Đáng buồn hơn nữa là, tim mình nhưng lại vui chuyện của người ta, buồn chuyện của người ta…
Mình có một trái tim phản chủ, và mình gọi nó là một kẻ phản bội luôn. Hồi xưa, mình với kẻ phản bội này từng ship nhau lắm, lúc nào cũng vui vẻ, sảng khoái và yêu đời. Thậm chí chỉ cần những ngày cuối tuần trời đẹp, được ngồi đọc sách ngoài hiên, nhâm nhi vài ngụm café và sưởi nắng thôi, nhưng ngần ấy cũng đủ để "chúng mình" thấy vui cả ngày rồi.
Thế mà từ dạo nọ, tim mình nhảy nhót vì một người dưng, rồi bỗng nhiên nó trở thành tên phản chủ luôn. Tim mình hờ hững với mọi thứ, không buồn cũng không vui, chỉ khi nào "bắt sóng" được vài tín hiệu từ người ta thì nó mới thỏa lòng mong nhớ.
Tim mình khờ khạo như này này: cứ ngồi chờ người ta online, ngắm cái chấm tròn xanh đang phát sáng một cách không mỏi mệt, rồi cứ thế tự động nhoẻn cười. Dù rằng người ta đang online và nói chuyện với cả thế giới, chỉ trừ mình ra thôi Có một thứ hạnh phúc được gọi là dõi theo cuộc sống của người mà ta thương, mình nghĩ vậy.
Tim mình lại còn khờ khạo như này nữa: đột nhiên người ta gửi tới một dòng tin nhắn, dù rất trời ơi đất hỡi, vẫn nhảy nhót tung tăng và hát vui là la lá. Này, lý trí mình vẫn đủ tỉnh táo để nhận biết rằng đó là tin spam được gửi khắp nơi, cho tất cả mọi người, nhưng tim mình thì lại cho rằng đó là tín hiệu đáng mừng đấy chứ
Rồi cũng đến một ngày, khi mình biết người ta đã có người ở trong lòng rồi. Đó là ngày mà tim mình rầu rĩ, đến thở ra cũng khó nhọc và đau thương. Mình cứ thấy tim mình co ro một góc, rủ đi chơi cũng không bận tâm. Mình cố gắng tạo nhiều niềm vui nhất có thể để chiêu dụ trái tim mình, nhưng bất thành bạn ơi.
Mình không biết mình đang sướng hay khổ, khi nếm trải qua cái cảm giác mà người ta vẫn gọi là yêu đơn phương. Có người cho rằng yêu đơn phương cũng là một dạng hạnh phúc đấy. Vì chẳng cần tỏ tình, chẳng cần sợ thất bại, cứ việc mình mình làm, tim mình thì mình yêu. Không ai biết, cảm giác yêu mà che giấu cả thế giới cũng được gọi là một nguồn vui thú mới luôn.
Nhưng yêu đơn phương thì chắc chắn là buồn hẳn rồi. Hờn giận, ghen tuông đều không có tư cách. Đến việc tiến thêm một bước về phía người ta và ở cạnh bên đồng hành còn không thể, thì lấy đâu ra...
Mình đã nhiều lần trách cứ tim mình sao dại dột thế, nhưng cũng không đành lòng. Bởi vì lâu lắm rồi mới có cảm giác thích một người, mới biết cảm giác rung động chân thực đến như vậy, sao nỡ đành lòng đây? Thôi thì mình cũng đành vào hùa với trái tim, mộng mơ một chút, ảo tưởng một chút, và buồn đau một chút vậy.
Những ngày tuổi trẻ này, sẽ nhạt nhẽo và vô vị nếu chúng ta không thể thích một người, đúng không? Cho dù là một câu chuyện không tìm được hồi kết đẹp, thì cũng cứ thẳng thắn và mạnh dạn mà đầu tư vài khoảng trống của thanh xuân. Để về sau khi nhìn lại, sẽ nhận ra có thể đây chính là những ngày ngô nghê nhưng tươi đẹp nhất đấy.
Yêu đơn phương thì cũng được, trái tim phản chủ cũng không sao, chỉ có điều đừng buồn nữa tim ơi! Xác định thương thầm một người dưng không biết tới sự tồn tại của mình đã là một nỗi buồn trầm mặc lắm rồi, bây giờ lại cứ o ro và gầy héo vì buồn bã nữa, thì cuộc đời này sẽ chẳng còn gì vui nữa đâu
Nỗi buồn không đắt nhé, bán không ai mua, cho không ai lấy, nên tốt hơn hết là hãy tự mình triệt tiêu nỗi buồn vô cớ đi thôi. Buồn nhiều đau lắm, tim ơi!
Nguồn: kenh14.vn