còn hội không ăn được thì nhìn với ánh mắt vừa... sợ hãi xen lẫn thán phục luôn ý. Nhưng có ai tự hỏi tại sao lại có sự khác biệt này không? Câu hỏi đặt ra là: sao có đứa ăn cay đến "nghiện", đứa thì muốn chạy xa cả cây số?

Hóa ra những loại quả, cây trái tạo vị cay (Capsicum fruits) đã có mặt trong bữa ăn của con người từ khoảng 7500 năm trước Công nguyên rồi đó! Từ thời xa xưa, người ta đã biết "flex" vị cay vào các món ăn thường ngày và theo thời gian, đúc kết ra nhiều công thức món ăn cay khác nhau, tạo thành một khía cạnh ẩm thực như bây giờ.

e9319c393df9e907474e.jpg


Nhắc đến ẩm thực Tứ Xuyên (Trung Quốc) là phải nhắc đến độ cay "đỉnh của chóp" luôn nha!

Cay là hương vị nổi tiếng và quan trọng trong nhiều nền ẩm thực khác nhau trên thế giới, một số vùng còn lấy vị cay làm chủ đạo luôn, với hầu hết các món ăn đều phải có vị cay, điển hình như vùng Tứ Xuyên (Trung Quốc). Tứ Xuyên là vùng nhiều núi, và đặc trưng địa lý này khiến khí hậu ẩm ướt nặng nề. Người sống ở đây ăn ớt và các món cay để chống ẩm cho cơ thể. Từ trước khi ớt xuất hiện (ớt chỉ được mang vào Trung Quốc từ khoảng 200 đến 300 năm trước), người Tứ Xuyên cũng đã quen lấy vị cay từ gừng và một số loại gia vị khác rồi. Tương tự, ẩm thực Hàn Quốc cũng nổi tiếng với vị cay, và nhiều người nghĩ rằng những vùng có khí hậu lạnh, ẩm sẽ "mê" vị cay vì nó giúp làm ấm người.

Tuy nhiên, vẫn có một số nền ẩm thực nổi tiếng với vị cay như Thái Lan và Mexico lại không có khí hậu lạnh (thậm chí còn nóng bức cơ) nên kết luận này hãy còn nhiều chỗ để bàn luận thêm nha

Nhiều người cho rằng phần lớn thời gian vị cay được tận dụng cho mục đích sức khỏe nhiều hơn là hương vị (như người Tứ Xuyên chống ẩm, người Hàn chống lạnh), nhưng không thể phủ nhận được vị cay có thể "nâng tầm" hương vị cho món ăn (như rắc thêm tiêu, đâm thêm gừng, thêm ớt vào cháo, bún, mì...). Ngoài ra, vị cay còn có vai trò "xử lý" mùi tanh từ hải sản hoặc các loại thịt nữa đó!

0216f75a06c7db259457.jpg


Một phần người Việt mình cũng có thói quen ăn cay trong các món ăn hằng ngày mà nhỉ?

Có thể nói, vị cay là một phần không thể thiếu trong ẩm thực trên thế giới. Ngay cả khi không phải hương vị chủ đạo, vị cay vẫn luôn "góp mặt" trong các món ăn quen thuộc và có vị thế quan trọng chẳng kém vị mặn, ngọt, chua... Ẩm thực Việt Nam mình dù không nổi "đình đám" với vị cay như nhiều nước khác, nhưng vẫn không thể phủ nhận độ phổ biến của nó từ những thói quen hằng ngày như: cho tương ớt vào phở, cho ớt băm vào nước mắm, vào bún xào, bánh mì... Nhiều bạn có thể ăn cay nhẹ cho rằng một ít vị cay có thể kích thích vị giác, giúp mình thưởng thức món ăn "ngon hơn gấp bội" luôn!

Theo nhiều nghiên cứu đã chỉ ra, cay thực ra không phải là một "vị" (như chua, đắng, mặn, ngọt) mà thiên về "cảm giác" nhiều hơn. Bếp trưởng Bill Phillips - một chuyên gia ẩm thực cay và là đối tác của học viện ẩm thực Mỹ đã nói rằng: "nó là cảm giác về nhiệt độ hơn là tác động thực tế lên cơ thể". Bạn sẽ cảm thấy nóng bởi vì các thành phần hóa học có trong các loại quả cay như capsaicin. Capsaicin kích thích các cơ quan xúc giác thu nhận cảm giác "đau", khiến não bộ của bạn "tưởng" rằng miệng của mình đang "cháy" luôn Ngược lại với vị cay nóng từ ớt, lá bạc hà cũng có cơ chế hoạt động tương tự, nhưng là làm nên vị lạnh.

236968c9194e77b993f5.jpg


Plot twist: không có cái gọi là "gen ăn cay" đâu nha! Khả năng ăn cay phụ thuộc vào sự quen thuộc và tần suất ăn cay của bạn thôi. Bếp trưởng Phillips cho hay, những người ăn cay giỏi không có khả năng này từ lúc mới sinh ra, mà là được "luyện tập" trong thời gian dài. Nếu bạn có một đứa bạn ăn cay rất "bá đạo", thì nhiều khả năng là nó đã ăn cay từ bé trong các bữa cơm gia đình, và khả năng này cứ thế được "buff" theo thời gian

Một ví dụ điển hình là những người đến từ các nước như Mexico hay Ấn Độ đa phần có khả năng ăn cay xịn hơn người bình thường vì họ bắt đầu ăn cay từ rất bé. Thậm chí, trẻ em Mexico còn ăn vặt bằng kẹo que vị ớt jalapeño luôn ấy chứ Mặt khác, sự "cuồng" ăn cay ở một số người cũng có thể được lý giải qua sự đa dạng của các loại hoa quả có vị cay. Bếp trưởng Phillips nói rằng sau khi người ta đã vượt qua được ngưỡng nhạy cảm với vị cay, họ sẽ cảm nhận được những hương vị đằng sau nó. Ví dụ như một số loại ớt có vị như trái cây nhiệt đới rất ngon. Mặt khác, khi bạn ăn ớt, cơ thể sẽ sản xuất một loại endorphin khiến người ta cảm thấy hưng phấn, khiến bạn "nhớ nhớ thương thương" hương vị cay khi ăn những món không cay.

9c3104d3dd6838a621e7.jpg


Good news: khả năng ăn cay có thể được "luyện tập" đó nha!

Ngược lại, cũng dễ hiểu cho nỗi sợ ăn cay của hội "anti-spicy". Hầu hết nỗi sợ này thường đến từ một vài trải nghiệm "chấn động tâm linh" với vị cay. Điều này xảy ra là do không quen với việc ăn cay thường xuyên mà đã lỡ "dí" luôn mức độ cay quá cao, từ đó hình thành "phản xạ tự nhiên" đối với các món ăn cay và có vẻ cay nói chung. Nếu muốn tập ăn cay, bạn có thể thử từ các món ăn có vị cay nhè nhẹ và dễ chịu như thêm ít tiêu, ít ớt vào các món ăn hằng ngày nhé!

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top