Đại học RMIT luôn cố gắng mang đến những đóng góp xịn sò cho Việt Nam, đặc biệt thông qua thành quả làm việc và cuộc sống của những bạn trẻ mà trường đang đào tạo. Những sản phẩm này không chỉ giúp sinh viên RMIT chuẩn bị hành trang cho tương lai, mà còn tạo impact tích cực lên xã hội nữa nha!
App đỉnh cao hỗ trợ trẻ tự kỷ
Ứng dụng di động EMODO siêu xịn giúp các bé mắc hội chứng rối loạn phổ tự kỷ (ASD) cải thiện biểu cảm gương mặt để truyền tải cảm xúc, đồng thời giúp người chăm trẻ hiểu các em đang muốn gì và đang có cảm xúc gì.
Squad gồm bốn bạn sinh viên ngành Kỹ thuật (Kỹ sư phần mềm) là Nguyễn Xuân Hào, Lê Minh Truyền, Hoàng Quang Huy và Dương Hữu Khang đã phát triển app này. Ứng dụng sẽ hiển thị các dấu hiệu cảm xúc để trẻ có thể bắt chước và theo dõi phản ứng của các em thông qua hệ thống nhận diện biểu cảm khuôn mặt.
"Chúng mình thiết kế và phát triển app dành cho trẻ tự kỷ vì muốn thấy nhiều em nhỏ hơn nữa có thể bộc lộ cảm xúc dễ dàng hơn và cải thiện khả năng nhận biết, phát triển cảm xúc cũng như giao tiếp xã hội", Khang chia sẻ.
Hào cho biết cả team gặp phải nhiều thách thức ở giai đoạn đầu phát triển app, đặc biệt là việc nghiên cứu, thử nghiệm và hoàn thành phiên bản mẫu trong thời gian siêu ngắn.
"Chúng mình thiết kế sản phẩm bằng ngôn ngữ lập trình mới do Google phát triển nhưng tài liệu về ngôn ngữ này còn ít lắm, vì vậy phải tự tìm đáp án và trải qua quá trình thử nghiệm cùng sửa lỗi cực khổ mới ra được sản phẩm cuối cùng", Hào kể.
"Nhận dạng cảm xúc trên mặt không phải concept mới nhưng việc thiết kế và phát triển cho mục đích hỗ trợ trẻ tự kỷ còn khá mới trong lĩnh vực thị giác máy tính đấy".
Phim ngắn về trầm cảm chạm đến trái tim
Sinh viên ngành Thiết kế (Thiết kế ứng dụng sáng tạo) Đặng Minh Khoa đã làm một phim ngắn tìm hiểu về các rối loạn tâm thần phổ biến, đặc biệt là trầm cảm trong thời gian giãn cách xã hội do COVID-19 trong năm nay.
Khoa chia sẻ đoạn phim mô tả một nhân vật đang phải chiến đấu với chứng trầm cảm cũng như cảm giác bị trầm cảm sẽ ra sao.
"Bạn sẽ dễ cảm thấy quá tải vì cảm giác vô vọng và cô lập trong khoảng thời gian nhiều biến động", Khoa nói. "Mình muốn giúp mọi người hiểu và thấu cảm với muôn mặt của trầm cảm mà nhiều người đang trải qua".
"Qua nghiên cứu và quan sát, mình đã kết nối thiết kế âm thanh, màu sắc và nhịp độ để mang lại cảm giác u tối và buồn bã như mình hình dung từ đầu".
Để nâng cao hiệu ứng storytelling, Khoa còn phối hợp các khái niệm ẩn dụ, chuyển động và bộ tài liệu số, chẳng hạn như đồng bộ giọng kể chuyện và hình ảnh ở mức độ cao, hiệu ứng chuyển động chữ cũng như kiểu chữ phù hợp.
Khoa nhấn mạnh mục tiêu của phim là cho mọi người thấy một người có thể khổ sở như thế nào khi bị trầm cảm, đồng thời nâng cao nhận thức về tác động của căn bệnh này với cuộc sống hàng ngày và năng suất học tập của sinh viên đại học.
Tri ân những người làm công việc thầm lặng
Còn các bạn sinh viên ngành Truyền thông (Truyền thông chuyên nghiệp) lại chọn kể chuyện về hai công nhân có thu nhập và trình độ học vấn thấp trên tạp chí Silence (tạm dịch: Thầm lặng) để truyền tải thông điệp rằng tất cả mọi người đều xứng đáng được đánh giá cao và công nhận, bất kể họ làm công việc gì đi nữa.
Các bạn Nguyễn Lê Bạch Dương, Nguyễn Phương Trinh, Nguyễn Thu Thủy và Lý Bá Phi đã trò chuyện với một cô công nhân vệ sinh và một bác nhân viên bảo vệ - những người đang làm việc trong môi trường khắc nghiệt với công việc được xem là không cần chuyên môn.
Chia sẻ về cuộc phỏng vấn đêm khuya với cô công nhân vệ sinh, Phương Trinh kể: "Cô công nhân mà nhóm mình phỏng vấn đã làm nghề này hơn 20 năm rồi. Cô thường phải làm việc trong những điều kiện khắc nghiệt như đêm lạnh giá trong môi trường ô nhiễm, và luôn phải làm thêm giờ suốt các kỳ nghỉ lễ".
"Cô muốn các con mình có tương lai tươi sáng hơn và không theo nghề của cô, vì theo cô thì mọi người vẫn đánh giá thấp và thậm chí còn chế giễu công việc này. Cô chia sẻ với chúng mình rằng cô hy vọng nhận được sự thấu cảm và đối xử công bằng từ người khác".
Bác bảo vệ thì tâm sự với Bạch Dương rằng mức lương bác nhận được hầu như không đủ chi tiêu trong nhà dù bác làm việc 15 tiếng mỗi ngày và suốt các kỳ lễ luôn.
"Bác nói với mình rằng mọi người thường nghĩ nhân viên bảo vệ đều thô lỗ và không có học. Nhưng bất kể bạn là ai hay bạn đang làm công việc gì, đóng góp của bạn cho xã hội đều đáng được trân trọng và ghi nhận", Dương kết lời.
Các dự án này đang được trưng bày tại triển lãm online IMPACT, với hơn 100 tác phẩm sáng tạo và tạo ra impact mạnh mẽ của sinh viên RMIT trong năm 2020 nha!
Nguồn: svvn.tienphong.vn