TitNho2101
New member
NSND Lê Khanh vốn kín tiếng về đời tư lắm nha, hiếm khi chị chia sẻ trên báo chí. Nhưng nếu có thì chắc chắn toàn là những câu chuyện ngọt ngào về chồng con thôi
"Tôi fan nhiều người, không phải chỉ mỗi anh Phú Quang đâu nha!"
Nhạc sĩ Phú Quang từng ví chị là "rau sạch" đó, và đây cũng là lý do ông mời chị làm MC cho 2 đêm nhạc 10, 11/8 tại Cung Hữu nghị Việt Xô Hà Nội. Từ diễn viên, đạo diễn, giám khảo hoa hậu, giờ chị còn thêm nghề MC nữa. Vậy mà nhiều người lo lắng chị bị chê dẫn "sến" thì phải
Chị Lê Khanh tâm sự: "Bạn viết báo hàng ngày cũng phải đối mặt với nhiều chủ đề khác nhau và luôn muốn người đọc thấy điều gì đó mới lạ phải không? Tôi làm nghề này cũng vậy, công việc gì cũng phải mang lại cảm xúc mới mẻ. Đừng nghĩ diễn xuất là sở trường của tôi thì không run nhé. Càng ngày càng run ấy chứ
Mà này, báo chí chưa biết đâu đấy - tôi và anh Phú Quang đã hợp tác phim ảnh nhiều lắm rồi. Nhiều phim tôi đóng thì anh ấy viết nhạc. Còn về MC, tuy không phải sở trường nhưng tôi chỉ nhận lời khi thấy hợp với mình thôi. Thực ra có rất nhiều lời mời dẫn truyền hình nhưng biết cái gì hợp hơn thì làm, không thì từ chối".
Plot twist: Bài "Điều giản dị" được viết từ... vai diễn của chị Lê Khanh
Nhớ hồi trước nhạc sĩ Phú Quang từng khoe ông viết bài "Điều giản dị" lấy cảm hứng từ một vai diễn của chị đó. Về "mối duyên" này, chị kể: "Chuyện đó mãi gần đây anh Phú Quang mới khai ra đấy Nhạc sĩ cũng phải bắt gặp cảm xúc, cái gì cũng có khởi đầu mà. Thông thường làm phim, nhạc sĩ đi theo để hiểu nội dung, tuyến nhân vật rồi viết nhạc. Đó chỉ là điểm khởi đầu cho bộ phim nhưng cũng từ đó mà anh em gắn bó, quý mến nhau".
Còn về việc có phải fan nhạc Phú Quang không, chị trả lời luôn: "Tôi là fan của nhiều người lắm không riêng gì Phú Quang đâu nha!
Về các đêm nhạc của anh Quang, tôi nhận thấy lần nào kết thúc các nghệ sĩ cũng thấy bâng khuâng và chờ đợi đến năm sau. Tức là mọi người có cảm xúc mới. Đó là sự cộng hưởng của nhạc sĩ, ca sĩ đến nhạc công mang lại.
Năm nào cũng vậy, chỉ là những bản tình ca cũ được nhắc lại nhiều lần nhưng nó có thể thay đổi biến tấu. Có năm toàn nghệ sĩ theo dòng chính thống, có năm pha trộn cả những ca sĩ rất hot trên thị trường mà vẫn kết hợp hài hòa. Người ta cứ tìm hiểu lý do vì sao nhạc Phú Quang hút thị trường đến vậy".
Chị Lê Khanh phân tích thêm: "Nếu ai mà tâm hồn không bay bổng lắm thì sẽ nói: 'Ôi giời vẫn thế thôi'. Nhưng cũng có người vẫn đến và chỉ mong được gặp lại cái 'vẫn thế thôi' đó để quay trở về với bước chân ngày xưa. Ở chương trình Phú Quang, mỗi người ý thức được đây là dòng nhạc lịch lãm nên ai đến cộng tác cũng vươn tới sự sang trọng.
Không chỉ tôi, thế hệ tôi nhiều người thích nhạc Phú Quang. Gần đây nhất tôi chứng kiến đêm nhạc Phú Quang cho sinh viên - nếu không hay khán giả sẽ bỏ đi ngay. Vì một đêm giông gió, mưa như trút mà thế hệ trẻ vẫn đứng dưới mưa chứ không phải các 'cụ' đứng đó hoài niệm đâu nha Một điều đáng quý vô cùng!"
"Tôi không thể nào nhanh được" - khi slow living là một lối sống
Khi được hỏi có thấy mình "lạ" không với những lựa chọn có phần an phận trong nghề nghiệp và cuộc sống, chị Lê Khanh tâm sự: "Mỗi người một tính cách, có người mạnh, người yếu. Ví dụ tôi không thể nào nhanh được. Đó là một dạng hơi khuyết tật Nhưng mọi người lại thấy trong nhịp điệu hiện đại, công nghiệp có một vật thể nào đó nằm ngoài lại hay hay. Thật ra đó là tính cách riêng biệt. Những người làm nghệ thuật, một trong những tiêu chí để lựa chọn đó là sự nhạy cảm.
Cuộc sống dù bận bịu đến mấy, mỗi ngày - như một thói quen - tôi đều hay đi qua những con phố quen thuộc mà bao lâu nay mình vẫn đi. Những bộ mặt nham nhở của con người, những ghế đá hàng cây xòa cứ gọi là 'inh lả ơi' nhưng một vài con người ở trên ghế đá lại không đẹp. Nó làm cho tôi thấy buồn buồn, thương thương.
Tất nhiên, có những hôm bắt gặp hình ảnh đẹp. Vậy nên hai chữ Hà Nội từ cảnh vật đến con người luôn gợi cho tôi nhiều xúc cảm... Trời mưa quá, nắng quá, vui quá, buồn quá đều tác động vào thế giới tinh thần của tôi. Vì thế người ta hay bảo nghệ sĩ mong manh là vậy!"
Chuyện gia đình: "Có cái là của chung, cái là của riêng"
Về việc ít trải lòng về chồng và con trên báo chí, chị Lê Khanh chia sẻ ngắn gọn: "Không, tôi không sợ, không vấn vương. Tôi thích thế. Có cái là của chung, cái là của riêng".
Khi được hỏi các con trong mắt mẹ như thế nào, chị kể: "Khái niệm con cái luôn bé bỏng trong mắt mẹ là đương nhiên rồi. Đó là tình yêu thôi Vừa rồi tôi cho các con đi Côn Đảo chơi. Tôi nói với một cháu 18 tuổi, một cháu 16 tuổi rằng: 'Đi cạnh hai con, mẹ thấy mình bé nhỏ'. Thứ nhất sức vóc của tôi càng ngày càng bé, con càng ngày trưởng thành, vững chãi. Thứ 2 các con rất nhanh nhẹn, xử lý tình huống, công việc chỉ cần mở máy tính ra ào một tí là giải quyết xong, tôi nhàn nhã được luôn".
Còn về việc hai con - một trai, một gái có định theo nghề của bố mẹ không, chị cho biết: "Các cháu vẫn thích nghề nào đó liên quan đến nghệ thuật nhưng cụ thể nghề diễn viên của mẹ và đạo diễn của bố thì không thích. Tôi và anh Thanh (đạo diễn Phạm Việt Thanh) có định hướng nhưng dù thế nào cũng phải tôn trọng sở thích của con".
Nguồn: soha.vn