Những cây bút nhà Hoa: Chúng mình viết truyện ngắn một thuở, làm bạn với nhau một đời

7eeae87242d167995c1a.webp


Chúng mình là Fuyu, Trang Lax, Hikaru Bun, Mèo Đi Vớ, Hi Trần, Lynh Miêu. Biết nhau qua những trang văn khi viết truyện ngắn gửi Hoa Học Trò, nhưng cuối cùng ở lại đời nhau bởi những điều hơn thế nữa nha ✨

Tưởng xa lạ mà hoá ra thân từ kiếp nào

Mình bắt đầu đọc Hoa Học Trò (HHT) từ hồi cấp 2, đến cuối cấp 3 mới mạnh dạn gửi truyện ngắn đầu tiên cho báo sau nhiều năm tự viết cho mỗi mình đọc thôi. Ngưỡng mộ những cây bút khác của nhà Hoa, mình đã làm quen với họ, cũng có người làm quen với mình, và rồi cuối cùng chúng mình đã trở thành bạn bè của nhau, cho đến tận bây giờ.

Điều luôn khiến mình tự thấy ngạc nhiên là dù chỉ là bạn bè qua những trang viết, trò chuyện trên mạng trước, nhưng khi gặp ngoài đời thì không có cảm giác xa lạ hay ngượng ngùng nào cả Cứ như là chúng mình đã quen biết nhau từ lâu lắm, dù cũng kẻ Bắc người Nam. Lynh Miêu rất nữ tính nhỏ nhẹ, chị Trang Lax lém lỉnh cá tính, Mèo Đi Vớ dễ thương, Hikaru Bun thông minh, Hi Trần thú vị…

361d6d2bbeab186ef863.jpg


Chúng mình đã thân nhau theo cái kiểu vui sướng vì được viết truyện đôi cùng nhau, mình và Lynh Miêu từng viết một truyện chung, với Hi Trần là tập truyện Tìm nhau giữa mùa Đông. Yêu mến nhau theo cái kiểu khi có một đám cưới diễn ra ở tận Hà Nội xa xôi, cô gái miền Nam cũng nhất định phải có mặt ở đó chúc mừng cho bằng được

Nói về kỷ niệm lần gặp đầu tiên đáng nhớ nhất, với mình chính là Mèo Đi Vớ. Bởi khi ấy em Mèo mới đậu đại học, lần đầu vào miền Nam. Thế mà em lại là người lái xe máy bon bon đèo bà chị Fuyu ngồi đằng sau chỉ trỏ quẹo trái quẹo phải trên đường phố Sài Gòn. Khi ấy Fuyu biết đường xá nhưng chưa biết đi… xe máy Về sau khi Fuyu đủ trình lái xe đi du lịch bụi đến tận Phú Yên thì lại chẳng có dịp nào chở em Mèo sau lưng cả.

fd9276def9c7bd07d338.jpg


Những khoảnh khắc ngọt lịm tim

Hi Trần là một cậu em mê Đà Lạt. Có một lần Hi bỏ Sài Gòn lên phố núi mấy tháng, một hôm em bảo em "xuống núi" vài ngày, em ghé qua chị nhé. Hóa ra là Hi ghé để mang cho một hộp dâu tây tự hái

Hi bị cháy nắng lúc hái dâu, hai mu bàn tay cậu giống như bị người ta lấy màu nâu phết lên. Dù thằng nhỏ bảo em đã lựa trái to nhất để hái, nhưng nói thiệt dâu to thì to chứ… chua lắm (haha). Nhưng có những thứ ngọt ngào không cầm nắm được. Mình chụp lại hai bàn tay "lao động" ấy, mấy năm rồi vẫn còn giữ trong điện thoại.

c4bdf437f54fc8d7e934.jpg


Cũng như mình vẫn giữ trong điện thoại ảnh chiếc khăn cún Snoopy của em Mèo trải ra sàn, bên trên có nồi canh khoai tây em nấu rất ngon. Hôm ấy, em đón mình từ sân bay về, còn chuẩn bị sẵn cả cơm canh và nước tắm nóng luôn nha

Hay ảnh chị Lax và bé Cây của chị ấy, cả hai đều cười trong tấm ảnh, đang chạy khỏi một con sóng ập vào bờ. Hôm ấy chị đi công tác dài ngày ở Nha Trang, hên thế nào lúc ấy mình cũng đang ở nhà, thế là nhất định phải gặp nhau.

e53f85194e1f37bddc18.jpg


Mình chắc là cái đứa ngủ bờ ngủ bụi nhiều nhất nhà Hoa, phòng ai cũng từng ngủ ké hết rồi Phòng Lynh Miêu rất ngăn nắp, gọn gàng, nhớ hồi ấy nàng không lắp wifi vì không muốn dùng mạng khi ở nhà. Phòng Mèo xinh xinh, có một kệ sách nhỏ mình thích đứng ngắm vì toàn sách hay.

Phòng Hi Trần có cái máy chiếu phim mini, buổi tối em chiếu Call me by your name lên tường, ngắm Timothée Chalamet. Phòng Bun hơi bừa một tí, lần nào đến em cũng bảo mình đợi tí để em dọn, nhưng thoải mái nhất đời. Trước ngõ nhà Bun còn có mấy cây hoa bò cạp vàng, đến mùa hoa nở rực rỡ rụng đầy lối như nắng rớt.

e35321e7dbf6c199c637.jpg




Lúc nào đi Hà Nội cũng được các chị em cho ăn, cho ngủ, nên mình quyết tâm "đền ơn" Có một lần vì chị Trang Lax và em Mèo thắc mắc về xoài keo, lần đấy đi Hà Nội công tác mình đã xếp kín cả cái vali toàn là xoài keo, còn quần áo cho vào ba-lô đeo trên lưng.

Mở vali ra em Mèo cười nắc nẻ, hỏi ủa sao chị không đóng thùng mang đi. Thật là lúc đó… không hề nghĩ ra Mùa xoài keo sang năm mình không có dịp đi ra Bắc nữa, liền mua rồi đóng thùng gửi đi. Tiền ship gấp 4 lần tiền xoài, nhưng mà thấy các nàng xinh đẹp của mình ăn ngon lành thì vui lắm.



Tuổi hoang mang nhưng có nhau là ổn rồi

Khi mới bắt đầu viết cho HHT, đứa nào cũng trẻ, và thế là đứa nào cũng trải qua giai đoạn khủng hoảng. Mà "nghe đồn" là mấy đứa văn chương bị khủng hoảng thì mệt mỏi dzữ dzội lắm. Không biết "tin đồn" đúng không, nhưng cả bọn đúng là ai cũng liểng xiểng một giai đoạn trong đời, kể cả mình

Chúng mình không nắm tay nhau vượt qua mọi thứ như văn chương hay tả đâu. Chúng mình ngó chừng đứa kia đứa nọ thôi. Kiểu rủ nhau nay đi ăn kem, hay mua cà phê ngồi ngó trời chiều, đi coi phim Paddington ấm áp như lò sưởi, rủ nhau trốn phố đi xa một chuyến...



Có một lần mình đèo Hi đi Bình Tiên quê ngoại, rõ là đường về nhà nhưng thế nào lại lạc đường, đi nhầm vào một vườn đầy nho Nhớ hôm ấy biển xanh ngắt, hai đứa ngâm mình giữa đại dương thấy nỗi buồn tan ra theo sóng, lên bờ bụng đói kêu rột rột, ngồi ăn một tô dưa gang ướp lạnh ngon muốn xỉu. Tối đó trời đầy sao lấp lánh. Hi bảo thì ra người ta dùng "vòm trời sao" để miêu tả điều như thế này, bầu trời như cái bát úp chúng mình lại, chị thấy không?

Nguồn: svvn.tienphong.vn
 
Back
Top