Những người giỏi nhất tôi từng gặp đều biết cách "lãng phí thời gian" - và đó là lý do họ thành công

BeoKute1543

New member
d7ad6617b59217b69e9a.jpg


Cuộc đời mỗi người, có cả một khoảng thời gian và không gian để có thể sai lầm, để lãng phí, để đưa ra những lựa chọn quan trọng và nỗ lực cho những thứ thực sự đáng giá - chỉ vậy thôi là đủ rồi.

Thế giới người lớn mà, "bận rộn" là hai chữ không bao giờ thiếu. Nhưng thực ra đôi khi chúng ta cũng cần giống lũ trẻ con một chút - giữ lại cho mình chút "khoảng trống", chút "đơn thuần", thì mới có thể nghỉ ngơi, điều chỉnh cơ thể và tinh thần, suy ngẫm và nạp lại năng lượng được.

Nhu cầu của chúng ta với thời gian là vô hạn mà.

Bỏ ra và nhận lại + hiệu suất + giữ lại "khoảng trống" - chính là công thức xịn nhất cho cuộc sống đấy!

Khi nghỉ ngơi cũng thấy... tội lỗi

Không biết bạn có từng trải qua cảm giác này không:

Mỗi ngày đều bận rộn không ngừng nghỉ, mệt muốn xỉu, nhưng mỗi khi muốn dừng lại thở một hơi là liền thấy mình đang lãng phí thời gian.

Làm việc cả 6 ngày trong tuần, cuối tuần nghỉ ngơi nhưng ngủ thêm một tí là thấy mình đang "lãng phí cuộc đời", phải tìm cái gì đó để làm cho bõ.

Nhưng lúc động chân động tay thì lại thấy không còn sức nữa, cứ thế hình thành nên một vòng lặp kinh điển:

Không dám nghỉ ngơi đàng hoàng, làm việc thì không có sức, dẫn đến hiệu suất thấp, rồi lại tự trách mình.

Tôi có một người bạn, chuyển việc nhiều lần mà vẫn không tìm được công việc ưng ý.

Bình thường đi làm đã đủ mệt rồi, tan ca về nhà, tối vẫn cày tiếp lập trình, cuối tuần cũng dành hơn chục tiếng để học thêm các kĩ năng khác.

Cả người kiệt sức luôn.

Nhưng sau khi cố gắng được một thời gian, cậu ấy lại phát hiện mình càng ngày càng trì hoãn hơn, ngồi đọc sách mà nửa ngày không hiểu được câu nào, hiệu suất tụt dốc không phanh, lãng phí thời gian vô cùng.

Trên thực tế, trong lòng cậu ấy đã có hai giọng nói đang "đối đầu" nhau:

Một bên nói: giờ không làm cũng được, dừng lại nghỉ ngơi một chút đi.

Một bên lại nói: đừng lãng phí thời gian nữa, nhìn mấy người thành công kìa, mình dựa vào đâu mà không cố gắng?

Rất nhiều người đều có những cảm xúc mâu thuẫn kiểu này, vừa muốn nghỉ ngơi, vừa tự trách mình lãng phí thời gian.

6ac7046ee06976d75326.jpg


Nhưng hôm nay, mình có một quan điểm như này:

Cuộc đời chúng ta, thực ra có rất nhiều thời gian để lãng phí.

Có thể có người sẽ thắc mắc:

Sao lại cổ vũ lãng phí thời gian?

Lãng phí thời gian chính là lãng phí sinh mệnh!

Nhưng cần phải hiểu rằng, bạn hoàn toàn có thể lãng phí thời gian cho những điều tốt đẹp và cho việc nghỉ ngơi, ít nhất sẽ không vì trì hoãn, làm việc hiệu suất thấp mà tự công kích bản thân - đó cũng là một năng lực tâm lý đấy nhé.

Tại sao chúng ta lại sợ lãng phí thời gian?

Muốn để bản thân có thể thản nhiên mà thư giãn, cần phải làm rõ một vấn đề:

Vì sao ai cũng sợ lãng phí thời gian, không dám để bản thân thả lỏng thực sự?

Bởi lẽ, chúng ta đang sống trong một xã hội hối hả, ai cũng cắm đầu lao về phía trước, ai cũng sợ mình bị bỏ lại phía sau.

Quá nhiều người mang trong đầu suy nghĩ này:

"Nếu tôi không nỗ lực, sẽ bị mọi người bỏ lại phía sau."

Vì vậy, nhất định phải nhanh chóng chớp lấy cơ hội, không được lãng phí thời gian.

Trong bầu không khí xã hội này, ít nhiều ai cũng theo đuổi một mức độ danh vọng và thành công nhất định, rồi vô thức so sánh mình với những người xung quanh.

Quá trình này, thực ra là một kiểu "tự công cụ hóa bản thân".

Về "công cụ hóa bản thân", chúng ta có thể hình dung như này:

Mỗi người đều có một con ngựa, chúng ta cưỡi nó suốt ngày, bắt nó không ngừng chạy về phía trước, còn về việc chạy đi đâu thì lại không rõ.

Thậm chí khi ngựa chạy không nổi nữa, cần nghỉ ngơi, chúng ta vẫn ngồi trên lưng thúc roi vào nó, bắt nó cố được bước nào hay bước nấy.

Sợ nhất là nó dừng lại quá lâu, lãng phí thời gian, không đuổi kịp đàn ngựa chạy phía trước, hoặc bị những con ngựa khác vượt qua.

Cứ như vậy, con ngựa dù không được nghỉ ngơi đầy đủ vẫn phải chạy về phía trước, chỉ có thể trì hoãn chần chừ để tỏ thái độ đối kháng lại với người cưỡi.

Và cũng cứ như vậy, hình thành nên trạng thái lo âu: con người càng muốn tiến về phía trước, ngựa càng không chịu đi nghiêm túc.

Trên thực tế, những người bắt buộc phải làm điều gì đó như chúng ta, cũng giống như bản thân con ngựa vậy, xem chính mình là công cụ, xem thường cảm xúc của bản thân, không ngừng hối thúc chính mình.

Nhưng dù là người hay ngựa, một khi đã bị "công cụ hóa", sẽ xảy ra rất nhiều vấn đề.

Chẳng hạn như người bạn mà mình nhắc ở trên.

Cậu ấy không bao giờ dám dừng lại để nghỉ ngơi thực sự, dù chỉ là đi xem phim hay lướt điện thoại một lúc, cũng đều thấy mình đang lãng phí cuộc đời.

Cứ thế, không những hiệu suất không cao, mà ngược lại càng trở nên chần chừ, trì hoãn hơn.

Vì sao lại thế?

Bởi cậu ấy thiếu đi cái quan trọng nhất trong cuộc đời - sự "nghỉ ngơi". Cả cơ thể và tinh thần lúc này không còn đủ sức chống chọi nữa, nên trong vô thức tạo ra sự trì hoãn để chống lại bản thân đang không ngừng quất vào chính mình.

Lúc này, lại vì thấy mình đang lãng phí thời gian mà cảm thấy lo lắng, buồn bã.

Có thể nói, những người luôn nghĩ kiểu "mình phải làm cái gì đó" thường xem mình là một công cụ không có máu thịt chứ không xem mình là người.

Họ hoàn toàn không quan tâm đến nhu cầu bên trong của mình, cũng không biết mình đang thực sự muốn đi đâu, chỉ biết đi là đi thôi.

ec053eaf1c2e6ce8cab7.jpg


Hãy xem mình là "người" chứ không phải máy móc

Vậy làm sao để thay đổi tình trạng này?

Thực ra rất đơn giản, đó chính là: xem mình là "người".

Bạn cần phải hiểu một điều rằng mình không phải là một công cụ máu lạnh, mà là con người có da có thịt đàng hoàng.

Khi bạn xem mình là người, cuộc sống mới tiếp tục phát triển, mới biết mình thực sự thích cái gì.

Chứ không phải cứ nhét mình trong bầy ngựa, không ngừng chạy về phía trước mà không biết mình rốt cuộc muốn đi đâu.

Hơn nữa, dù có là ngựa thì cũng cần phải dừng lại nghỉ ngơi, uống nước, ăn uống, rồi sau đó mới có thể chạy nhanh hơn được chứ!

Một người mà cứ luôn chạy về phía trước, không dám dừng lại, dành thời gian ngắm nhìn những người xung quanh, phong cảnh xung quanh, nhìn lại nội tâm mình thực sự muốn gì - một hành trình như vậy, có khác gì lao động khổ sai, sống thế này thì ý nghĩa ở đâu?

Vì vậy, hãy định kỳ lớn tiếng nói với mình rằng:

Cuộc sống là có thể thư giãn, chúng ta cần được thả lỏng.

Chúng ta không phải AI, không phải công cụ, cần phải nghỉ ngơi một cách hợp lý, rồi sau đó mới có thể tiếp tục lên đường với tâm thái tốt nhất.

81de055b71b1ac2fc172.jpg


"Trì hoãn" thực ra chỉ là... mệnh đề giả?

Còn về sự trì hoãn, chần chừ, thực ra nó chỉ là một mệnh đề giả thôi.

Bạn luôn cho rằng chần chừ trì hoãn là đang lãng phí thời gian, cứ mỗi lần như vậy bạn lại tự trách móc bản thân.

Nhưng một nhà kinh tế học từng nói rằng:

Căn bệnh trì hoãn thực ra chỉ là một mệnh đề giả, đời người chính là phải biết trì hoãn, trì hoãn thì đã sao.

Đây là một góc nhìn mới về vấn đề này đấy.

Suy cho cùng thì cuộc đời chính là một hành trình trải nghiệm, những việc quan trọng thực ra cũng chỉ có vài cái.

Mấu chốt là chúng ta phải ý thức được một điều:

Cuộc đời con người, có cả một khoảng thời gian và không gian lớn để có thể phạm sai lầm, để lãng phí, để đưa ra những lựa chọn quan trọng, nỗ lực cho những việc thực sự quan trọng - vậy là đủ rồi.

823a22b3f80bbfbeeda8.jpg


Lời kết: Hãy biết nghỉ ngơi, đó cũng là một năng lực ✨

Bài viết này không phải để khích lệ mọi người lười biếng, trì hoãn, hay phản đối sự nỗ lực nhé.

Nỗ lực tất nhiên rất quan trọng, nhưng:

Chúng ta cần phải học cách nghỉ ngơi, thư giãn cho phù hợp, đặc biệt là giảm bớt những lo âu và muộn phiền hay những áp lực tự mình tạo ra cho chính mình.

Trong một chương trình thực tế nước ngoài mang tên "Xin chào, cuộc sống", MC đã nói như này:

"Những cuộc hành trình nói đi là đi

Những buổi tụ tập với người thân

Những buổi chơi bóng ướt đẫm mồ hôi

Những cái ôm ấm áp

Một buổi Party tưng bừng

Những điều tôi xem nhẹ, cho là linh tinh, không cần thiết trước đây

Bây giờ nghĩ lại, mỗi một giây phút đều cảm thấy vô cùng hạnh phúc."

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top