Nữ quản giáo cán cân tâm lý cho đội phạm nhân đặc biệt

CaoBabe856

New member
06eaeaf797ccf37360ec.jpg


Có tiền án tiền sự, mức án khủng, lại còn nhiễm HIV... đó là profile của những người trong đội phạm nhân đặc biệt do Thượng úy Nguyễn Thị Thúy Ngọc - Bí thư chi bộ quản giáo nhà xưởng Trại giam Ngọc Lý quản lý. Để giáo dục họ, chị Ngọc không chỉ là cán bộ mà còn là chị, là bạn, là chỗ dựa tinh thần trong những lúc khó khăn nhất

Từ tuyệt vọng đến hy vọng sống

Hoàn thành xong việc, chị Lê Thị Hương (Lạng Sơn) vui vẻ khoe "cán bộ ơi tôi làm xong rồi". Nhìn chị nhanh nhẹn khỏe mạnh, ít ai nghĩ đây là người nhiễm HIV, từng tiều tụy đến mức tưởng không còn muốn sống.

Câu chuyện của chị Hương thực sự twist phim drama Chồng nhiễm HIV từ trước khi cưới nhưng chị không hề hay biết. Đến khi bị bắt, làm xét nghiệm ở trại tạm giam mới phát hiện mình cũng nhiễm bệnh.

Biết tin, Hương như sụp đổ. Rồi chồng qua đời. Tệ hơn nữa, con gái cũng nhiễm HIV từ bố mẹ.

Với 2 tội mua bán trẻ em và mua bán trái phép chất ma túy, Lê Thị Hương nhận án 20 năm tù, phải nộp 120 triệu đồng bồi thường cho nạn nhân và án phí. Hương buồn chán chỉ nghĩ đến cái chết.

Hiểu hoàn cảnh đó, Thượng úy Nguyễn Thị Thúy Ngọc thường xuyên gặp gỡ, động viên, giải thích rõ chính sách của Nhà nước đối với người có HIV: được dùng thuốc ARV miễn phí, được khám chữa bệnh, phòng chống lây nhiễm. Đồng thời động viên Hương ăn uống nghỉ ngơi hợp lý để có sức khỏe.

Chị Ngọc còn hướng dẫn gia đình Hương làm đơn trình bày hoàn cảnh khó khăn để được miễn tiền án phí, quan tâm chăm sóc mỗi khi Hương ốm đau.

Cảm nhận được tình cảm chân thành, dần dần Hương hiểu phải có khát vọng, nỗ lực cải tạo, vươn lên mới vượt qua được bệnh tật. Hơn một năm sau, Hương đã trở thành người khác hẳn.

Không còn tuyệt vọng vì bệnh tật, không còn mặc cảm lo buồn vì hoàn cảnh gia đình. Bởi với Hương, tương lai của hai đứa con, hi vọng về một ngày y học sẽ chữa khỏi hoàn toàn HIV như mẹ con cô đã chiến thắng tất cả. Hương béo lên, khỏe ra, hoàn thành tốt mức khoán cán bộ giao cho ✨

Tết Nguyên đán Canh Tý, do các con còn nhỏ, không ai đến thăm nên Thượng úy Ngọc đề xuất Ban Giám thị tặng quà cho phạm nhân Lê Thị Hương và các phạm nhân không có người thăm nuôi để động viên họ.

Nhận quà từ cán bộ, Hương xúc động chấm nước mắt, hứa sẽ cải tạo tốt nhất để sớm được về.

Từ án chung thân đến hi vọng giảm án

Phạm nhân Hoàng Thu Hiền (SN 1974, Cao Lộc, Lạng Sơn), Đội trưởng đội phạm nhân cũng có câu chuyện tương tự. Hiền học hết lớp 7 rồi bỏ, theo bạn bè sa vào con đường ma túy. Tháng 3/2007, Hiền bị bắt về tội mua bán chất ma túy, nhận án chung thân.

Nghe tuyên án, Hiền thấy đất trời sụp đổ Cả 4 chị em đều phạm tội trong các vụ án khác nhau nên lần lượt vào tù ra khám. Người chồng thứ 2 sau khi đi thi hành án về chỉ đến thăm vài lần rồi "mất tích" hẳn.

Khi thi hành án ở Trại giam Ngọc Lý, Hiền như người chết rồi. Đặc biệt khi biết tin con trai lớn không có người nuôi dạy nên bỏ học sớm, lang thang trộm cắp, bị bắt đi tù. Đứa con bé bị tự kỷ cũng không học hành được.

Hoàng Thu Hiền không còn muốn sống, không quan hệ với ai, chỉ lặng lẽ một góc, sẵn sàng "bùng nổ" mỗi khi ai dám "động vào".

Nhận thấy phạm nhân Hiền có nhiều tài lẻ như nấu ăn ngon, biết làm thơ, vẽ báo tường... nên ngoài việc động viên, Thượng úy Nguyễn Thị Thúy Ngọc khuyến khích Hiền phát huy những mặt mạnh: đề nghị cho làm ở đội bếp phạm nhân, cho làm báo tường khi Trại có các phong trào thi đua.

Thấy mình được trân trọng, được quan tâm, dần dần Hoàng Thu Hiền tự cố gắng vươn lên

Nhờ đó, xếp loại thi đua của phạm nhân này được mức cải tạo khá, được làm đội trưởng, giúp cán bộ nắm tình hình quản lý các phạm nhân khác. Sau gần 13 năm thi hành án, nhiều năm đạt mức xếp loại khá, tốt, Hoàng Thu Hiền đã được xếp vào diện đề nghị giảm án.

Phương pháp giáo dục riêng cho từng người

Ở Đội phạm nhân đặc biệt do Thượng úy Nguyễn Thị Thúy Ngọc quản lý, có tới 14 phạm nhân án chung thân. Số còn lại đều có mức án từ 15 năm trở lên, nhiều tiền án tiền sự.

Chính vì mức án dài, nhiều người không hi vọng ngày về nên các phạm nhân thường có tâm lý chán nản, không muốn cải tạo, thậm chí bất cần.

Để giáo dục cải tạo họ, Thượng úy Nguyễn Thị Thúy Ngọc và đồng nghiệp ở Trại giam Ngọc Lý phải tìm phương pháp phù hợp: ngoài việc thực hiện đúng quy định của Nhà nước còn phải nghiên cứu hoàn cảnh gia đình, tính cách, sở trường sở đoản của từng phạm nhân. Từ đó tìm ra phương pháp giáo dục phù hợp với từng người

Đối với mỗi phạm nhân, chị Ngọc đều nghiên cứu phương pháp giáo dục riêng. Như trường hợp phạm nhân Dương Thị Duyên (SN 1983), án 27 năm về tội mua bán ma túy, 12 năm nuôi con nhỏ phạm tội tiếp thêm án 15 năm nữa, tổng cộng 27 năm.

Đặc biệt, cả 3 chị em gái của Duyên cùng tham gia một đường dây nên khi bại lộ đều đi tù, trong khi bố đẻ cũng đi tù vì tội cố ý gây thương tích, mẹ già yếu phải nuôi cháu.

Chính vì vậy, Thượng úy Ngọc phải thường xuyên gặp gỡ động viên giúp đỡ. Nhờ đó, Duyên đã nhận thức được tội lỗi, cố gắng cải tạo.

a801182a1ac66481b2c8.jpg


Thượng úy Nguyễn Thị Thúy Ngọc cho biết, các phạm nhân có mức án dài nên tư tưởng, tâm sinh lý thường không ổn định, dễ nảy sinh buồn chán, tiêu cực. Gia đình thường xuyên thăm nuôi động viên thì tâm lý họ tốt hơn.

Gia đình nào bỏ rơi hoặc không có điều kiện thăm nuôi thì cán bộ phải quan tâm thường xuyên hơn, động viên giúp đỡ trong điều kiện quy định để họ yên tâm cải tạo.

"Khi mình đồng cảm để động viên chia sẻ thì phạm nhân cũng dễ cởi mở hơn. Chính vì vậy, tôi tăng cường giáo dục riêng để nắm tâm tư nguyện vọng, từ đó có cách thuyết phục giáo dục kịp thời" - chị Ngọc chia sẻ.

8927a3f239d05b9128ff.jpg


Hy sinh cả cuộc sống gia đình

Cả hai vợ chồng Thượng úy Ngọc đều là cán bộ quản giáo ở Trại giam Ngọc Lý. Mỗi tuần anh chị cùng đồng nghiệp phải trực 3-4 ngày. Ngoài ra phải dành thời gian sinh hoạt, gặp gỡ giáo dục riêng phạm nhân nên rất ít thời gian cho gia đình.

Có hôm gần 9 giờ tối, sau khi sinh hoạt Đội xong, Thượng úy mới về nhà. Lúc đó chồng chị, cũng là quản giáo Đội đặc biệt đã vào đơn vị trực.

"Vợ chồng cùng đơn vị mà có khi mấy ngày không gặp nhau vì khi em về thì anh ấy đi trực hoặc ngược lại" - chị Ngọc tâm sự

Quê ở tận huyện Hiệp Hòa, trong khi đơn vị đóng ở xã Ngọc Lý, huyện Tân Yên nên ông bà nội ngoại cũng không mấy khi lên được. Chính vì vậy mọi việc trong gia đình hai vợ chồng đều tự lo.

Lúc các con còn bé chưa đi học, khi bố mẹ đi làm, chị Ngọc lại đưa con vào cơ quan bởi chưa đến 6 giờ cả hai vợ chồng đã phải vào nhận Đội, trong khi các trường hơn 7 giờ mới nhận học sinh.

Chính vì vậy hàng ngày, sau khi nhận Đội xong, chị Ngọc mới tranh thủ gửi đồng nghiệp rồi đưa con đi học. Đến khi các con lớn, các cháu tự đi xe đạp. Bây giờ cháu lớn đã học cấp 2, có thể đưa đón em nên bố mẹ đỡ vất vả hơn.

Nói về người cán bộ gần gũi với mình, phạm nhân Lê Thị Hương chia sẻ: "Cán bộ Ngọc và các cán bộ giáo dục của Trại thường xuyên quan tâm động viên chúng tôi nên chúng tôi vượt qua mặc cảm, yên tâm cải tạo.

Kể cả ngày nghỉ cô Ngọc cũng vào nói chuyện quan tâm nên chúng tôi thấy rất gần gũi tin tưởng. Cán bộ Ngọc không chỉ là thầy, là quản giáo mà còn là chị cả, là bạn, là người thân của chúng tôi để chúng tôi vượt lỗi lầm, vượt qua những tháng ngày buồn tủi"

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top