Từ khoảnh khắc bắt gặp anh bán vé số trên phố, Phạm Thị Minh Thư (sinh viên ngành Multimedia Art&Design, trường ĐH Mỹ thuật TP. HCM) đã ấp ủ ý tưởng cho bộ phim hoạt hình ngắn "Chia đôi". Không chỉ là đồ án tốt nghiệp xịn xò, tác phẩm này còn ẵm trọn giải Nhất hạng mục Phim tự do tại Liên hoan phim Sinh viên TP. HCM lần thứ 6 luôn nha!
Câu chuyện bắt đầu từ một lần tình cờ, khi Thư thấy anh chàng bán vé số mù lòa đang miệt mài chào hàng giữa phố. Dù bị phớt lờ liên tục, anh vẫn mỉm cười và nói "Cảm ơn!". Hình ảnh ấy cứ in sâu vào tâm trí cô: "Mình cứ suy nghĩ mãi về con người, về những khó khăn trong cuộc sống... và cả chính mình".
Một chiếc bánh, hai phần tình thương
"Chia đôi" kể về ông lão lang thang trong cơn đói, lặng lẽ đi qua các hàng quán mà không dám ngước nhìn ai. Khi thấy người đàn ông sang chảnh đánh rơi chiếc bánh chưng, ông cố trả lại nhưng chỉ nhận về cái đuổi lạnh tanh. Cầm chiếc bánh trong tay, cơn đói thôi thúc ông giữ lại cho mình.
Nhưng rồi một chú cún nhỏ đến gần, ánh mắt háo hức rồi buồn bã bỏ đi khiến ông như nhìn thấy chính mình. Ông quyết định xé bánh làm đôi: một nửa cho bản thân, một nửa cho chú chó.
"Lòng nhân ái là hạt mầm sơ khai đấy. Lúc nhỏ mình ai cũng dễ thương, dễ yêu. Nhưng lớn lên rồi bị cuộc sống nghiền nát, phải 'gồng mình' để sống tiếp. 'Chia đôi' là lời nhắc nhở mình và mọi người chăm sóc lại hạt mầm ấy", Thư tâm sự.
5 tháng "vật lộn" với nghìn khung hình
Kịch bản "Chia đôi" được Thư ấp ủ từ năm ba, nhưng mãi đến năm cuối khi làm đồ án tốt nghiệp, cô mới thực hiện. "Mình không chần chừ gì cả. Mình biết đã đến lúc rồi", Thư kể.
Trong 5 tháng, cô "vật lộn" với từng khung hình. Theo kỹ thuật truyền thống, mỗi giây phim cần 8-12 khung hình. Với 4 phút phim, số lượng tranh vẽ lên đến hàng nghìn khung! Thư chọn cách vẽ tay để truyền tải cảm xúc chân thực nhất và art style mình muốn.
Rơi vào trạng thái art block, không thể nghĩ ra ý tưởng và hoài nghi bản thân là những khó khăn cô phải đối mặt. Nhưng ba tháng cuối, Minh Thư vực dậy: "Mình làm phim cho khán giả, cho những ai cô đơn, từng bị phớt lờ và từng ao ước một cái nắm tay như ông lão trong phim". Đó chính là động lực để cô cháy hết mình!
Mỗi chi tiết đều có soul riêng
Minh Thư chia sẻ về ngôn ngữ hình ảnh – linh hồn của "Chia đôi": "Mỗi chi tiết đều có dụng ý. Những đường nét, màu sắc trở nên đầy cảm xúc khi được thổi hồn bởi ý đồ của tác giả". Hình ảnh chiếc bánh chưng cũng là phép ẩn dụ cho ông lão – bên ngoài nghèo khó nhưng tâm hồn sáng trong, tử tế.
Với niềm tin rằng nghệ thuật là cách gửi lại món quà yêu thương cho cuộc sống, Minh Thư khẳng định: "Mình đã cảm nhận được rất nhiều điều đẹp đẽ từ thế giới này, vì thế muốn tạo ra những món quà để tặng lại cuộc sống". Sau "Chia đôi", Thư mong muốn làm phim về gia đình, đặc biệt là về bố. Bởi với cô, "nhà là cái nôi nuôi dưỡng tâm hồn mỗi người".
Với cô, hoạt động nghệ thuật không chỉ là sáng tạo mà còn là cách để sống có ý nghĩa. "Nếu không được làm những tác phẩm này nữa, thì cuộc sống của mình sẽ rất tẻ nhạt", Minh Thư chia sẻ.
Nguồn: svvn.tienphong.vn