Ngày 6/4, truyền thông Trung Quốc đồng loạt đưa tin về sự ra đi đột ngột của nữ y tá Trương Tĩnh Tĩnh - người từng viết "Nhật ký chống dịch" tại Hồ Bắc. Câu chuyện khiến ai nghe cũng phải xót xa
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ tại Hồ Bắc và tự cách ly 2 tuần, đến ngày 4/4, chị Trương và đồng nghiệp đã sẵn sàng về nhà rồi. Nhưng chỉ 1 ngày sau đó, ngày 5/4, chị đã ra đi mãi mãi do cơn đau tim đột ngột. Thương quá trời...
Người y tá tuyến đầu với trái tim dũng cảm
Khi Hồ Bắc trở thành tâm dịch, Trương Tĩnh Tĩnh đã nhận nhiệm vụ đến tuyến đầu chống dịch. Ngày 26/1, chị là một trong những nhân viên y tế đầu tiên ở Sơn Đông đến viện trợ cho Hoàng Cương (Hồ Bắc).
Không đắn đo tí nào, chị cắt luôn mái tóc dài của mình để thuận tiện làm việc. Chị từng nói với tờ Tin tức Bắc Kinh: "Đợi dịch bệnh được kiểm soát, chúng tôi sẽ quay trở về". Chị và chồng còn dự định sẽ chụp 1 tấm ảnh cưới khác sau khi chị về nhà nữa
Nhưng giờ những kế hoạch đó không thể thành hiện thực rồi...
Sáng hôm đó, chị không xuống ăn sáng...
Sáng ngày 5/4, thấy chị không ăn sáng cùng mọi người, các đồng nghiệp đã lên phòng tìm. Gõ cửa mãi không có phản hồi. Nghi ngờ có chuyện không ổn, họ đã tìm cách mở cửa và phát hiện Trương Tĩnh Tĩnh bất tỉnh trên giường
Dù các đồng nghiệp đã tích cực cứu chữa nhưng chị vẫn không qua khỏi, qua đời vào tối ngày 6/4.
Được biết, chồng của chị Trương là nhân viên Tập đoàn sắt thép Sơn Đông đang công tác tại Sierra Leone, Tây Phi. Do dịch Covid-19 bùng phát toàn cầu nên anh không thể về nước kịp. Trong lúc bác sĩ đang cấp cứu cho vợ, anh viết: "Không muốn tin những điều này".
Hiện các bên liên quan đang phối hợp với Đại sứ quán Trung Quốc để giúp người chồng về nước sớm nhất. Tối ngày 7/4, Bộ ngoại giao thông báo anh sẽ về trên chuyến bay ngày 11/4.
"Cuốn sách liên kết bác sĩ và bệnh nhân"
Khi mới đến Hoàng Cương, rào cản ngôn ngữ là vấn đề lớn với các y bác sĩ. Vì thế, chị Trương đã tự viết ra "Cuốn sách liên kết bác sĩ và bệnh nhân" gồm nhiều từ ngữ phổ biến và câu trả lời đơn giản như: "Đợi tôi nhé", "Tôi sẽ thông báo cho anh", "Xin vui lòng mang khẩu trang"... Quyển cẩm nang này vẫn đang được dùng tại các Trung tâm y tế ở Hoàng Cương đó!
Chị từng nói: "Cá nhân tôi đã trải qua dịch cúm H1N1, H5N1, có kinh nghiệm chữa trị lại là y tá có thâm niên, tất nhiên tôi phải đi trước". Chị là người dũng cảm thật sự
Trong "Nhật ký chống dịch" của mình, chị viết: "Bệnh nhân nhập viện mà không có người nhà theo cùng sẽ không tránh khỏi sự sợ hãi và lo lắng. Để nhanh chóng lấy lòng tin của họ, chúng tôi phải giao tiếp bằng ngôn ngữ địa phương". 10 năm kinh nghiệm khiến chị hiểu rõ tầm quan trọng của việc giao tiếp với bệnh nhân.
Lời hứa ngắm hoa giờ không thể thành rồi
Trong thời gian chuẩn bị về, chị Trương viết: "Tôi vốn muốn trở về lặng lẽ như khi mới đến, nhưng tấm lòng của người dân địa phương đã lay động trái tim tôi".
Chị kể, khi biết chị sắp rời đi, một bệnh nhân đã vội vã đến khách sạn tìm: "Hôm nay dì ấy biết chúng tôi sắp đi đã vội đến tiễn. Lời từ biệt không thể nói thành lời, phải cố để không rơi nước mắt. Dù sắp xa nhau nhưng chúng tôi vĩnh viễn là người một nhà"
Chị còn hứa: "Sẽ quay lại Hoàng Cương để ngắm hoa đỗ quyên nở. Năm sau, tôi nhất định sẽ quay lại 'ngôi nhà' ở Hoàng Cương để ngắm những cánh hoa mùa xuân".
Ngày 21/3, khi vừa kết thúc nhiệm vụ chống dịch, chị nhận được giỏ trứng và 1 bức tranh từ người dân Hoàng Cương. Chị viết: "Họ thật là đáng yêu, sự hỗ trợ của chúng tôi với Hoàng Cương nếu xem là những giọt nước nhỏ thì tình cảm họ dành cho chúng tôi giống dòng suối đang tuôn trào".
Lá thư từ người chồng xa xôi
Trước khi chị Trương đến Hoàng Cương, chồng chị đã viết 1 lá thư tay: "Ngày 25/1/2020 là ngày định mệnh trong đời mà chúng ta sẽ nhớ mãi mãi. Ngày em đi em chỉ để lại 1 câu: 'Tổ Quốc gặp nạn phải có người đứng lên chiến đấu'. Đối diện với những rủi ro nguy hiểm không biết trước, đáp lại lời kêu gọi của đất nước, tôi luôn ủng hộ quyết định của vợ. Dù ở bên kia đại dương xa xôi, tôi vẫn lo lắng cho vợ nhưng càng tự hào khi có một người bạn đời ấm áp như vậy".
Trước sự ra đi của vợ, anh chia sẻ: "Con cái vẫn còn nhỏ, dù đôi khi ở nhà vẫn hay khóc vì nhớ mẹ. Nhưng không có đất nước thì làm gì có gia đình. Con của chúng tôi từ từ sẽ hiểu và tự hào vì có một người mẹ tuyệt vời đến thế".
Nguồn: kenh14.vn