Chị em ơi, Nguyễn Thị Oanh không phải tự dưng mà thành "siêu nhân" trên đường chạy được đâu nhé! Đằng sau những tấm HCV là cả một hành trình dài gian nan với biết bao câu chuyện truyền cảm hứng về ý chí sắt đá và sự kiên định không hề đơn giản
Ngồi trên chiếc ghế đá ở Trung tâm Huấn luyện Thể thao Quốc gia, dưới những tán cây xanh mát, nhìn ra đường chạy đang hứng trọn nắng chiều gay gắt mùa hè, mình cứ tự hỏi không biết Nguyễn Thị Oanh đang nghĩ gì nhỉ?
Một ngày bình thường như mọi ngày, Oanh lại cày cuốc tập luyện để cải thiện bản thân. Theo giáo án hôm đó, cô nàng cần phải hoàn thành đúng 16km - tương đương tròn 40 vòng sân luôn á! Trong khoảng hơn một tiếng đồng hồ, chỉ có tiếng bước chân đều đặn trên đường pitch và những giọt mồ hôi chảy ròng xuống gương mặt đầy quyết tâm. Vậy lúc đó Oanh nghĩ gì - về cuộc sống, gia đình hay gì đó để giết thời gian, hay đơn giản chỉ là chống lại sự nhàm chán thôi?
Rồi quãng đường 16km kết thúc, Oanh bước ra ngoài, tiếp tục chạy thả lỏng, giãn cơ, sau đó mới ngồi xuống và giải đáp thắc mắc của phóng viên báo Tiền Phong.
"Tôi không nghĩ gì cả", Oanh chia sẻ thật thà, "Hay đúng hơn là không thể nhớ chính xác mình nghĩ gì lúc ấy. Có thể là về những điều tích cực để giúp bản thân thêm động lực, thêm phấn chấn"
Câu trả lời này khiến phóng viên nhớ lại SEA Games 32, nơi cô gái bé nhỏ quê Bắc Giang đã "oanh tạc" với 4 HCV điền kinh cực đỉnh gồm: 1.500m, 5.000m, 3.000m vượt rào và cuối cùng là 10.000m. Trên đường pitch Morodok Techo khi được hỏi bí quyết làm nên kỳ tích, cô trả lời không gì khác ngoài "sự tập trung cao độ, gạt bỏ hết tất cả để giải phóng tâm trí, sau đó bước vào thi đấu với tâm lý thoải mái nhất có thể"
Điều tạo nên sự khác biệt giữa VĐV bình thường và VĐV đỉnh cao chính là khả năng tập trung. Hoặc như nhà văn Áo Stefan Wzeig từng nói: "tập trung là bí mật vĩnh cửu của mọi thành công". Khả năng tập trung của Oanh thực sự khiến ai cũng phải trầm trồ. Nhiều người vẫn còn nhớ khoảnh khắc iconic khi cô lắc đầu từ chối cốc nước của Elvina Naibaho (Indonesia) đưa cho trên đường chạy 10.000m SEA Games 32. Oanh không muốn tâm trí bị xao nhãng khi đang hướng thẳng về mục tiêu của mình!
Trong suốt quá trình hoàn tất 40 vòng sân quanh Trung tâm Huấn luyện Thể thao Quốc gia, Oanh cũng không cần tiếp nước. Phần vì cô muốn "tăng khả năng chịu đựng, thúc đẩy bản thân vượt qua giới hạn", phần vì cô đang loại bỏ mọi sự xao lãng. Sự tập trung không chỉ giúp cải thiện hiệu suất mà còn giúp quên đi nỗi đau thể xác nữa đó
Có một câu chuyện gây ám ảnh, mãi đến vài năm gần đây Oanh mới đủ bình tĩnh để kể lại. Khoảng cuối năm 2014, trở về từ Đại hội thể dục thể thao toàn quốc lần thứ 7 tại Nam Định, cô đột nhiên tăng cân nghiêm trọng. Chỉ trong vòng một tuần mà cơ thể đã tăng thêm 4kg Ban đầu Oanh nghĩ mình ăn uống thiếu kiểm soát sau giải đấu. Nhưng kỳ lạ hơn, khuôn mặt cô trở nên sưng phù. Oanh tiếp tục tự trấn an, có lẽ bị viêm xoang thôi, mỗi khi thay đổi thời tiết mặt thường đau nhức rồi sưng tấy mà.
Nhưng không, tất cả đều sai. Bác sỹ thông báo cô bị viêm cầu thận
Oanh nghe mà như trời giáng. Cô hiểu nó có nghĩa là gì rồi. "Mới 19 tuổi thôi mà sự nghiệp đang lên như diều gặp gió với một chút thành tích ở các giải trẻ, vậy mà đùng một cái, cánh cửa đóng sầm lại. Bác sỹ nói tôi không được vận động, phải ngừng chạy và nghỉ hoàn toàn", Oanh nhớ lại những ngày tháng đen tối ấy.
Thật khó mà diễn tả được tâm trạng lúc đó. Oanh không chỉ sốc, mà còn rơi vào khủng hoảng tột độ. Ngoài sự nghiệp bị đe dọa, cô còn đau khổ trước những ánh mắt tò mò vì khuôn mặt biến dạng. Rồi sau đó là chuỗi ngày giam mình trong phòng bệnh, làm bạn với bốn bức tường cùng sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ thỉnh thoảng vang lên tiếng lạch cạch của chiếc xe lấy mẫu xét nghiệm
"Quãng thời gian ấy quá kinh khủng và tôi không bao giờ muốn trải nghiệm lại", Oanh nói, "Vốn ưa hoạt động và thích chạy nhảy, giờ phải nằm im một chỗ khiến muôn vàn suy nghĩ tiêu cực nảy sinh. Tôi lo lắng về sức khỏe, về dung nhan, và nhất là chặng đường tiếp theo - liệu tôi có thể làm gì khi thôi chạy?".
Oanh kể tiếp, cố gắng kìm nén xúc động: "Tôi vẫn nhớ những đêm hai mẹ con cùng nằm trên chiếc giường bệnh viện. Những đêm dài vô tận. Hai mẹ con nói chuyện tâm sự, cổ vũ nhau, nhưng đến một lúc cả hai đành xoay lưng lại, mỗi người chìm vào dòng suy nghĩ riêng của mình.
Chiếc giường rất nhỏ và tôi hiểu tâm tư của mẹ qua từng nhịp thở. Mẹ đã nhiều tuổi nhưng vẫn phải vất vả ngược xuôi, giờ lại bỏ tất cả lên đây chăm sóc và lo lắng cho tôi"
Dĩ nhiên quá trình comeback không hề dễ dàng tí nào!
Oanh đã bắt đầu chạy từ năm lớp 4 trên đường đất xã Mỹ Hà (Lạng Giang, Bắc Giang). Lúc đầu chẳng nghĩ sẽ đi xa với môn thể thao này, nhưng tiếng hoan hô, cổ vũ sau mỗi lần về nhất đã thúc đẩy cô. Và tình yêu với chạy bộ ngày một lớn dần lên. Bây giờ khi phải ngồi nhìn người khác chạy mà mình thì không, cảm giác bức bối vô cùng! Sau khi ra viện, thể trạng Oanh vẫn còn rất yếu
Nguồn: soha.vn