Chị M kể rằng ký ức của chị được phân thành từng gói nhỏ xinh, mỗi gói một màu: trắng tinh cho tuổi thơ ngây thơ, hồng phấn cho mối tình đầu ngọt ngào, xám xịt cho má mì - bảo kê, đen kịt cho những ông khách giàu sụ mê gái nhảy...
Còn một gói màu tím được chị M cất kỹ ở góc sâu thẳm trong ký ức, cứu vớt chị mỗi khi gục ngã. Chị đặt tên nó là: Tình thương
"Cái nghề này nó bạc lắm em ơi, gặp người xấu xa thì dễ như ăn kẹo, chứ gặp người tốt thì hiếm như vàng" - Chị M nhìn chúng tôi đăm đăm, ánh mắt của một người đã trải qua quá nhiều thứ.
Những gì chúng tôi ghi chép từ trước đến giờ toàn là chuyện ám ảnh kinh hoàng và sự lạnh lùng tàn nhẫn của đời người phủ đầy cuộc đời chị.
Có lẽ đó chỉ là một phần ký ức đau thương, mất mát mà chị đã phải gánh chịu. Nhưng cũng đủ khiến ai nghe xong cũng phải rùng mình sợ hãi rồi
Rồi chúng tôi nghĩ, chẳng lẽ cả một đời người chỉ toàn nước mắt sao? Sau khoảnh khắc im lặng với những ký ức đen tối day dứt người phụ nữ có đôi mắt buồn sâu thẳm, chúng tôi hỏi chị có chuyện vui nào để kể không? Chị ngẫm nghĩ một lúc, như đang mở ra chiếc gói đẹp đẽ được cất giữ cẩn thận trong ký ức, rồi kể cho chúng tôi nghe.
Vịn vào tình thương mà đứng dậy
"Ngay cả trong vũng bùn đen đúa, nhơ nhuốc của phận gái bán thân như bọn chị, vẫn có những người tốt lắm đấy em. Nhất là khi ai cũng cô đơn, và phải chịu sự khinh miệt của người đời.
Người ta mua vui, người ta kiếm tiền từ sự cô đơn và nhục nhã ấy, nhưng ít ai thông cảm, chia sẻ được. Vì thế, bọn chị cứ tự thương lấy nhau thôi em ạ" - Chị M thở dài xót xa.
Những cô gái làm nghề như chị M, mỗi người một hoàn cảnh, có người do số phận đẩy đưa vấp ngã, có người tự đưa mình vào hố sâu rồi lao đầu xuống luôn.
Ai cũng vùng vẫy, đau xót trong những ê chề, nhục nhã, cay đắng mà họ phải trả giá. Bởi vậy, sau mỗi lần bị nhìn thường khinh bỉ, về nhà chị M thấy người mình mỏi nhừ.
Nằm vật xuống giường rồi thấy bụng sôi lên, chị mới nhớ ra chưa kịp ăn gì cả. Cơn đói, cơn mệt làm chị lịm người. May mà mấy chị em nấu cho bát cháo ăn tạm. Chỉ nắm gạo nấu với thịt hộp thôi, mà mồ hôi vã ra, người mới tỉnh lại được.
Rồi cả khi họ góp từng đồng lẻ nhàu nát kiếm được sau những đêm kiệt sức đưa cho bạn mang về quê chữa bệnh cho mẹ, mua thuốc cho con. Điều đó khiến chị M cảm thấy ở đâu đó sâu thẳm trong mình và cả những người chị em, tình thương vẫn còn sống sót, sau bao chai lạnh, va vấp của cuộc đời.
"Đôi khi, những người chỉ đi qua cuộc đời mình trong chớp mắt thôi, nhưng cũng để lại những ấm áp trong lòng bọn chị. Có một chú xe ôm hay chờ khách đầu đường rẽ vào vũ trường, mỗi lần thấy bọn chị say rượu phê thuốc lảo đảo bước ra ngoài, chú lại thương tình chở về tận nhà.
Hôm sau đứa nào nhớ ra gửi tiền chú thì gửi, chú chẳng bao giờ đòi. Chú bảo chú cũng có đứa con gái bằng tuổi lũ mày, nhìn thương lắm
Cũng có cả những vị khách làng chơi tốt bụng nữa. Má mì thì định nghĩa khách tốt là khách cho vũ nữ nhiều tiền. Khách boa nhiều thì hay gặp lắm, nhưng đứa nào may mắn lắm mới gặp được ông khách gọi tên với thái độ cảm thông, thương xót, chứ không phải coi thường khinh miệt.
Có người tìm đến bọn chị chỉ để tâm sự thôi, kỳ lạ thật, hoá ra người giàu cũng khổ, người đi mua vui cũng khổ, hoá ra đàn ông cũng khổ nữa.
Họ nghe cả những tâm sự của chị luôn. Để chia sẻ, cảm thông. Thường thì chẳng bao giờ gặp lại họ nữa, nhưng sau mỗi lần như vậy, thấy mình bớt tủi thân hơn" - Chị M lau nước mắt khi nhớ đến những chua chát trong cuộc đời mà mình đã trải qua.
Dựa vào một thế giới vô hình
Điều đau khổ nhất là chị M không còn khả năng làm mẹ nữa Ngày biết tin đó, chị ốm liệt giường mấy ngày. Chị đã từng sẩy thai, từng uống thuốc lắc, dùng rượu mạnh, ma túy nặng.
Nhưng chị không dám nghĩ rằng mình không bao giờ có thể sinh con nữa. Chị thèm cảm giác mang bầu, đẻ đau, cho con bú, mua tã cho con. Đứa con sẽ xoa dịu những nỗi đau của chị. Nó sẽ có khuôn mặt giống chị, vóc dáng của một vị khách nào đó. Thậm chí chị M sẽ không nhớ nổi bố nó là ai nữa. Nhưng nó là con của chị.
Cuộc sống đã cướp đi của chị quá nhiều thứ, và chị giành lại chúng trong một thế giới vô hình. Chị mang thai và sinh con trong tâm tưởng của mình. Nó được hồi sinh từ chính bào thai bị đánh rơi hôm nào.
Chị đặt tên cho nó là con. Hàng ngày, chị vẫn dành thời gian để tâm sự với đứa con vô hình bé bỏng đáng thương của mình.
"Không phải chị tâm thần đâu em nhé. Từ nhỏ mẹ chị đã luôn nói, người sống vẫn liên kết được với người đã mất, bằng một sợi dây vô hình nào đó.
Chị cũng luôn nằm mơ thấy bà trong những lúc đau đớn nhất, tủi nhục nhất. Trong giấc mơ, chị thấy bà bế con chị trên tay, khuôn mặt nó xinh như thiên thần ấy em ạ"
Người phụ nữ bất hạnh đang tìm cách dựa vào chính những mất mát tổn thương của mình để mà đứng dậy sống tiếp.
Giấc mơ chị kể khiến chúng tôi xót xa vô cùng. Chúng tôi nghĩ đến bờ biển dài tuổi thơ của chị, người mẹ cam chịu trong những lời chửi rủa, giọt máu mất đi, người bưng khay, gái nhảy, gái bán dâm, những ngày tháng vùng vẫy trong tủi nhục...
Ai đó có thể nói đó là quả báo, nhưng nó lại là những điều còn sót lại cuối cùng trong cuộc đời này, để an ủi chị
Nguồn: soha.vn