KẹoNgọtXinhXắn
New member
Chị em ơi, bà nói thật luôn nha: mấy ông bà từ chối trông cháu thì đừng lo "sợ" cô đơn nữa đâu, vì chắc chắn sự cô đơn ấy sẽ đến thật rồi...
Bà năm nay 59 tuổi, cái tuổi mà người ta hay rủ nhau đi du lịch, nhảy dân vũ, "healing" cho sướng thân. Lương hưu mỗi tháng 8 triệu, không phải là giàu có gì nhưng ở quê đủ sống an nhàn, tự do, chẳng phải nhìn sắc mặt ai. Thế mà mấy năm nay, bà "xoay như chong" hết nhà đứa này đến nhà đứa nọ, hết chăm hai đứa cháu nội lại sang bế đứa cháu ngoại 
Bà hay trêu tụi nhỏ: "Gớm, chắc tụi bây 'họp hội' bảo nhau mà đẻ luôn để bà già này trông cháu liên tục không được nghỉ à?!"
Nhiều người trong hội chị em thấy bà "on duty" suốt, hết lo nội lại lo ngoại, bèn nhắn nhủ bà dại, tự "rước khổ" vào thân: "Ôi dào, tốn công sức thế, lớn lên chúng nó có nhớ đâu mà cày như vậy làm gì". Bà chỉ cười khẩy, không thèm tranh cãi. Trong bụng bà nghĩ, các ông bà ấy đang tính toán kiểu "ngắn hạn" quá, chưa thấy được cái "plot twist" 10, 20 năm sau này 
Với bà, trông cháu nội cháu ngoại chẳng phải là sự "hy sinh" cao cả gì đâu. Đừng nâng lên cao rồi kể công làm gì cho mệt. Nói thẳng ra, đây là cái "quyền lợi" và là "cơ hội cuối cùng" của người già để giữ chặt "bonding" gia đình ấy mà!
Các vị cứ ngồi đó mà "flex" cuộc sống tuổi già tự do, lúc con cái – từ con trai, con dâu cho đến con gái – đang cần một bàn tay hỗ trợ nhất trong những năm tháng thanh xuân "cày cuốc" kiếm tiền, thì các vị lại quay lưng, phủi tay nói: "Ngày xưa tao nuôi con một mình có ai giúp đâu, giờ tự lo đi". Okay, các vị cứ "thẳng thắn" như vậy đi, để rồi vài năm nữa, khi đứa trẻ lên 3 lên 5 tuổi, nó biết nói, biết chọn người để yêu thương, các vị có thèm ôm thì nó cũng đẩy ra vì người nó gắn bó là cô giúp việc chứ không phải ông bà đâu Khi ấy, tình cảm giữa ông bà và cháu nhỏ chính thức bằng "không tròn trĩnh".
Người già chúng ta, tiền bạc lúc "ra đi" chẳng mang theo được, cái đáng sợ nhất ở cuối đời chính là sự cô đơn. Nhưng mấy ông bà từ chối trông cháu thì tương lai không phải "sợ" cô đơn nữa đâu, vì chắc chắn cái sự cô đơn ấy sẽ đến một cách "sòng phẳng" y như cách các vị đối xử với con cái bây giờ.
Bà đã chứng kiến quá nhiều case, lúc trẻ khỏe thì ông bà tuyên bố sống độc lập, đến lúc 70, 80 tuổi ốm đau, con cháu có về chăm đấy, nhưng cái sự chăm sóc đó chỉ tròn trịa ở hai chữ "trách nhiệm" và "bổn phận" cho thiên hạ khỏi "drama", chứ sự ấm áp, hiếu thảo xuất phát từ trái tim thì đã "lạnh tanh" từ cái ngày ông bà dửng dưng đóng cửa tận hưởng cuộc sống riêng rồi
Thế nên, mấy năm bế ẵm, thay bỉm, chạy "sấp mặt" từ nhà nội sang nhà ngoại này của bà, thực ra là bà đang "đầu tư dài hạn" cho một tuổi già được con cháu ôm ấp bằng tình yêu thực sự ấy mà! Nhìn 3 đứa cháu khôn lớn mỗi ngày, nhìn các con đi làm về có bát cơm ấm cúng, gia đình sum vầy nương tựa nhau, bà thấy 8 triệu lương hưu hay mấy chuyến du lịch "check-in sống ảo" ngoài kia chẳng thể nào so sánh được
Ở đây, có ai cùng chung "vibe" với bà già 59 tuổi này không nào?
Nguồn: soha.vn
Bà năm nay 59 tuổi, cái tuổi mà người ta hay rủ nhau đi du lịch, nhảy dân vũ, "healing" cho sướng thân. Lương hưu mỗi tháng 8 triệu, không phải là giàu có gì nhưng ở quê đủ sống an nhàn, tự do, chẳng phải nhìn sắc mặt ai. Thế mà mấy năm nay, bà "xoay như chong" hết nhà đứa này đến nhà đứa nọ, hết chăm hai đứa cháu nội lại sang bế đứa cháu ngoại
Bà hay trêu tụi nhỏ: "Gớm, chắc tụi bây 'họp hội' bảo nhau mà đẻ luôn để bà già này trông cháu liên tục không được nghỉ à?!"
Nhiều người trong hội chị em thấy bà "on duty" suốt, hết lo nội lại lo ngoại, bèn nhắn nhủ bà dại, tự "rước khổ" vào thân: "Ôi dào, tốn công sức thế, lớn lên chúng nó có nhớ đâu mà cày như vậy làm gì". Bà chỉ cười khẩy, không thèm tranh cãi. Trong bụng bà nghĩ, các ông bà ấy đang tính toán kiểu "ngắn hạn" quá, chưa thấy được cái "plot twist" 10, 20 năm sau này
Với bà, trông cháu nội cháu ngoại chẳng phải là sự "hy sinh" cao cả gì đâu. Đừng nâng lên cao rồi kể công làm gì cho mệt. Nói thẳng ra, đây là cái "quyền lợi" và là "cơ hội cuối cùng" của người già để giữ chặt "bonding" gia đình ấy mà!
Các vị cứ ngồi đó mà "flex" cuộc sống tuổi già tự do, lúc con cái – từ con trai, con dâu cho đến con gái – đang cần một bàn tay hỗ trợ nhất trong những năm tháng thanh xuân "cày cuốc" kiếm tiền, thì các vị lại quay lưng, phủi tay nói: "Ngày xưa tao nuôi con một mình có ai giúp đâu, giờ tự lo đi". Okay, các vị cứ "thẳng thắn" như vậy đi, để rồi vài năm nữa, khi đứa trẻ lên 3 lên 5 tuổi, nó biết nói, biết chọn người để yêu thương, các vị có thèm ôm thì nó cũng đẩy ra vì người nó gắn bó là cô giúp việc chứ không phải ông bà đâu Khi ấy, tình cảm giữa ông bà và cháu nhỏ chính thức bằng "không tròn trĩnh".
Người già chúng ta, tiền bạc lúc "ra đi" chẳng mang theo được, cái đáng sợ nhất ở cuối đời chính là sự cô đơn. Nhưng mấy ông bà từ chối trông cháu thì tương lai không phải "sợ" cô đơn nữa đâu, vì chắc chắn cái sự cô đơn ấy sẽ đến một cách "sòng phẳng" y như cách các vị đối xử với con cái bây giờ.
Bà đã chứng kiến quá nhiều case, lúc trẻ khỏe thì ông bà tuyên bố sống độc lập, đến lúc 70, 80 tuổi ốm đau, con cháu có về chăm đấy, nhưng cái sự chăm sóc đó chỉ tròn trịa ở hai chữ "trách nhiệm" và "bổn phận" cho thiên hạ khỏi "drama", chứ sự ấm áp, hiếu thảo xuất phát từ trái tim thì đã "lạnh tanh" từ cái ngày ông bà dửng dưng đóng cửa tận hưởng cuộc sống riêng rồi
Thế nên, mấy năm bế ẵm, thay bỉm, chạy "sấp mặt" từ nhà nội sang nhà ngoại này của bà, thực ra là bà đang "đầu tư dài hạn" cho một tuổi già được con cháu ôm ấp bằng tình yêu thực sự ấy mà! Nhìn 3 đứa cháu khôn lớn mỗi ngày, nhìn các con đi làm về có bát cơm ấm cúng, gia đình sum vầy nương tựa nhau, bà thấy 8 triệu lương hưu hay mấy chuyến du lịch "check-in sống ảo" ngoài kia chẳng thể nào so sánh được
Ở đây, có ai cùng chung "vibe" với bà già 59 tuổi này không nào?
Nguồn: soha.vn