Thanks to bộ phim "Sex Education" mà tôi đã mở mang tâm hồn ra được rồi đó các bạn ơi
Tôi từng ghét mẹ mình lắm. Bố mẹ tôi ly hôn lúc tôi học lớp 7. Từ đó đến giờ đã 10 năm, nhưng tôi vẫn không quên được cái ngày phải đứng trước tòa, phải chọn theo bố hay mẹ. Em trai tôi theo bố, còn tôi là con gái nên phải theo mẹ.
Mà bố tôi kiếm tiền giỏi hơn, cuộc sống của em trai cũng xịn sò, sung túc hơn tôi nhiều. Lên mạng xã hội coi story, tôi thấy em được đi chơi, ăn uống sang chảnh, du lịch khắp nơi... Dù bố đã có gia đình mới nhưng vẫn không bỏ mặc em.
Còn mẹ tôi thì phải làm lụng đủ thứ nghề. Sáng thì bán đồ ăn cho học sinh. Trưa thì phụ quán cơm. Chiều tối lại bán quán nhậu đến tận khuya. Vất vả như vậy mà tiền vẫn không dư dả được. Lý do là gì? Vì mẹ tôi có tật xấu: Mua vé số.
Bà cứ ôm giấc mộng trúng độc đắc để đổi đời. Ngày nào cũng mua cả xấp vé số từ những đồng tiền lãi kiếm được vất vả. Tôi khuyên mãi mà mẹ không chịu bỏ thói quen đó. Lâu dần tôi chán nản, thành ra không muốn nói chuyện với mẹ nữa luôn.
Giờ tôi đã đi làm rồi. Tốt nghiệp cấp 3, tôi không có điều kiện học đại học nên xin làm công nhân. Tôi không gửi tiền cho mẹ vì biết chắc bà sẽ lấy tiền đó mua vé số thôi. Thay vào đó, tôi mua sắm đồ đạc trong nhà, tiết kiệm từng đồng. Thỉnh thoảng mẹ hỏi mượn thì tôi đưa và đòi lại đúng hẹn.
Tình cảm mẹ con chúng tôi lạnh tanh như người dưng ngõ lạ
Mấy hôm trước, tôi được bạn giới thiệu bộ phim "Sex Education". Tò mò nên tôi xem thử và phải công nhận là phim hay vãi chưởng luôn! Đây không chỉ là phim giáo dục giới tính cho học sinh trung học đâu nhé, mà còn là bộ phim triết lý sâu sắc. Sẽ có nhiều bài học đắt giá để thay đổi bản thân nếu bạn chịu khó cày hết.
Hôm đó tôi lại thức đêm để xem cho xong một phần. Đến đoạn Maeve chấp nhận tha thứ cho mẹ và rơi nước mắt đau lòng khi bà Erin qua đời, tôi breakdown luôn á Bà Erin vốn không phải là một người mẹ tốt. Bà ấy nghiện ngập, hay hứa với các con sẽ cai nghiện nhưng chưa lần nào thực hiện được. Sean – anh trai của Maeve – đã thể hiện mọi sự bất mãn và thất vọng về tuổi thơ bất hạnh. Còn Maeve thì gây xúc động khi thừa nhận rằng mẹ có thể không hoàn hảo, nhưng suốt những ngày ấu thơ, bà luôn đảm bảo cả hai anh em cô được no bụng và tình thương cô dành cho mẹ chưa bao giờ lay chuyển.
Tự dưng tôi nghĩ đến hoàn cảnh của mình. Mẹ tôi tuy nghiện mua vé số nhưng bà đã nuôi dạy tôi chu đáo. Bà chưa để tôi đói khổ một ngày nào cả. Và một ngày nào đó, bà sẽ ra đi mãi mãi. Đến lúc ấy, liệu tôi có hối hận vì đã đối xử lạnh nhạt với mẹ không?
Nghĩ đến cảnh mất mẹ, tôi khóc sướt mướt luôn
Lần đầu tiên sau 10 năm, tôi sang phòng mẹ, ôm chặt lấy bà. Mẹ cũng shocked tột độ. Bà ôm vai tôi, bảo rằng đã ngừng mua vé số hơn 2 tháng rồi. Bà sẽ không phí phạm tiền bạc vì mơ ước viển vông nữa, mong tôi đừng ghét bỏ bà.
Nguồn: soha.vn
Tôi từng ghét mẹ mình lắm. Bố mẹ tôi ly hôn lúc tôi học lớp 7. Từ đó đến giờ đã 10 năm, nhưng tôi vẫn không quên được cái ngày phải đứng trước tòa, phải chọn theo bố hay mẹ. Em trai tôi theo bố, còn tôi là con gái nên phải theo mẹ.
Mà bố tôi kiếm tiền giỏi hơn, cuộc sống của em trai cũng xịn sò, sung túc hơn tôi nhiều. Lên mạng xã hội coi story, tôi thấy em được đi chơi, ăn uống sang chảnh, du lịch khắp nơi... Dù bố đã có gia đình mới nhưng vẫn không bỏ mặc em.
Còn mẹ tôi thì phải làm lụng đủ thứ nghề. Sáng thì bán đồ ăn cho học sinh. Trưa thì phụ quán cơm. Chiều tối lại bán quán nhậu đến tận khuya. Vất vả như vậy mà tiền vẫn không dư dả được. Lý do là gì? Vì mẹ tôi có tật xấu: Mua vé số.
Bà cứ ôm giấc mộng trúng độc đắc để đổi đời. Ngày nào cũng mua cả xấp vé số từ những đồng tiền lãi kiếm được vất vả. Tôi khuyên mãi mà mẹ không chịu bỏ thói quen đó. Lâu dần tôi chán nản, thành ra không muốn nói chuyện với mẹ nữa luôn.
Giờ tôi đã đi làm rồi. Tốt nghiệp cấp 3, tôi không có điều kiện học đại học nên xin làm công nhân. Tôi không gửi tiền cho mẹ vì biết chắc bà sẽ lấy tiền đó mua vé số thôi. Thay vào đó, tôi mua sắm đồ đạc trong nhà, tiết kiệm từng đồng. Thỉnh thoảng mẹ hỏi mượn thì tôi đưa và đòi lại đúng hẹn.
Tình cảm mẹ con chúng tôi lạnh tanh như người dưng ngõ lạ
Mấy hôm trước, tôi được bạn giới thiệu bộ phim "Sex Education". Tò mò nên tôi xem thử và phải công nhận là phim hay vãi chưởng luôn! Đây không chỉ là phim giáo dục giới tính cho học sinh trung học đâu nhé, mà còn là bộ phim triết lý sâu sắc. Sẽ có nhiều bài học đắt giá để thay đổi bản thân nếu bạn chịu khó cày hết.
Hôm đó tôi lại thức đêm để xem cho xong một phần. Đến đoạn Maeve chấp nhận tha thứ cho mẹ và rơi nước mắt đau lòng khi bà Erin qua đời, tôi breakdown luôn á Bà Erin vốn không phải là một người mẹ tốt. Bà ấy nghiện ngập, hay hứa với các con sẽ cai nghiện nhưng chưa lần nào thực hiện được. Sean – anh trai của Maeve – đã thể hiện mọi sự bất mãn và thất vọng về tuổi thơ bất hạnh. Còn Maeve thì gây xúc động khi thừa nhận rằng mẹ có thể không hoàn hảo, nhưng suốt những ngày ấu thơ, bà luôn đảm bảo cả hai anh em cô được no bụng và tình thương cô dành cho mẹ chưa bao giờ lay chuyển.
Tự dưng tôi nghĩ đến hoàn cảnh của mình. Mẹ tôi tuy nghiện mua vé số nhưng bà đã nuôi dạy tôi chu đáo. Bà chưa để tôi đói khổ một ngày nào cả. Và một ngày nào đó, bà sẽ ra đi mãi mãi. Đến lúc ấy, liệu tôi có hối hận vì đã đối xử lạnh nhạt với mẹ không?
Nghĩ đến cảnh mất mẹ, tôi khóc sướt mướt luôn
Lần đầu tiên sau 10 năm, tôi sang phòng mẹ, ôm chặt lấy bà. Mẹ cũng shocked tột độ. Bà ôm vai tôi, bảo rằng đã ngừng mua vé số hơn 2 tháng rồi. Bà sẽ không phí phạm tiền bạc vì mơ ước viển vông nữa, mong tôi đừng ghét bỏ bà.
Nguồn: soha.vn