Trời ơi, có một đêm con ngủ say rồi, mình lại mở Sex Education ra cày lại lần nữa. Thật ra đã xem rồi nhưng không hiểu sao lần này cảm xúc nó ùa về kinh khủng luôn ấy Và rồi mình đã khóc sướt mướt khi nghe cô Jean Milburn nói câu này:
"Intercourse can be wonderful, but it can also cause tremendous pain. And if you're not careful, sex can destroy lives" (tạm dịch: "Tình dục có thể mang lại cảm giác tuyệt vời, nhưng nó cũng có thể gây ra những tổn thương sâu sắc. Và nếu không cẩn trọng, tình dục có thể hủy hoại cả cuộc đời con người.")
Mình khóc không phải vì câu nói này quá mới hay gì đâu. Mà khóc vì... giá như có người nói với mình điều này sớm hơn thì giờ cuộc đời mình đã khác rồi Giá như câu này được nghe ở nhà, hoặc trên lớp, khi mình còn là cô bé lớp 12 vừa lớn, vừa tò mò, vừa ngây thơ nghĩ rằng mình đã đủ "chín" để tự bảo vệ bản thân.
Năm đó mình có bạn trai. Hai đứa yêu nhau kiểu tuổi 18 điển hình: tin rằng tình yêu là tất cả, chỉ cần có love là vượt qua được mọi thứ. Nhưng sự thật là mình chưa được giáo dục giới tính đàng hoàng bao giờ. Người lớn xung quanh toàn né tránh, hoặc chỉ nói mơ hồ kiểu "phải giữ gìn", "đừng đi quá giới hạn", nhưng không ai nói rõ cho mình biết: rủi ro là gì, hậu quả thế nào, và làm sao để tự protect mình cả.
Vì tò mò. Vì nghĩ "chắc không sao đâu". Vì tin vào lời hứa non nớt của hai đứa trẻ. Mình đã "vượt rào", và rồi... mang bầu luôn
Khoảnh khắc biết mình có thai, thế giới của mình sụp đổ thật sự. Mình vẫn nhớ như in cảm giác ngồi trong toilet, nhìn que thử thai mà tay run đến mức không cầm nổi. Sợ hãi, hoang mang, xấu hổ, và hoàn toàn lost không biết phải làm gì Mọi kế hoạch thi đại học, mọi giấc mơ tuổi trẻ, tất cả dừng lại ở đó luôn.
Mình phải nghỉ học, lấy chồng sớm. Một cuộc hôn nhân được xây dựng từ sự "chịu trách nhiệm" nhiều hơn là từ sự trưởng thành. Hai đứa trẻ, mỗi người vẫn còn quá nhiều bồng bột, cái tôi, nông nổi. Chúng mình không đủ skill để làm vợ chồng, càng không đủ mature để cùng nhau vượt qua áp lực cơm áo, con cái, và cả định kiến xã hội nữa. Cuộc hôn nhân đó kết thúc sau một thời gian không dài, để lại mình – một single mom, vừa phải học cách nuôi con, vừa phải học cách đứng dậy từ chính những choice của bản thân.
Mười năm trôi qua. Giờ mình đã gần 30. Không có bằng đại học như nhiều bạn bè cùng lứa, nhưng may mắn có gia đình support. Được học nghề, rồi mở được một shop hoa nhỏ của riêng mình. Cuộc sống không rich lắm, nhưng đủ để hai mẹ con peaceful
Mình đã đi được một đoạn đường dài, đã strong hơn rất nhiều so với cô gái 18 tuổi ngày đó.
Thế nhưng, mỗi khi nhìn lại quá khứ, trong mình vẫn còn nguyên cảm giác tiếc nuối và ám ảnh. Không phải tiếc vì đã làm mẹ sớm, cũng không phải vì cuộc sống hiện tại không ổn. Mình tiếc vì giá như được chuẩn bị tốt hơn, được educate tử tế hơn, được nghe những lời thật lòng hơn về tình dục, có lẽ mình đã không phải trả một cái giá quá lớn như vậy
Nghe Jean Milburn nói câu đó, mình nhận ra: tình dục chưa bao giờ chỉ là khoái cảm hay sự tò mò. Nó gắn liền với trách nhiệm, hệ lụy, với cả một đời người luôn. Và điều đáng buồn nhất là rất nhiều cô gái trẻ, giống như mình ngày xưa, bước vào chuyện đó trong sự thiếu hiểu biết, chứ không phải trong sự lựa chọn tỉnh táo
Bây giờ, mình là mẹ rồi. Và mình tự nhủ, mình sẽ không né tránh. Sẽ không im lặng. Sẽ không để con mình lớn lên trong những khoảng trống nguy hiểm của sự "ngại nói". Mình sẽ nói với con, đúng lúc, đủ rõ, đủ thật. Không phải để dọa, mà để con hiểu rằng: yêu thương bản thân cũng là biết bảo vệ chính mình
Mình không thể quay lại để sửa quá khứ. Nhưng mình có thể dùng chính story của mình để đừng để một đứa trẻ nào khác phải khóc nức nở muộn màng như mình, chỉ vì đã không được nghe một câu nói đúng lúc
Nguồn: kenh14.vn
"Intercourse can be wonderful, but it can also cause tremendous pain. And if you're not careful, sex can destroy lives" (tạm dịch: "Tình dục có thể mang lại cảm giác tuyệt vời, nhưng nó cũng có thể gây ra những tổn thương sâu sắc. Và nếu không cẩn trọng, tình dục có thể hủy hoại cả cuộc đời con người.")
Mình khóc không phải vì câu nói này quá mới hay gì đâu. Mà khóc vì... giá như có người nói với mình điều này sớm hơn thì giờ cuộc đời mình đã khác rồi Giá như câu này được nghe ở nhà, hoặc trên lớp, khi mình còn là cô bé lớp 12 vừa lớn, vừa tò mò, vừa ngây thơ nghĩ rằng mình đã đủ "chín" để tự bảo vệ bản thân.
Năm đó mình có bạn trai. Hai đứa yêu nhau kiểu tuổi 18 điển hình: tin rằng tình yêu là tất cả, chỉ cần có love là vượt qua được mọi thứ. Nhưng sự thật là mình chưa được giáo dục giới tính đàng hoàng bao giờ. Người lớn xung quanh toàn né tránh, hoặc chỉ nói mơ hồ kiểu "phải giữ gìn", "đừng đi quá giới hạn", nhưng không ai nói rõ cho mình biết: rủi ro là gì, hậu quả thế nào, và làm sao để tự protect mình cả.
Vì tò mò. Vì nghĩ "chắc không sao đâu". Vì tin vào lời hứa non nớt của hai đứa trẻ. Mình đã "vượt rào", và rồi... mang bầu luôn
Khoảnh khắc biết mình có thai, thế giới của mình sụp đổ thật sự. Mình vẫn nhớ như in cảm giác ngồi trong toilet, nhìn que thử thai mà tay run đến mức không cầm nổi. Sợ hãi, hoang mang, xấu hổ, và hoàn toàn lost không biết phải làm gì Mọi kế hoạch thi đại học, mọi giấc mơ tuổi trẻ, tất cả dừng lại ở đó luôn.
Mình phải nghỉ học, lấy chồng sớm. Một cuộc hôn nhân được xây dựng từ sự "chịu trách nhiệm" nhiều hơn là từ sự trưởng thành. Hai đứa trẻ, mỗi người vẫn còn quá nhiều bồng bột, cái tôi, nông nổi. Chúng mình không đủ skill để làm vợ chồng, càng không đủ mature để cùng nhau vượt qua áp lực cơm áo, con cái, và cả định kiến xã hội nữa. Cuộc hôn nhân đó kết thúc sau một thời gian không dài, để lại mình – một single mom, vừa phải học cách nuôi con, vừa phải học cách đứng dậy từ chính những choice của bản thân.
Mười năm trôi qua. Giờ mình đã gần 30. Không có bằng đại học như nhiều bạn bè cùng lứa, nhưng may mắn có gia đình support. Được học nghề, rồi mở được một shop hoa nhỏ của riêng mình. Cuộc sống không rich lắm, nhưng đủ để hai mẹ con peaceful
Thế nhưng, mỗi khi nhìn lại quá khứ, trong mình vẫn còn nguyên cảm giác tiếc nuối và ám ảnh. Không phải tiếc vì đã làm mẹ sớm, cũng không phải vì cuộc sống hiện tại không ổn. Mình tiếc vì giá như được chuẩn bị tốt hơn, được educate tử tế hơn, được nghe những lời thật lòng hơn về tình dục, có lẽ mình đã không phải trả một cái giá quá lớn như vậy
Nghe Jean Milburn nói câu đó, mình nhận ra: tình dục chưa bao giờ chỉ là khoái cảm hay sự tò mò. Nó gắn liền với trách nhiệm, hệ lụy, với cả một đời người luôn. Và điều đáng buồn nhất là rất nhiều cô gái trẻ, giống như mình ngày xưa, bước vào chuyện đó trong sự thiếu hiểu biết, chứ không phải trong sự lựa chọn tỉnh táo
Bây giờ, mình là mẹ rồi. Và mình tự nhủ, mình sẽ không né tránh. Sẽ không im lặng. Sẽ không để con mình lớn lên trong những khoảng trống nguy hiểm của sự "ngại nói". Mình sẽ nói với con, đúng lúc, đủ rõ, đủ thật. Không phải để dọa, mà để con hiểu rằng: yêu thương bản thân cũng là biết bảo vệ chính mình
Mình không thể quay lại để sửa quá khứ. Nhưng mình có thể dùng chính story của mình để đừng để một đứa trẻ nào khác phải khóc nức nở muộn màng như mình, chỉ vì đã không được nghe một câu nói đúng lúc
Nguồn: kenh14.vn