Không chỉ là những "bông hoa thép" với kỹ năng leo dây, bắn súng, đánh võ cực đỉnh, 32 nữ cảnh sát đặc nhiệm đầu tiên của Việt Nam còn sở hữu tài lẻ "bá đạo" không kém: hát hay như ca sĩ, đàn đỉnh, thêu thùa khéo tay – đúng chuẩn "con gái vừa xinh vừa giỏi" luôn!
Khoảng gần hai năm trước, ngay sau khi tốt nghiệp trường Trung cấp Cảnh sát vũ trang (khóa T45), các chị đã được tuyển về Tiểu đoàn Cảnh sát đặc nhiệm số 1 thuộc Bộ Tư lệnh Cảnh sát cơ động. Giờ đây, họ đang tiếp tục được tôi luyện để trở thành những "bông hoa thép" chính hiệu đầu tiên của ngành Công an nước nhà.
## Mỗi người một vẻ - Ai cũng có tài "xịn sò" riêng
Trung đội phó Trung đội nữ cảnh sát cơ động Nguyễn Thị Lê Giang chia sẻ: Trung đội hiện có 32 chị em, được chia thành hai tiểu đội. Tất cả đều cùng chung một mục tiêu – trở thành những chiến sĩ đặc nhiệm thực thụ, không "fake" một tí nào!
Các chị đến từ nhiều miền đất nước, xa nhất về phía Nam là Hà Tĩnh, phía Bắc là tận Móng Cái, Quảng Ninh. Đặc biệt là phải sống tập trung trong một tiểu đoàn toàn... nam giới (drama đây rồi! ).
"Sự hiện diện của các em, trung đội nữ đặc nhiệm đầu tiên, đã làm đơn vị mềm đi, và cuộc sống tràn đầy những màu sắc mới" - Phó Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn Đặc nhiệm số 1, Bộ Tư lệnh Cảnh sát cơ động Trần Bảo Chiến chia sẻ về sự thay đổi "có một không hai" khi có thêm trung đội nữ này.
Thu Trang là một trong năm gương mặt của đội khí công gồm 17 người. Cô gái "mặt hoa da phấn" này đã dám nằm trên hàng trăm mảnh thủy tinh với một khối bê tông gần 80kg đè lên chân để đồng đội dùng búa tạ phá vỡ! (Nghe thôi đã thấy "rợn" rồi )
"Mấy ngày đầu tập về em mệt đến mức ngủ bị bóng đè luôn á. Vài lần đầu còn bị xây xước da, bị đau người nhưng bây giờ thì như 'lên thần', làm lúc nào cũng được" – Trang kể, và sôi nổi chia sẻ về chuyện tập luyện công phá gạch ngói bằng tay, trên tay; công phá bê tông bằng chân, nhu cốt công (đập bê tông trên bụng trong tư thế uốn dẻo – nghe "đau não" chưa!), cách vận khí để tránh bị chấn thương...
> "32 cô gái của trung đội cảnh sát đặc nhiệm được tuyển chọn từ đầu vào cách đây hai năm tại Trường trung cấp Cảnh sát vũ trang. Họ phải là những cảnh sát đặc nhiệm thực thụ, nên tất cả bài huấn luyện phải trải qua hết. Thường thì các cô ấy chỉ khóc ngoài giờ luyện tập"
*Thượng tá Nguyễn Anh Tuấn - Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn cảnh sát đặc nhiệm số 1*
Để làm được những động tác "thần thánh" như thế, mỗi ngày đều đặn ba lần (sáng, chiều, tối), Trang và các bạn phải ngồi thiền từ 30 - 60 phút. Họ cũng phải kiên trì vượt qua những ngày tập nhũ công, làm quen với khả năng chịu đựng sức nặng của cơ thể bằng cách đặt bê tông nặng từ 20 - 80kg lên tay, chân (80kg nhé các bạn ơi! ).
Lê Giang, sinh năm 1991, quê Thái Bình cũng tham gia đội khí công, nhưng vẫn hát hay, đàn giỏi, biết chơi piano nữa chứ... Tiết mục "Khúc hát ru người mẹ lính" của chị được chọn tham gia vòng chung kết Hội diễn văn nghệ quần chúng sắp tới do Bộ Tư lệnh cảnh sát cơ động tổ chức. (Tài năng "all-in-one" thật sự! )
Nguyễn Thị Phương Dung, Trung đội phó phụ trách chính trị chia sẻ, cũng giống như các nữ đồng nghiệp khác, nhiều đêm phải bật khóc vì nhớ nhà và người thân, nhất là thời gian đầu tập luyện cường độ cao, vất vả kinh khủng và những khi trực chiến cả tháng trời.
Lê Giang từng được giao nhiệm vụ phối hợp cùng các đơn vị nghiệp vụ của Bộ Công an tham gia các chuyên án như: Triệt phá hai ổ đánh bạc lớn ở Chùa Dận – Từ Sơn – Bắc Ninh và Tân Dân – Sóc Sơn – Hà Nội. Giang kể: Lần tham gia chuyên án triệt phá ổ bạc tại Chùa Dận đúng vào dịp sinh nhật. Trước đó, mẹ từ Sài Gòn về thăm và dự định cả nhà tổ chức sinh nhật cho em. Nghĩ cũng "buồn bã" lắm...
"Được ở trong đơn vị nữ đặc nhiệm đầu tiên của Việt Nam, em rất tự hào", Lê Giang kể tiếp, "Em nhớ lần đầu tiên phối hợp một đơn vị nghiệp vụ của Bộ Công an sang Malaysia dẫn giải tội phạm về nước.
Hơi lo lắng và hồi hộp vì tới sân bay mới được biết nhiệm vụ, và đây cũng là lần đầu tiên em được ra nước ngoài, cũng không biết phải đối mặt những mối nguy hiểm nào. Song cuối cùng em đã hoàn thành tốt nhiệm vụ. Nếu sau này có cơ hội, em sẽ là người đầu tiên xung phong được đi". (Tinh thần "cháy" quá đi! )
Lê Thị Kiều Oanh quê Tiên Lữ, Hưng Yên không phải con nhà "nòi". Bố mẹ làm nông nghiệp, Oanh có nước da rắn rỏi của cô con gái vùng châu thổ sông Hồng. Oanh tâm sự: "Vất vả, khó khăn dần rồi sẽ quen hết. Chúng em đã có hai năm ở trường Trung học Cảnh sát vũ trang và đã xác định tư tưởng là theo nghề đến cùng". (Quyết tâm "thép" thật sự! )
Nguồn: soha.vn