NaTeen8099
New member
Chill guys, câu chuyện hôm nay sẽ khiến bạn phải sốc nặng về một nữ tỷ phú sống ẩn dật kiểu "gì mà dị thế" luôn á!
Trong hàng ngàn câu chuyện drama về giới giàu có, không có case nào lại gây ám ảnh bằng bi kịch của Ida Wood. Chị này tự nhận là thành viên giới thượng lưu New York và đã tự... nhốt mình trong căn phòng khách sạn cao cấp tại Quảng trường Herald suốt 24 năm trời cùng hai người phụ nữ khác Cuộc sống của họ là sự kết hợp giữa xa hoa thầm kín và bẩn thỉu kinh hoàng, một bí mật chỉ được bóc trần khi cánh cửa phòng 152 bất ngờ mở ra.
**Plot twist: Cô nàng fake cả danh tính **
Ida Wood không phải tên thật của bà nha mọi người ơi! Real name là Ellen Walsh, sinh ra tại Anh và lớn lên trong một gia đình nhập cư Ireland nghèo rớt mồng tơi ở Massachusetts, Mỹ. Bị ám ảnh bởi tuổi thơ cơ cực, Ellen đã dùng nhan sắc và IQ cao để "lột xác", đổi tên thành Ida Mayfield và chen chân vào giới thượng lưu New York bằng được
Năm 1857, Ida cưới được Benjamin Wood - một ông chú hơn chị 18 tuổi. Chú này là doanh nhân giàu sụ, ông chủ nhật báo New York Daily News và là em trai Thị trưởng New York luôn nha! Mặc dù chồng là người nghiện cờ bạc và sống phóng túng, nhưng cuộc hôn nhân này đã đưa Ida lên "top 1%" và hưởng thụ cuộc sống sang chảnh. Tuy nhiên, sau khi Benjamin mất năm 1901, nỗi ám ảnh về việc mất tiền bắt đầu biến Ida thành một người hoàn toàn khác
**24 năm tự nhốt mình: Main character energy kiểu đáng sợ **
Vào năm 1907, Ida Wood cùng hai em gái là Mary và Emma check-in phòng 152 tại khách sạn Herald Square - một nơi sang xịn mịn thời đó. Chị dẫn theo 2 người - một là Mary Mayfield được giới thiệu là em gái, hai là Emma Wood (sống dưới thân phận con gái của Ida và Benjamin).
Khi lễ tân hỏi định ở bao lâu, chị trả lời rằng không chắc nhưng có thể ở lâu dài nếu vibe phòng ổn. Và câu nói đó thành sự thật luôn á! Từ khoảnh khắc đó, cánh cửa phòng 152 đóng lại và Ida Wood không bước ra ngoài trong suốt 24 năm trời
Cuộc sống ẩn dật của họ weird vô cùng. Nhân viên khách sạn chỉ được đưa chăn ga, khăn mặt qua khe cửa hẹp thôi nha! Menu của họ không đổi qua hai thập kỷ: bánh quy, trứng, thịt xông khói, cà phê và sữa đặc không đường. Họ thậm chí còn order xì gà Havana cao cấp, thuốc lá và sáp dưỡng ẩm - cho thấy sự đối lập kỳ lạ giữa thói quen shopping xa xỉ và cuộc sống tù túng
Mặc dù bà không tắm trong nhiều năm (ew!), nhưng điều điên rồ nhất là bà vẫn giữ được làn da mịn màng nhờ bôi sáp dưỡng ẩm thường xuyên. Like, seriously?!
**Khi cánh cửa mở ra: Welcome to hell **
Plot đến đỉnh điểm vào tháng 6/1931, khi Ida Wood (lúc này 93 tuổi) buộc phải mở cửa để kêu cứu: "Em tôi bị bệnh, gọi bác sĩ. Em tôi sắp chết rồi!". Đây là lần đầu tiên sau 24 năm bà rời khỏi căn phòng đó.
Quản lý khách sạn và bác sĩ chạy đến, nhưng cảnh tượng khiến họ muốn... nôn: Mary Mayfield đã mất trên ghế sofa. Căn phòng 152 không phải là căn phòng khách sạn cao cấp nữa, mà là một "bãi rác" bốc mùi hôi thối đến mức không thể tả
Căn phòng chật kín bởi hàng trăm hộp mốc, giấy báo ố vàng xếp từ sàn đến trần, hộp bánh quy cũ và thức ăn thối rữa lẫn với những tác phẩm nghệ thuật đắt giá. Nhưng khi các luật sư vào cuộc, họ phát hiện ra điều gì đó mind-blowing hơn nữa!
Trong những hộp đựng giày cũ, họ tìm thấy trái phiếu và cổ phiếu trị giá hàng chục nghìn đô. Trang sức đắt tiền, bao gồm nhiều sợi dây chuyền kim cương, được giấu trong các hộp bánh quy. Điều đỉnh nhất là khoảng 500.000 đô la Mỹ tiền mặt (tương đương khoảng 12,7 tỷ đồng theo tỷ giá hiện tại), chủ yếu là các tờ 10.000 đô, được ghim cẩn thận bên trong chiếc váy ngủ của bà
**Sự thật được phơi bày: Toàn bộ là fake **
Vụ việc gây chấn động New York, dẫn đến cuộc điều tra kéo dài để làm rõ danh tính và nguồn gốc tài sản. Cuối cùng, người ta phát hiện ra rằng Ida Wood không phải là người bà tự nhận, mà là Ellen Walsh. Ngay cả người phụ nữ chết trên sofa - "em gái" Mary Mayfield - cũng không phải em gái ruột của bà
Toàn bộ cuộc đời của Ida là một chuỗi những lời nói dối phức tạp nhằm che giấu xuất thân nghèo khó và bảo vệ khối tài sản khổng lồ. Bà sống trong sự ám ảnh tích trữ và nỗi sợ mất tiền lớn đến mức tự nhốt mình và từ chối tận hưởng sự giàu có, thậm chí chấp nhận sống trong sự bẩn thỉu và cô độc
Ida Wood qua đời vào ngày 12/3/1932. Sau một vụ kiện kéo dài, khối tài sản của bà được thừa kế bởi 10 người thân ở Ireland - những người thậm chí không hề biết đến sự tồn tại của bà. Bi kịch của Ida Wood là một lời cảnh tỉnh đáng sợ về cách nỗi sợ hãi và ám ảnh có thể biến cuộc đời xa hoa nhất thành một nhà tù bẩn thỉu nhất
Nguồn: soha.vn
Trong hàng ngàn câu chuyện drama về giới giàu có, không có case nào lại gây ám ảnh bằng bi kịch của Ida Wood. Chị này tự nhận là thành viên giới thượng lưu New York và đã tự... nhốt mình trong căn phòng khách sạn cao cấp tại Quảng trường Herald suốt 24 năm trời cùng hai người phụ nữ khác Cuộc sống của họ là sự kết hợp giữa xa hoa thầm kín và bẩn thỉu kinh hoàng, một bí mật chỉ được bóc trần khi cánh cửa phòng 152 bất ngờ mở ra.
**Plot twist: Cô nàng fake cả danh tính **
Ida Wood không phải tên thật của bà nha mọi người ơi! Real name là Ellen Walsh, sinh ra tại Anh và lớn lên trong một gia đình nhập cư Ireland nghèo rớt mồng tơi ở Massachusetts, Mỹ. Bị ám ảnh bởi tuổi thơ cơ cực, Ellen đã dùng nhan sắc và IQ cao để "lột xác", đổi tên thành Ida Mayfield và chen chân vào giới thượng lưu New York bằng được
Năm 1857, Ida cưới được Benjamin Wood - một ông chú hơn chị 18 tuổi. Chú này là doanh nhân giàu sụ, ông chủ nhật báo New York Daily News và là em trai Thị trưởng New York luôn nha! Mặc dù chồng là người nghiện cờ bạc và sống phóng túng, nhưng cuộc hôn nhân này đã đưa Ida lên "top 1%" và hưởng thụ cuộc sống sang chảnh. Tuy nhiên, sau khi Benjamin mất năm 1901, nỗi ám ảnh về việc mất tiền bắt đầu biến Ida thành một người hoàn toàn khác
**24 năm tự nhốt mình: Main character energy kiểu đáng sợ **
Vào năm 1907, Ida Wood cùng hai em gái là Mary và Emma check-in phòng 152 tại khách sạn Herald Square - một nơi sang xịn mịn thời đó. Chị dẫn theo 2 người - một là Mary Mayfield được giới thiệu là em gái, hai là Emma Wood (sống dưới thân phận con gái của Ida và Benjamin).
Khi lễ tân hỏi định ở bao lâu, chị trả lời rằng không chắc nhưng có thể ở lâu dài nếu vibe phòng ổn. Và câu nói đó thành sự thật luôn á! Từ khoảnh khắc đó, cánh cửa phòng 152 đóng lại và Ida Wood không bước ra ngoài trong suốt 24 năm trời
Cuộc sống ẩn dật của họ weird vô cùng. Nhân viên khách sạn chỉ được đưa chăn ga, khăn mặt qua khe cửa hẹp thôi nha! Menu của họ không đổi qua hai thập kỷ: bánh quy, trứng, thịt xông khói, cà phê và sữa đặc không đường. Họ thậm chí còn order xì gà Havana cao cấp, thuốc lá và sáp dưỡng ẩm - cho thấy sự đối lập kỳ lạ giữa thói quen shopping xa xỉ và cuộc sống tù túng
Mặc dù bà không tắm trong nhiều năm (ew!), nhưng điều điên rồ nhất là bà vẫn giữ được làn da mịn màng nhờ bôi sáp dưỡng ẩm thường xuyên. Like, seriously?!
**Khi cánh cửa mở ra: Welcome to hell **
Plot đến đỉnh điểm vào tháng 6/1931, khi Ida Wood (lúc này 93 tuổi) buộc phải mở cửa để kêu cứu: "Em tôi bị bệnh, gọi bác sĩ. Em tôi sắp chết rồi!". Đây là lần đầu tiên sau 24 năm bà rời khỏi căn phòng đó.
Quản lý khách sạn và bác sĩ chạy đến, nhưng cảnh tượng khiến họ muốn... nôn: Mary Mayfield đã mất trên ghế sofa. Căn phòng 152 không phải là căn phòng khách sạn cao cấp nữa, mà là một "bãi rác" bốc mùi hôi thối đến mức không thể tả
Căn phòng chật kín bởi hàng trăm hộp mốc, giấy báo ố vàng xếp từ sàn đến trần, hộp bánh quy cũ và thức ăn thối rữa lẫn với những tác phẩm nghệ thuật đắt giá. Nhưng khi các luật sư vào cuộc, họ phát hiện ra điều gì đó mind-blowing hơn nữa!
Trong những hộp đựng giày cũ, họ tìm thấy trái phiếu và cổ phiếu trị giá hàng chục nghìn đô. Trang sức đắt tiền, bao gồm nhiều sợi dây chuyền kim cương, được giấu trong các hộp bánh quy. Điều đỉnh nhất là khoảng 500.000 đô la Mỹ tiền mặt (tương đương khoảng 12,7 tỷ đồng theo tỷ giá hiện tại), chủ yếu là các tờ 10.000 đô, được ghim cẩn thận bên trong chiếc váy ngủ của bà
**Sự thật được phơi bày: Toàn bộ là fake **
Vụ việc gây chấn động New York, dẫn đến cuộc điều tra kéo dài để làm rõ danh tính và nguồn gốc tài sản. Cuối cùng, người ta phát hiện ra rằng Ida Wood không phải là người bà tự nhận, mà là Ellen Walsh. Ngay cả người phụ nữ chết trên sofa - "em gái" Mary Mayfield - cũng không phải em gái ruột của bà
Toàn bộ cuộc đời của Ida là một chuỗi những lời nói dối phức tạp nhằm che giấu xuất thân nghèo khó và bảo vệ khối tài sản khổng lồ. Bà sống trong sự ám ảnh tích trữ và nỗi sợ mất tiền lớn đến mức tự nhốt mình và từ chối tận hưởng sự giàu có, thậm chí chấp nhận sống trong sự bẩn thỉu và cô độc
Ida Wood qua đời vào ngày 12/3/1932. Sau một vụ kiện kéo dài, khối tài sản của bà được thừa kế bởi 10 người thân ở Ireland - những người thậm chí không hề biết đến sự tồn tại của bà. Bi kịch của Ida Wood là một lời cảnh tỉnh đáng sợ về cách nỗi sợ hãi và ám ảnh có thể biến cuộc đời xa hoa nhất thành một nhà tù bẩn thỉu nhất
Nguồn: soha.vn