Nữ nhiếp ảnh gia đi khắp Nhật Bản chụp ảnh suốt 25 năm với phong cách "bấm phát là chụp, nhìn gì cho mệt" – để vô thức dẫn lối!

KunNho5496

New member
b0f0da4f6c847f4611e2.png


Tưởng tượng làm nghề chụp ảnh cả chục năm mà không cần ngắm kính, không cần canh bố cục – nghe điên rồ nhỉ? Nhưng đó chính là cách làm việc của Mikiko Hara, một nữ nhiếp ảnh gia người Nhật cực kỳ "khác biệt"

Khác với những tên tuổi đình đám như Hiromix, Nagashima Yurie hay Mika Ninagawa – những chị đại nổi tiếng với loạt ảnh phóng sự táo bạo về đời tư – Mikiko lại chọn cách "ẩn mình" hoàn toàn. Không tí thông tin cá nhân nào cả!

Tại vùng ngoại ô Tokyo – nơi chị đã gắn bó gần 30 năm – Mikiko chia sẻ với vẻ khiêm tốn: "Như bạn thấy đấy, những gì tôi chụp không hề đặc biệt" ‍♀️

f7c70666dfd2accfa213.png


"Những người đi lại nơi góc phố, những cảnh tượng thoáng qua chỉ trong chớp mắt – đây là những khoảnh khắc mà ai cũng bắt gặp hằng ngày. Tôi vẫn chưa giải thích rõ được, nhưng cảm thấy sở thích chụp ảnh của mình liên quan đến sự vô thức".

Và đúng là vậy luôn! Mikiko không hề nhìn qua kính ngắm, chị chỉ việc bấm nút chụp khi chiếc máy ảnh còn đang treo ở ngực. Lý do? "Máy ảnh tinh khiết hơn, công bằng hơn, rắn rỏi và cương quyết hơn đôi mắt của tôi" – chị giải thích

5ca00155d3d9f86ff624.png


"Tôi chưa bao giờ cố tạo ra phong cách riêng hay gửi gắm thông điệp gì qua các bức ảnh. Tất cả chỉ là ở đó, trung thực với cảm xúc của bản thân – có thể là vui, ngạc nhiên, sợ hãi hay tức giận. Còn lại để máy ảnh lo!"

Cuốn sách mới nhất của Mikiko có tên cực xịn: "Những huyền thoại nhỏ" (Little Mythologies). Đây là tập hợp những bức ảnh từ năm 1996 đến 2021 – 25 năm ghi lại những bí ẩn nhỏ nhoi trong cuộc sống hằng ngày quanh khu vực Tokyo ✨

Cuốn sách kết thúc bằng một mẩu chuyện nhỏ Mikiko viết năm 1998. Chị kể lại lúc bạn mình phát hiện một chú mèo con ngồi trên vòng xuyến khi đang đỗ xe. Thay vì "ôi đáng yêu quá!" rồi nhảy xuống nựng nó như bao người, bạn của Mikiko lại hỏi: "Tớ phải làm gì đây?"

5fd6b813eb7657ecc50b.png


Dưới đây là cuộc phỏng vấn của tạp chí i-D với Mikiko về những cảm hứng cho cuốn sách của chị nhé:

i-D: Xin chào Mikiko! Bạn bắt đầu với nhiếp ảnh như thế nào?

Mikiko: Hoàn toàn tình cờ đó! Tôi học ngành điện ảnh ở đại học, cũng tham gia đoàn kịch nhỏ với vai trò diễn viên. Nhưng vì không muốn theo nghệ thuật nữa, tôi đi làm công ty sau khi tốt nghiệp. Được 2 năm thì bắt đầu tìm con đường khác, và đó là lúc tôi quyết định tham gia trường đào tạo nhiếp ảnh ➡️

7d3b7e745372aa662011.png


i-D: Đó có phải nơi bạn biết đến nhiếp ảnh gia Garry Winogrand không? Nghe nói ông ấy ảnh hưởng lớn đến bạn.

Mikiko: Đúng rồi! Thầy giáo cho xem cuốn "Figments from the Real World" (1988) của ông ấy làm mẫu. Tôi ấn tượng cực kỳ với công việc đầy tình cờ và tự do của ông. Về sau mới biết những câu nói sâu sắc của ông, như: "Nhiếp ảnh không phải về vật được chụp, mà là vật đó trông như thế nào khi được chụp". Đối với tôi, câu này giải thích vì sao ông chụp mọi thứ thư thái nhưng lại chính xác đến vậy!

c3836f5a2f84eb95371d.png


i-D: Bạn bắt đầu chụp không dùng kính ngắm từ khi nào?

Mikiko: Ngay từ bài tập đầu tiên ở trường, khi được giao chụp đường phố đen trắng. Ngày qua ngày, tôi lao vào nhịp sống hối hả của thành phố và chụp nhanh. Nhận ra rằng khó lắm để xác nhận mọi góc của kính ngắm giữa đám đông, nhưng đồng thời cũng nảy ra ý tưởng chụp ảnh không cần bố cục. Tôi chọn máy ảnh Ikonta sản xuất những năm 1930 với phần kính ngắm đẹp lắm, và để mọi thứ tự phát huy

i-D: Qua kinh nghiệm với đoàn kịch, bạn có thấy mối liên hệ nào giữa chụp ảnh và biểu diễn không?

Mikiko: Dù đã lâu rồi, những ý nghĩ về việc đứng trên sân khấu vẫn khiến tim tôi rung động. Giờ nghĩ lại, có lẽ ban đầu tôi bị thu hút bởi cả sân khấu và ống kính máy ảnh. Một số bạn trong lớp nhiếp ảnh phàn nàn khi phải chụp nơi đông người, nhưng tôi thì không. Có lẽ những trải nghiệm với đoàn kịch đã cho tôi động lực đối mặt với đám đông. Sự biến mất của chính mình trước khán giả giống như cảm giác lạc lối trong biển người...

89ecd4ce0c4250f5c354.png


i-D: Có vẻ nhiếp ảnh gắn liền với bạn mỗi ngày nhỉ?

Mikiko: Quả thật vậy! Tôi lúc nào cũng mang theo máy ảnh, không chỉ trên đường phố mà còn trong sinh hoạt hằng ngày. Đôi khi ra ngoài với tất cả nhiệt huyết nhưng lại về tay trắng, lúc khác thì ảnh chụp được không đúng ý

Không gì được lên kế hoạch cả. Ví dụ thói quen buổi sáng của tôi là nấu ăn cho ba đứa con và làm việc nhà. Nhưng ngay cả lúc đó, thỉnh thoảng tôi vẫn chụp ảnh ngẫu nhiên ở nhà bất cứ khi nào. Dù chụp vô tình, nhưng sau đó có thể chúng sẽ đi theo chiều hướng khác đấy!

6287ec7ee9ace7997c56.png


i-D: Cuốn sách "Những huyền thoại nhỏ" tích lũy ảnh trong thời gian khá dài. Cảm giác xem lại mọi thứ từ đầu thế nào?

Mikiko: Tôi khá bất ngờ khi được yêu cầu xem những bức ảnh cũ nhất và mới nhất, lúc đầu bối rối vì đó không phải điều tôi muốn cho mọi người thấy. Tuy nhiên, nó cho tôi cơ hội nhìn lại những bức ảnh đầu tiên của mình

Đáng ngạc nhiên là tôi không cảm thấy bất kỳ sự "ngắt kết nối" nào với chúng. Quá trình chỉnh sửa cũng là nỗ lực hợp tác với nhà xuất bản. Dù có chủ ý riêng, nhưng thú vị khi tìm thấy những kết hợp chưa từng nghĩ đến hoặc không giống thói quen của riêng tôi!



i-D: Bạn hy vọng độc giả rút ra điều gì từ cuốn sách này?

Mikiko: Tôi sẽ rất vui nếu cuốn sách để lại trong suy nghĩ của bạn điều gì đó khó nắm bắt và không thể giải thích. Cuối cùng thì tôi không cố truyền đạt bất kỳ suy nghĩ hay thông điệp nào cả. Nếu bạn nắm con bướm quá chặt, nó sẽ chết; nắm quá lỏng, nó sẽ bay đi

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top