Những gì mình đang bỏ lỡ mỗi ngày mà không hề hay biết

204d26cdaf3461d0a172.webp


Sáng nay, đang ngồi chill đọc sách ở quán cà phê quen thuộc thì bỗng một bà cụ nhỏ nhắn, đôi mắt sáng quắc, ngồi xuống bàn đối diện mình. Bà rút ra một cuốn sổ, nhìn quanh rồi nhìn về phía mình rất kỹ, mỉm cười, và bắt đầu... vẽ luôn

Hai người ngồi đó gần 40 phút, bà vẽ còn mình đọc sách. Mình cố không cử động nhiều vì cảm giác bà đang quan sát và vẽ mình. Bà trông siêu tập trung và yên lặng, chỉ thỉnh thoảng mỉm cười thôi.

Gần một tiếng sau, chợt một cơn gió thổi đến và bay luôn bức tranh bà vừa vẽ xong. Nó rơi xuống sàn, ngay gần chân mình. Mình vội nhặt lên: bức tranh đẹp và chi tiết đến kỳ lạ, vẽ một người đàn ông trông giống hệt mình, đang ngồi đọc sách.

Mình đưa bức tranh lại cho bà và mỉm cười:

• Người này là ai vậy ạ?

Bà cũng cười:

• Tôi không biết – Bà đáp – Chỉ là một nhân vật trong sách thôi.

Rồi bà đưa cho mình xem vài bức tranh khác: một bức là anh barista đứng sau quầy, và một hai bức nữa là các khách trong quán. Rồi bà nói:

• Đôi khi tôi ước mình có thể nắm bắt tất cả vẻ đẹp của thế giới trong các bức tranh của mình, nhưng đó là điều không thể. Nên tôi chỉ cố lưu lại những khoảnh khắc đẹp đẽ vào những bức ảnh tĩnh của mình thôi.

Mình bảo với bà rằng tất cả vẻ đẹp của thế giới thực ra đã được nắm bắt trong những khoảnh khắc mà mình ghi lại rồi. Và rằng những bức vẽ của bà rất đẹp, cũng như nụ cười của bà, vì chúng cho thấy niềm đam mê và sự tập trung để nhìn ra vẻ đẹp ở những nơi bình thường nhất – vẻ đẹp mà hầu hết mọi người đều bỏ qua.

Bà cụ cười khúc khích và nói:

• Mẹ tôi từng bảo rằng vẻ đẹp là khi thời gian ngừng trôi. Và nếu mẹ tôi nói đúng, thì có lẽ những bức tranh của tôi là đẹp. Vì đối với tôi, thời gian ngừng lại khi tôi cố gắng kết nối nhận thức của bản thân với những khoảnh khắc xung quanh.

Tại sao mình lại kể cho bạn nghe câu chuyện này?

Vì đôi khi, tất cả chúng mình đều cần một lời nhắc nhở

Chúng mình cần được nhắc về vẻ đẹp của việc hoàn toàn focus vào khoảnh khắc hiện tại, vào những con người, những cuộc nói chuyện, những câu chuyện nhỏ nhỏ đang diễn ra.

Bởi vì, quá thường xuyên giữa sự vội vã và ồn ào, chúng mình đều quên béng mất.

Quên cách thực sự chú ý.

Quên trân trọng những món quà ngay trước mắt.

Nên mình viết lại câu chuyện về một buổi sáng bình thường ở quán cà phê quen – một buổi sáng đã đem đến vẻ đẹp bất ngờ cho cuộc sống, đơn giản vì mình đã thực sự chú ý.

Mình chú ý đến bà cụ nhỏ nhắn ngồi vẽ mình. Mình trân trọng sự có mặt của bà. Mình không vội vã đi làm việc gì đó khác "hay hơn". Và bà cũng vậy. Hai người hoàn toàn chỉ tập trung vào đúng khoảnh khắc đó. Và kết quả là đã cùng tạo ra một câu chuyện đáng nhớ ✨

Nơi bạn đang ở, việc bạn đang làm vào bất kỳ khoảnh khắc nào đều thực sự quan trọng. Vì đó là khoảnh khắc duy nhất mà chắc chắn là bạn đang có, là cuộc sống của bạn đấy.

Nghe có vẻ rất rõ ràng, nhưng chúng mình thường quên mất. Và vì không thực sự tập trung vào hiện tại, nên đã bỏ lỡ rất nhiều vẻ đẹp của cuộc sống rồi

Còn nếu làm ngược lại, chấp nhận khoảnh khắc hiện tại, với tất cả mọi việc, tất cả mọi người trong đó (bao gồm cả chính mình), thì mọi chuyện sẽ khác hẳn. Chúng mình sẽ có một cuộc sống đáng nhớ hơn, ý nghĩa hơn, với nhiều câu chuyện đẹp đẽ hơn để trân trọng và chia sẻ.

Và bây giờ chính là lúc tốt nhất để nhìn quanh và chú ý – đến sức khỏe của mình, gia đình, bạn bè, công việc, và những cơ hội trong từng khoảnh khắc.

Bây giờ chính là lúc tốt nhất để chú ý đến những câu chuyện nhỏ xinh trong cuộc sống, để xem mình đã bỏ lỡ những gì. Để làm được điều đó, bạn hãy nhắc bản thân:

✨ Chú ý đến những gì đang diễn ra ở thời điểm hiện tại, mà không ước rằng nó phải khác đi.

✨ Tận hưởng mỗi trải nghiệm dễ chịu, mà không cố bám giữ lấy chúng khi chúng thay đổi (và chắc chắn là chúng sẽ thay đổi thôi).

✨ Chấp nhận mỗi trải nghiệm không dễ chịu, mà không sợ hãi rằng nó sẽ luôn luôn thế này mãi mãi (và chắc chắn là nó sẽ không mãi mãi như thế đâu).

Hãy chú ý theo cách này mỗi ngày, và chắc chắn bạn sẽ thay đổi cách mình nhìn và trải nghiệm cuộc sống, kể từ bây giờ.

Bà cụ mà mình gặp ở quán cà phê đó, trước khi chào tạm biệt, bà đã nói bằng giọng rất dịu dàng: "Điều hối tiếc duy nhất của tôi là, một cách vô thức, tôi quá thường xuyên tin vào tầm quan trọng của ngày mai".

Hy vọng rằng chúng mình đều nhớ câu nói của bà. Và học hỏi từ đó

803b0ebaf837791070ce.jpg


a53e74ac8747a78850fd.jpg


cfe60fcb4f4425d0c9d5.jpg

6d2951cdb7992b92d466.jpg

12b45760f20ea3b0a760.jpg

2d0bd481aab278da32cf.jpg

38460a1950c5e1db1305.jpg


Nguồn: svvn.tienphong.vn
 
Back
Top