Chị Nguyễn Thị Thu Hiền cao 86cm vượt qua bệnh còi xương bẩm sinh, kiên trì viết mười lần mỗi chữ, gây dựng doanh nghiệp và trở thành diễn giả truyền cảm hứng.
Ở tuổi 44, chị Nguyễn Thị Thu Hiền, hay còn được gọi là Hiền Suri, đang sống tại phường Hạc Thành, Thanh Hóa, vừa điều hành doanh nghiệp riêng vừa tham gia nhiều hoạt động hỗ trợ người khuyết tật. Ít ai ngờ được rằng, phía sau vóc dáng chỉ cao 86cm là cả một hành trình dài vượt qua bệnh còi xương bẩm sinh, những ánh nhìn tò mò và không biết bao nhiêu lần khởi nghiệp thất bại rồi lại đứng dậy
Ký ức đầu tiên về sự khác biệt của chị bắt đầu từ những bước chân. Trong khi các bạn chạy nhảy tung tăng, chị chỉ có thể tập tễnh di chuyển từng bước nhỏ xíu. Đôi chân ngắn và yếu khiến việc đi lại chậm hơn hẳn, vóc dáng thấp bé khiến chị thường xuyên nhận được những ánh nhìn tò mò. Hồi còn nhỏ, chị chỉ nghĩ mình "khác một chút" thôi, nhưng chính sự khác biệt ấy sau này lại trở thành động lực để chị học cách mạnh mẽ hơn mỗi ngày.
Việc phát hiện mắc bệnh còi xương bẩm sinh quả thật là một cú sốc không nhỏ với cả gia đình. Bố mẹ đã đưa chị đi điều trị nhiều nơi, kiên trì tìm mọi cơ hội để cải thiện sức khỏe cho con gái. Thay vì buông xuôi, gia đình đã chọn cách đồng hành, yêu thương và động viên, tạo nên nền tảng tinh thần vững chắc giúp chị vượt qua giai đoạn khó khăn nhất trong cuộc đời
Tuổi thơ của chị gắn liền với bệnh viện nhiều hơn cả sân chơi. Những ngày điều trị kéo dài đã khiến chị sớm học được cách chịu đựng và kiên nhẫn. Chị vẫn nhớ rõ cảm giác trân trọng từng thay đổi nhỏ nhoi, từ một ngày không đau đến việc bước đi vững vàng hơn hôm trước. Khi lớn hơn, chị hiểu rằng việc khỏi hoàn toàn gần như không thể, và đã lựa chọn chấp nhận cơ thể khác biệt của mình. Từ đó, chị không còn coi mình là người thiệt thòi mà xem đó như một phần con người thật của mình.
Ngày đầu tiên đi học, chị vừa háo hức vừa lo lắng muôn phần. Đôi tay yếu khiến việc cầm bút trở thành thử thách cực lớn. Chị viết chậm, chữ méo mó, nhiều lúc mỏi đến run cả tay, nhưng chị tự nhủ: người khác viết một lần, mình viết mười lần là được! Sự kiên trì ấy không chỉ giúp chị viết được mà còn luyện được chữ đẹp nữa đấy. Với chị, chậm không có nghĩa là bỏ cuộc.
Những năm đi học, chị cũng phải đối diện với sự tò mò và đôi khi là cả những lời trêu chọc nữa. Ban đầu chị buồn lắm, nhưng dần dần hiểu ra không phải ai cũng có ác ý. Chị học cách mỉm cười, giải thích khi cần thiết và tập trung hoàn thiện bản thân. Khi mẹ từng nghĩ đến việc cho nghỉ học vì lo con gái vất vả, chị vẫn kiên quyết tiếp tục. Mong muốn được học và tự lập đã giúp chị kiên trì đến trường mỗi ngày.
Thành tích học tập tốt ban đầu là cách chị chứng minh năng lực của mình. Sau này, chị nhận ra việc học để phát triển chính mình quan trọng hơn nhiều so với sự công nhận từ người khác. Chị từng muốn theo các ngành xã hội như báo chí, triết học, quản lý xuất bản vì rất thích viết lách và tìm hiểu về con người. Tuy nhiên, chị đã chuyển sang học kế toán với suy nghĩ thực tế hơn, để có được nghề nghiệp ổn định.
Những năm vừa học vừa làm kế toán đã giúp chị rèn luyện kỷ luật, trách nhiệm và sự tỉ mỉ trong công việc. Năm 2010, chị thành lập công ty riêng với mong muốn tự chủ tài chính và tạo giá trị cho xã hội. Tuy nhiên, hành trình kinh doanh không hề suôn sẻ chút nào. Các mô hình buôn bán xe cộ, tranh thêu đều thất bại, khiến chị hụt hẫng không ít. Mỗi lần vấp ngã, chị lại đứng dậy bắt đầu lại, rút kinh nghiệm và chuyển hướng mới
Chị cho biết chưa bao giờ nghĩ đến việc dừng lại cả. Khi mệt quá, chị chỉ nghỉ để lấy lại sức thôi. "Thất bại không đáng sợ, đáng sợ là không dám đi tiếp", chị Hiền chia sẻ. Gần đây, chị mở trung tâm dạy ngoại ngữ vì tin rằng ngoại ngữ mở ra siêu nhiều cơ hội, đặc biệt là với người khuyết tật. Việc học giúp họ kết nối với thế giới rộng lớn hơn nhiều, vượt qua mọi giới hạn về không gian.
Là người điều hành doanh nghiệp với nhiều hạn chế về thể chất, chị tập trung phát huy thế mạnh về tư duy, sự kiên trì và khả năng lắng nghe. Chị xây dựng đội ngũ dựa trên sự tin tưởng và phân công nhiệm vụ rõ ràng. Theo chị, rào cản lớn nhất với người khuyết tật không nằm ở cơ thể mà chính là ở định kiến của xã hội. Cơ thể có thể hạn chế một số điều, nhưng định kiến mới thật sự giới hạn cơ hội của họ
Điều khiến chị tự hào nhất chính là việc chưa bao giờ bỏ cuộc. "Tôi mong xã hội nhìn nhận người khuyết tật như những cá nhân bình thường, có khả năng và ước mơ riêng, cần cơ hội công bằng thay vì sự thương hại", chị Hiền nói. Với vai trò diễn giả, chị thường chia sẻ rằng mỗi người đều có hành trình riêng của mình, không nên so sánh hay tự giới hạn bản thân.
Tham gia các hoạt động hỗ trợ người khuyết tật mang lại cho chị cảm giác biết ơn vô cùng. Chị hy vọng trong tương lai, cộng đồng người khuyết tật ở Việt Nam sẽ có nhiều cơ hội học tập, việc làm hơn và được tôn trọng đúng mức, đồng thời cũng tự tin vào chính mình hơn nữa
Nguồn: soha.vn
Ở tuổi 44, chị Nguyễn Thị Thu Hiền, hay còn được gọi là Hiền Suri, đang sống tại phường Hạc Thành, Thanh Hóa, vừa điều hành doanh nghiệp riêng vừa tham gia nhiều hoạt động hỗ trợ người khuyết tật. Ít ai ngờ được rằng, phía sau vóc dáng chỉ cao 86cm là cả một hành trình dài vượt qua bệnh còi xương bẩm sinh, những ánh nhìn tò mò và không biết bao nhiêu lần khởi nghiệp thất bại rồi lại đứng dậy
Ký ức đầu tiên về sự khác biệt của chị bắt đầu từ những bước chân. Trong khi các bạn chạy nhảy tung tăng, chị chỉ có thể tập tễnh di chuyển từng bước nhỏ xíu. Đôi chân ngắn và yếu khiến việc đi lại chậm hơn hẳn, vóc dáng thấp bé khiến chị thường xuyên nhận được những ánh nhìn tò mò. Hồi còn nhỏ, chị chỉ nghĩ mình "khác một chút" thôi, nhưng chính sự khác biệt ấy sau này lại trở thành động lực để chị học cách mạnh mẽ hơn mỗi ngày.
Việc phát hiện mắc bệnh còi xương bẩm sinh quả thật là một cú sốc không nhỏ với cả gia đình. Bố mẹ đã đưa chị đi điều trị nhiều nơi, kiên trì tìm mọi cơ hội để cải thiện sức khỏe cho con gái. Thay vì buông xuôi, gia đình đã chọn cách đồng hành, yêu thương và động viên, tạo nên nền tảng tinh thần vững chắc giúp chị vượt qua giai đoạn khó khăn nhất trong cuộc đời
Tuổi thơ của chị gắn liền với bệnh viện nhiều hơn cả sân chơi. Những ngày điều trị kéo dài đã khiến chị sớm học được cách chịu đựng và kiên nhẫn. Chị vẫn nhớ rõ cảm giác trân trọng từng thay đổi nhỏ nhoi, từ một ngày không đau đến việc bước đi vững vàng hơn hôm trước. Khi lớn hơn, chị hiểu rằng việc khỏi hoàn toàn gần như không thể, và đã lựa chọn chấp nhận cơ thể khác biệt của mình. Từ đó, chị không còn coi mình là người thiệt thòi mà xem đó như một phần con người thật của mình.
Ngày đầu tiên đi học, chị vừa háo hức vừa lo lắng muôn phần. Đôi tay yếu khiến việc cầm bút trở thành thử thách cực lớn. Chị viết chậm, chữ méo mó, nhiều lúc mỏi đến run cả tay, nhưng chị tự nhủ: người khác viết một lần, mình viết mười lần là được! Sự kiên trì ấy không chỉ giúp chị viết được mà còn luyện được chữ đẹp nữa đấy. Với chị, chậm không có nghĩa là bỏ cuộc.
Những năm đi học, chị cũng phải đối diện với sự tò mò và đôi khi là cả những lời trêu chọc nữa. Ban đầu chị buồn lắm, nhưng dần dần hiểu ra không phải ai cũng có ác ý. Chị học cách mỉm cười, giải thích khi cần thiết và tập trung hoàn thiện bản thân. Khi mẹ từng nghĩ đến việc cho nghỉ học vì lo con gái vất vả, chị vẫn kiên quyết tiếp tục. Mong muốn được học và tự lập đã giúp chị kiên trì đến trường mỗi ngày.
Thành tích học tập tốt ban đầu là cách chị chứng minh năng lực của mình. Sau này, chị nhận ra việc học để phát triển chính mình quan trọng hơn nhiều so với sự công nhận từ người khác. Chị từng muốn theo các ngành xã hội như báo chí, triết học, quản lý xuất bản vì rất thích viết lách và tìm hiểu về con người. Tuy nhiên, chị đã chuyển sang học kế toán với suy nghĩ thực tế hơn, để có được nghề nghiệp ổn định.
Những năm vừa học vừa làm kế toán đã giúp chị rèn luyện kỷ luật, trách nhiệm và sự tỉ mỉ trong công việc. Năm 2010, chị thành lập công ty riêng với mong muốn tự chủ tài chính và tạo giá trị cho xã hội. Tuy nhiên, hành trình kinh doanh không hề suôn sẻ chút nào. Các mô hình buôn bán xe cộ, tranh thêu đều thất bại, khiến chị hụt hẫng không ít. Mỗi lần vấp ngã, chị lại đứng dậy bắt đầu lại, rút kinh nghiệm và chuyển hướng mới
Chị cho biết chưa bao giờ nghĩ đến việc dừng lại cả. Khi mệt quá, chị chỉ nghỉ để lấy lại sức thôi. "Thất bại không đáng sợ, đáng sợ là không dám đi tiếp", chị Hiền chia sẻ. Gần đây, chị mở trung tâm dạy ngoại ngữ vì tin rằng ngoại ngữ mở ra siêu nhiều cơ hội, đặc biệt là với người khuyết tật. Việc học giúp họ kết nối với thế giới rộng lớn hơn nhiều, vượt qua mọi giới hạn về không gian.
Là người điều hành doanh nghiệp với nhiều hạn chế về thể chất, chị tập trung phát huy thế mạnh về tư duy, sự kiên trì và khả năng lắng nghe. Chị xây dựng đội ngũ dựa trên sự tin tưởng và phân công nhiệm vụ rõ ràng. Theo chị, rào cản lớn nhất với người khuyết tật không nằm ở cơ thể mà chính là ở định kiến của xã hội. Cơ thể có thể hạn chế một số điều, nhưng định kiến mới thật sự giới hạn cơ hội của họ
Điều khiến chị tự hào nhất chính là việc chưa bao giờ bỏ cuộc. "Tôi mong xã hội nhìn nhận người khuyết tật như những cá nhân bình thường, có khả năng và ước mơ riêng, cần cơ hội công bằng thay vì sự thương hại", chị Hiền nói. Với vai trò diễn giả, chị thường chia sẻ rằng mỗi người đều có hành trình riêng của mình, không nên so sánh hay tự giới hạn bản thân.
Tham gia các hoạt động hỗ trợ người khuyết tật mang lại cho chị cảm giác biết ơn vô cùng. Chị hy vọng trong tương lai, cộng đồng người khuyết tật ở Việt Nam sẽ có nhiều cơ hội học tập, việc làm hơn và được tôn trọng đúng mức, đồng thời cũng tự tin vào chính mình hơn nữa
Nguồn: soha.vn