Khi nghe tin chị Phạm Phương Thảo sắp được phong NSND, mình mừng lắm luôn! Đây là ca sĩ mà mình cực kỳ thích nghe hát, đặc biệt là những bài của cố nhạc sĩ An Thuyên nha.
Suốt tuần trước khi nhạc sĩ An Thuyên qua đời, tối nào mình cũng nghe Phạm Phương Thảo hát những ca khúc của ông trong chiếc đĩa nhạc ông tặng mình mấy tháng trước đó. Như có linh cảm gì ấy, lạ lùng vô cùng luôn.
"Nghe tin thầy mất, em sốc lắm. Em ngồi lặng đi, không nói được, không mở miệng ra được, em cứ ngồi như thế, ngồi một mình, lặng câm như hóa đá…" - Phạm Phương Thảo chia sẻ.
Mỗi lần nghe chị Phương Thảo hát những ca khúc của An Thuyên, mình lại nhớ tới hình ảnh thi nhân Nguyễn Công Trứ đi hát phường Vải: "Thuyền quyên ứ hự/anh hùng ..." cũng xiêu lòng, cũng mê đắm, cũng như mình đang thả hồn mình mê đắm theo giọng hát ấy…
Với Phạm Phương Thảo, cố nhạc sĩ An Thuyên "không những là người thầy, còn như người cha, như người anh, như người bạn tri âm, tri kỷ… có người hỏi em yêu thầy phải không? Em bảo, còn hơn cả tình yêu đấy chứ…" - chị chia sẻ với mình như vậy đó.
Từ cô bé chăn trâu đến ca sĩ tài năng
Phạm Phương Thảo sinh ra và lớn lên ở Nghi Trung, Nghi Lộc, Nghệ An, trong một gia đình nông dân thuần chất có năm anh chị em.
"Thôi, tha cho nó, nó đồng hương với anh" - đó là câu mà cố nhạc sĩ An Thuyên lúc sinh thời hay nói khi cần "che chở" cho cô học trò nhỏ của mình.
Phạm Phương Thảo kể rằng chị chưa từng mơ ước trở thành ca sĩ mà chỉ muốn trở thành cô giáo dạy văn thôi. Ngày còn học phổ thông ở quê, Phương Thảo mê thơ, giỏi văn, thích được ở một mình trên lưng trâu, một mình giữa cánh đồng, nhiều khi tự hát một mình, ngâm nga những bài hát không đầu không cuối, tự nghĩ ra những câu có vần có điệu rồi "hét lên như điên" giữa cơn giông, giữa cánh đồng mênh mông… Mặc cho mưa gào gió hú, bốn bề trời đất tối om…
Tuy sinh ra trong gia đình nông dân, bố mẹ làm ruộng, nhưng từ nhỏ chất nghệ sĩ đã có sẵn trong người cô bé Thảo rồi.
Rồi chính đoàn ca múa kịch Nghệ An đã phát hiện ra tài năng của Phạm Phương Thảo. Có hai suất đi học, chị đã được nhận một suất vào học Cao đẳng Văn hóa Nghệ thuật Quân đội.
Từ năm 1998 đến 2002 học xong cao đẳng, đến năm 2007-2009 thì xong hệ đại học khi trường cao đẳng VHNT quân đội chuyển thành đại học.
Mối duyên sâu đậm với nhạc An Thuyên
Khi nghe Phạm Phương Thảo hát "Trăng sáng một mình" do chính chị sáng tác khi hay tin nhạc sĩ An Thuyên mất, mình mới hiểu cái tình sâu nặng trong người ca sĩ trẻ tuổi này.
"Bao giờ tròn trăng ơi / Sao chẳng nói một lời với nhau / Vầng trăng lang thang ở đâu / Để buồn câu thơ em viết / Chặt làm đôi vầng trăng mỗi người mỗi nửa / Biết có bao giờ tròn trăng ơi …".
Phải đau đáu thế nào, sâu nặng thế nào, đồng cảm thế nào mới viết ra được những lời ca, những nốt nhạc, những giai điệu như thế chứ huhu
Trong 3 DVD Phạm Phương Thảo tặng mình: "Mơ quê", "Tình trong câu hát" và "Chút tình em gửi", mình nghe Phương Thảo hát nhiều ca khúc đỉnh của các nhạc sĩ nổi tiếng như Hoàng Vân, Nguyễn Văn Tý, Phan Huỳnh Điểu… Nhưng không hiểu sao, mỗi lần Phạm Phương Thảo hát ca khúc của An Thuyên, mình mới thực sự cảm nhận được sự mê đắm trong tâm hồn chị, cảm nhận được sự đa chiều, đa cảm, đa tình, đa âm sắc trong từng câu, từng chữ, từng nét nhạc, từng ý, từng lời… Những điều mà mình nghĩ phải là người tri âm, tri kỷ thực sự mới ngân lên được thế!
Trong 2 đĩa CD "Gái Nghệ" và "Tơ vương" do Phạm Phương Thảo tặng, có ca khúc "Gái Nghệ" do chính chị sáng tác. Mình cảm thấy lời bài hát như lời thơ và âm điệu trong bài hát cũng "rất Nghệ" luôn.
"Sắc như dao… mềm như lụa…" - lời bài hát ấy. Gái Nghệ là thế ư? Gái Nghệ Phạm Phương Thảo là thế ư? Qua giọng hát cũng như qua tiếp xúc, trò chuyện mình cảm nhận được nét "sắc như dao" và cả nét "mềm như lụa" trong người con xứ Nghệ Phạm Phương Thảo nè.
Hành trình sự nghiệp rực rỡ
Sao mai điểm hẹn 2003, Phạm Phương Thảo được bình chọn là ca sĩ được yêu thích nhất. Sinh năm 1982, như Phương Thảo nói mình tuổi Dậu, vì sinh vào năm Âm lịch đã là năm Dậu rồi.
Với nghệ sĩ, người ta thường nói là không có tuổi. Mình bị cuốn hút bởi sự tỏa sáng, bởi sự đam mê, bởi niềm chân thành, bởi cái tình cái nghĩa trong mỗi lời nói, nụ cười, ánh mắt, cả sự lặng im, cả những giọt nước mắt chân thành khi chúng mình nhắc đến cố nhạc sĩ An Thuyên, người nhạc sĩ tài hoa đã ra đi…
Phạm Phương Thảo thú nhận rằng chị là người đa sầu, đa cảm và nghề hát lại càng phức tạp hơn, nhiều khi làm chị mệt mỏi lắm…
"Trong đời, những giây phút hạnh phúc mong manh lắm, dễ vỡ lắm, con người có bao giờ thỏa mãn với những điều mình có đâu…" - Phương Thảo tâm sự.
Cuộc sống riêng của người nghệ sĩ đa cảm
Ca sĩ Phạm Phương Thảo đã từng trải qua một lần đò. Họ sống với nhau được sáu năm thì chia tay. Tuy chưa có con, Phạm Phương Thảo lại có nhiều cháu, con anh, con chị, con của người em gái nơi chị đang ở cùng. Phạm Phương Thảo nói rằng chị rất yêu trẻ con, dành nhiều thời gian để chăm sóc, vui chơi với các cháu của mình. Cũng là người con hiếu thảo, nên mấy lần gọi điện Phạm Phương Thảo đều nói "em đang ở quê với bố mẹ".
"Hễ có thời gian rỗi là em về Vinh, về nhà thăm bố mẹ, bố mẹ em cũng nhiều tuổi rồi, em thích được ở bên bố mẹ lắm…" - chị nói.
Nghe nói ca sĩ Phạm Phương Thảo vừa mua một căn hộ rộng ở khu Trung Hòa - Nhân Chính, đang sửa chữa, có lẽ chị muốn thường xuyên đưa bố mẹ ra Hà Nội ở cùng chăng?
Nghệ sĩ thực sự là đây!
Mình vốn mê nhạc An Thuyên và "mê luôn" người ca sĩ hát thành công nhất những ca khúc của An Thuyên.
Trò chuyện với Phạm Phương Thảo, mình mới hiểu ra nhiều điều về mối "lương duyên" giữa người nhạc sĩ tài hoa và cô ca sĩ trẻ đầy mê đắm này.
Mình nói với Phương Thảo rằng trong thơ, cũng như trong nhạc, cái chất nghệ sĩ quan trọng lắm.
Có rất nhiều người làm thơ, như là thợ làm thơ, nhưng những thi sĩ thực sự, những nghệ sĩ thực sự thì ít lắm.
Trong âm nhạc mình cũng có cảm nhận tương tự.
Những nhạc sĩ là nghệ sĩ, những ca sĩ thực sự là nghệ sĩ cũng hiếm lắm đúng không?
Phải là những nghệ sĩ thực sự, những người sống hết mình, yêu hết mình, đau khổ hết mình, khao khát hết mình, cháy hết mình cho nghệ thuật mới có thể lay động được hồn người.
Nguồn: soha.vn