Đôi tay bé xíu run lên bần bật, nước mắt Phương cứ lăn dài trên má dù cơn đau cứ giày vò từng giây từng phút. Đã 6 tháng trôi qua, cuộc đời em gắn liền với chiếc giường bệnh. Bố mẹ em không đủ tiền để giúp em kéo dài sự sống, rồi được đi học như bao bạn khác...
**Có phải không tiền, con sẽ chết hả mẹ?**
Những ngày đầu tháng 5/2018, team mình tìm đến khoa Ung bướu huyết học, bệnh viện Nhi đồng 2, TP.HCM - nơi cả nhà chị Nguyễn Thị Dung (30 tuổi) đang ngày đêm túc trực, níu kéo hi vọng duy trì sự sống cho đứa con gái nhỏ.
Nằm co ro trên chiếc giường bệnh, giơ đôi bàn tay bé xíu lên sờ khuôn mặt gầy gò của mẹ, bé Nguyễn Thùy Phương (4 tuổi) khẽ đếm từng ngày em còn được sống. Em cũng chẳng biết mình còn được bao lâu nữa khi căn bệnh ung thư máu quái ác vẫn hành hạ em từng ngày. Em chỉ mong ước rằng, khi mở mắt ra, em vẫn còn được ở trong vòng tay ấm áp của bà ngoại và mẹ.
Hơn 6 tháng nay, cuộc sống của Phương (ở thị trấn Phú Hòa, huyện Phú Hòa, tỉnh Phú Yên) là chuỗi ngày dài đau đớn gắn liền với giường bệnh, nơi những đợt tiêm hóa chất bào mòn cơ thể em từng chút một.
Ôm đứa con gái nhỏ vào lòng, chị Dung kể rằng Phương là đứa con gái duy nhất của chị và anh Nguyễn Bá Hội (34 tuổi) sau nhiều năm dài chờ đợi. Vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, cả hai vợ chồng đều phải đi làm ăn xa, Phương từ nhỏ đã phải sống xa bố mẹ nhưng rất ngoan. Trước Tết Nguyên đán 2018, thấy bé Phương hay sốt, liên tục ngất xỉu, ho khan nên chị Dung mới đưa con đi khám. Giây phút nhận được kết quả thông báo bệnh tình của bé, hai vợ chồng chị như ngã quỵ xuống đất vì quá đau đớn.
"Bác sĩ bảo con bé bị ung thư máu nhưng ở giai đoạn giữa, vẫn có cơ hội để cứu sống bé nhưng phải vào hóa chất trong 3 năm liên tiếp mới hi vọng duy trì được mạng sống. Từ nhỏ con bé đã thiếu thốn tình cảm khi xa bố mẹ, cơ thể lại ốm yếu, giờ lại mắc phải căn bệnh quái ác này, người làm mẹ như em sao có thể chịu nổi", chị Dung nuốt nước mắt.
Cứ mỗi lần nhìn con tái phát bệnh, lên cơn sốt mỗi đêm, tay chân co quắp lại chị Dung lại lo sợ đến tận cùng. Bao nhiêu tiền bạc, của cải dành dụm được suốt mấy năm trời đều gom hết để chữa bệnh cho bé Phương. "Bé là con của em mà, sao có thể bỏ được cơ chứ. Có vay mượn, đi làm thuê làm mướn em cũng phải lo chữa bệnh cho con. Còn nước còn tát, em chỉ mong một phép màu có thể giúp con duy trì sự sống", chị Dung bật khóc.
Theo chị Dung, các bác sĩ cho biết bệnh của Phương có khả năng chữa khỏi đến 80% tuy nhiên mỗi tháng phải tốn khoảng hơn 10 triệu để vào hóa chất. Bất lực nhìn con, nhìn lại căn nhà trống không còn lấy một vật đáng giá, trong khi số nợ vay mượn ngân hàng mỗi lúc một nhiều, chị Dung chỉ biết ôm con vào lòng mà khóc.
"Có phài không tiền, con sẽ chết hả mẹ", trước câu nói ngây ngô của bé Phương, chị Dung chỉ biết ôm con vào lòng và thầm mong một phép màu có thể níu giữ Phương ở lại với cuộc đời, bên cạnh gia đình chị.
**"Con nhớ bố, mẹ cho con về với bố rồi đi học được không mẹ"**
Kể từ ngày nhập viện Nhi đồng 2 để điều trị, cuộc sống của bé Phương gói gọn trên chiếc giường bệnh, nơi khoảng không gian rộng lớn ngoài kia vẫn là một thế giới xa lạ mà Phương chưa thể tìm đến.
Nguồn: kenh14.vn