NSND Trần Hạnh qua lời kể của Tùng Dương: "Bố chơi khôn, bố cài tôi đấy!"

EchLovely

New member
2bbac40faaed98a3c08b.jpg


Sau khi tin NSND Trần Hạnh qua đời, làng giải trí Việt như ngập trong nước mắt Không chỉ đồng nghiệp, mà cả những người từng có duyên hợp tác với ông đều bày tỏ sự tiếc thương vô hạn dành cho "người bố" hiền hậu và đáng kính này.

Diễn viên Tùng Dương – một trong những người may mắn được cộng tác với NSND Trần Hạnh qua nhiều dự án phim ảnh – đã vô cùng xúc động chia sẻ 5 chương hồi ký viết về ông. Plot twist là hồi còn sống, NSND Trần Hạnh biết chuyện này và còn dặn dò kỹ càng: "Được, mày viết đi, miễn là chân thật, vì cuộc sống vốn là tất cả những gì đã đi qua cuộc đời ta... nhưng thêm thắt chi tiết nào để dìm bố là chết với bố đấy"

Về lý do đăng hồi ký này lúc này, Tùng Dương tâm sự: "Vẫn biết rằng ngày này trước sau gì cũng tới vì bố đã tuổi cao sức yếu, nhưng con vẫn bàng hoàng khi nhận tin dữ. Vĩnh biệt bố, bậc tiền bối đáng kính, đáng yêu của chúng con.

Để mọi người hiểu rõ hơn về con người bình dị, gần gũi của bố cùng nhân cách vô cùng cao quý và những cống hiến của bố cho Nghệ thuật nước nhà, con xin phép đăng lại tại đây toàn bộ 5 chương hồi ký mà con viết về bố, cũng coi như một lời tri ân con gửi tới bố"

a26f18c61d2aa7821dc8.jpg


Chương 1: Bố "biến mất" để mua sữa cho vợ tôi

Câu chuyện xảy ra năm 1988 khi Tùng Dương làm tổ chức sản xuất cho phim "Tình Đời". Lúc đó, anh đang sống chung với diễn viên Hoa Thuý và cô đang mang thai tháng thứ 4.

"Có một đêm đoàn quay khá khuya, bối cảnh ngay tại khách sạn đoàn ở. Thuý hồi đó đang có thai bé Búp tháng thứ 4, phải làm việc muộn nên cô ấy khá mệt, nôn oẹ liên tục, mặt xanh lét. Thấy vậy anh Hoàng Dũng bảo: 'Thôi dừng đoạn này, quay đoạn khác cho con Thuý nó nghỉ đi, sức khoẻ nó không ổn đâu'.

Tùng Dương đưa vợ lên phòng nghỉ rồi vội xuống để tiếp tục quay. Nhưng... cả đoàn náo loạn vì NSND Trần Hạnh biến mất không dấu vết

Đang bực mình thì Tùng Dương nghe tiếng gọi khẽ khẽ: 'Này, Dương!.. Dương cò lả ơi!'. Quay lại thấy ông lấp ló sau cột, vẫy tay như làm gián điệp ️

"Sau mấy giây định thần, tôi liếc nhìn xung quanh thấy mọi người đang chúi đầu vào Monitor để xem lại đoạn vừa quay. Tôi lẳng lặng đi đến chỗ bố, miệng đã thường trực sẵn những câu trách móc phê bình về sự vô kỷ luật của bố..."

Nhưng ông đưa ra một bịch sữa và bánh: 'Suỵt! Đừng nói gì, mang ngay lên cho vợ mày nó nạp đi, đàn bà có thai đừng để nó đuối sức, đoàn quay còn khướt mới xong, chờ cháo của đoàn thì vợ mày nó ngất mẹ từ đời tám hoánh nào rồi!'

"Trong phút chốc, tôi đơ mặt ra nhìn bố, chẳng nói được câu gì. Hoá ra từ nãy tới giờ, bố 'biến mất' là vì lọ mọ đi mua sữa và bánh cho vợ tôi, tôi thật sự xúc động không thốt nên lời dù chỉ là hai từ cám ơn..."

Thấy Tùng Dương đứng ngây, ông ấn bịch sữa vào tay: 'Lên ngay đi còn đứng đây làm gì, thằng hâm!'

Rồi ông quay về phía đoàn, bị hỏi thì đáp: 'À, bố đi tìm mua bao thuốc lá ấy mà, không có thuốc 'đếch' nhớ được thoại, hề hề hề...'

"Đúng, không có thuốc thì bố đứng ngồi không yên thật, bố nghiện thuốc lá rất nặng, điếu này chưa tàn đã châm điếu khác. Nhưng cách đây ít phút tôi vẫn thấy 2 bao thuốc đầy nguyên nằm trong 2 túi ngực của chiếc áo bộ đội sờn cũ mà bố đang mặc, bố luôn phòng thủ rất chu đáo, và tôi chắc chắn một điều rằng: bố không đi mua thuốc lá, mà chỉ đi mua sữa và bánh cho vợ tôi, bằng sự quan tâm của người cha đối với những hậu bối mà bố coi như con..."

84892108a2ae6375600b.jpg


Chương 2: "Bố chơi khôn, bố cài tôi!"

Cũng phim "Tình Đời" đó, lúc đóng máy, Tùng Dương và Hoa Thuý thương ông nên cho thêm cát-xê một chút. Nhưng không ngờ, ông bóc phong bì ngay trước mặt và... trả lại một số tiền không nhỏ (hơn 1 tháng lương giúp việc thời đó luôn).

"Tôi chạy theo: 'Ơ bố ơi, bố định không lấy cát-xê mà cứ thế về à?'. Bố cười, nụ cười hiền lành quen thuộc, điếu Thăng Long vẫn ngậm lệch bên mép: 'Ôi dào, lúc nào mày đưa chẳng được, bố vẫn còn tiền tiêu'."

Rồi ông xé phong bì, rút tiền ra đếm ngay trước mặt Tùng Dương tự nghĩ: "Trời! Bố xem mình trả bao nhiêu tiền ngay trước mặt mình? Bố cũng gớm đấy chứ..."

'Ôi, sao nhiều thế con, hay mày đưa nhầm phong bì?', ông nhìn Tùng Dương ngạc nhiên.

Ông rút 4 tờ 100 nghìn (1/3 cát-xê của ông luôn) đưa cho Tùng Dương: 'Đây là chút quà nhỏ bố tặng vợ mày, nhớ chăm sóc vợ cho tốt vào'.

Hai người "kéo co" một hồi thì ông nhét mạnh tiền vào túi áo Tùng Dương, hất đầu về phía quán: 'Đừng đùn đẩy nhau nữa kẻo lũ kia nó lại tưởng bố con mình có xích mích gì'.

"Bố chơi khôn, bố cài tôi vào tình thế không thể nằn nì bố cầm lại tiền." (FYI: Lương giúp việc lúc đó chỉ 300k/tháng, 400k là con số khủng đó nha!)

Rồi ông đặt tay lên vai Tùng Dương, nghiêm túc: 'Đàn bà có thai từ tháng thứ 3 trở đi tính tình rất ẩm ương, chiều nó một tí con ạ, đừng khó chịu rồi mắng nó như hôm nọ nữa, tội nó lắm! Thôi, bố về nhá!'

Câu nói này khiến Tùng Dương đứng hình, suy ngẫm mãi...

74cb0c43e653d354730c.png


Chương 3: Nghệ sĩ với trái tim nóng cho nghề

Khi quay phim "Ngõ Lỗ Thủng", Tùng Dương đến đoàn không thấy NSND Trần Hạnh đâu, lo lắng đi tìm thì phát hiện ông ngồi trong góc, mặt đầy trầm tư.

"Tôi im lặng nhìn bố, cảm thấy hôm nay bố có vẻ trầm lắng hơn mọi khi, không cười đùa hóm hỉnh như những lần trước tôi gặp bố. Hai khóe mắt của bố cũng có cảm giác như hoe đỏ."

'Hình như hôm nay bố có chuyện buồn?', Tùng Dương hỏi.

Ông rít một hơi thuốc, nhả khói nhìn xa xăm: 'Bố thì chẳng có chuyện gì... nhưng lúc nãy đọc kịch bản, nhớ lại những tháng năm đó, những con người ngày đó, tự dưng thấy thương các nhân vật quá...

Trung Trung Đỉnh nó xây dựng nhân vật giỏi thật. Những số phận cứ như đang sống quanh mình, bi kịch, không lối thoát, cay đắng và nghiệt ngã...'

"Bố, một nghệ sĩ đã ở tuổi bát thập niên mà vẫn tràn đầy cảm xúc, dành trọn trái tim cho mỗi nhân vật mà mình thể hiện, yêu thương cả những nhân vật của mình... Và đó chính là lý do vì sao mà tôi phải ngồi đây để kể về bố, vì sao tôi chọn bố là nhân vật mở đầu cho cuốn hồi ký nghiệp diễn của mình..."

2d37c4101a5aafcda648.jpg


1a890fd5b1ec4600efb8.png


bc7de42533cd10408d47.png


941274b80fec91284d91.jpg


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top