BoDethuong4762
New member
Nghề đao phủ nghe thôi đã thấy "run rẩy" rồi các bạn ơi! Tuy là người "thay trời hành đạo", nắm quyền sinh sát trên pháp trường, nhưng công việc này vẫn bị coi là đáng sợ và man rợ vô cùng. Đến tận khi giải nghệ, các đao phủ thường vẫn mang theo những ám ảnh kinh hoàng về quá khứ không thể quên.
Đao phủ chính là người làm nghề hành hình tử tội (những tội phạm bị tuyên án tử hình) thời xưa. Họ thi hành bản án được cấp trên giao và chém đầu tử tội bằng các công cụ chuyên dụng (đao, kiếm, rìu...) sau khi có lệnh. Thường thì việc hành hình diễn ra công khai, thu hút đông đảo người đến xem (kiểu như đám đông hiếu kỳ ấy mà ).
Từ xưa đến giờ, đao phủ vẫn được xem là một trong những nghề đáng sợ nhất thế giới luôn! Dù họ là người "thay trời hành đạo", nắm giữ sinh mệnh phạm nhân nơi pháp trường, nhưng công việc này vẫn bị cho là xấu xa và cực kỳ man rợ.
Mặc dù cũng có trường hợp án oan xảy ra nhưng nhìn chung chỉ là thiểu số thôi. Đa số phạm nhân bị xử tử đều là những kẻ gây ra tội ác tày đình, trời không dung đất không tha. Vậy nên về thực chất, đao phủ cũng chỉ là người "vì dân trừ hại" mà thôi.
**Cách tuyển chọn đao phủ thời xưa sao mà khắt khe vậy trời! **
Công việc này không đơn giản chỉ là "chém đầu người ta" đâu nhé, ngược lại nó đòi hỏi người hành quyết phải đạt độ chính xác siêu cao. Đao phủ phải nhắm đúng khoảng giao giữa đốt sống lưng với cổ để khi chém xuống thì đầu phải lìa ngay khỏi cổ phạm nhân. Thường trên pháp trường, đao phủ chỉ được hạ đao một lần thôi, nên đường chém phải chuẩn xác tuyệt đối (không được sai chút nào luôn ấy ).
Vì tính chất công việc khó tìm người phù hợp nên đa phần nghề đao phủ là do cha truyền con nối, từ đời này qua đời khác. Từ đây hình thành nên các gia tộc chuyên nghề đao phủ. Mỗi dòng họ theo nghề này đều lưu giữ một thanh bảo đao to dài và đặc biệt sắc bén như vật gia truyền để hành nghề.
Tuy nhiên cũng có một số trường hợp ngoại lệ, khi người ta bái sư học nghề để trở thành đao phủ (kiểu như đi học nghề bình thường ấy).
Để trở thành một đao phủ lão luyện không phải chuyện "trong một nốt nhạc" đâu, mà cần thời gian dày công khổ luyện lắm các bạn ơi! Trong khoảng thời gian dài, họ thường xuyên phải chém vào bí đao như một cách luyện tập. Làm vậy nhằm hai mục đích: thứ nhất là luyện lực cánh tay; thứ hai là luyện tính chuẩn xác. Trước khi chém, họ sẽ kẻ một đường ngang chính giữa quả bí, đường đao sau đó phải cắt ngang đường kẻ đó cho chuẩn.
Và chỉ sau khi luyện tập thành thục, nhuần nhuyễn các kỹ năng, đao phủ mới được chính thức "lên đồng" hành nghề.
Thông thường trước đêm hành hình, đao phủ sẽ đem đao đi mài và làm lễ cúng tế (chuẩn bị kỹ càng lắm luôn ). Mỗi lần chém đầu, đao phủ đều phải hỏi rõ họ tên phạm nhân để tránh chém nhầm người, sau đó người phụ tá đứng bên cạnh sẽ giữ phạm nhân tránh động đậy, giúp nhát chém chính xác và không gây đau đớn.
Sau khi hành quyết xong, đao phủ không quay về nha môn báo cáo nhiệm vụ ngay mà phải phủi mông trước mặt các lính lệ để xua đuổi vận xui, âm khí (kiểu như "xua xéo" vậy ).
**Vị đao phủ cuối cùng của Trung Quốc - câu chuyện đáng sợ! **
Vị đao phủ cuối cùng của thời Mãn Thanh là Đặng Hải Sơn, được biết đến như vị đao phủ cuối cùng của Trung Quốc.
Trong cuốn hồi ký do Đặng Hải Sơn để lại, ông cho biết dù phải làm công việc chịu nhiều nghi kị, đồn đoán nhưng bản thân vẫn chấp nhận vì nó cho mức thù lao khá "xịn xò". Ngoài phần lương 1 đồng đại dương mỗi tháng thì ông còn nhận thêm 3 đồng đại dương sau một phiên hành hình. Ví dụ một tháng chỉ cần nhấc dao lên 1 lần thì ông đã có thể "sống sung" với cả thảy 4 đồng đại dương. Vào thời điểm đó, số tiền này tương đương mức thu nhập của cả gia đình lao động quần quật trong suốt nửa năm ròng (giàu thật đấy nha! ).
Tuy nhiên, số tiền ông thu về chưa dừng lại ở đó. Nếu gia đình phạm nhân đưa ra những yêu cầu riêng, ông còn bỏ túi thêm những phần tiền hậu hĩnh khác. Chủ yếu là do trong quan niệm người Trung Quốc, khi chết phải được "toàn thây", nên nhiều gia đình sẵn sàng bỏ ra khoản tiền không nhỏ để phần đầu không bị chặt đứt lìa hoàn toàn khỏi thân xác, miễn sao có thể lừa được quan giám sát.
Sư phụ của Đặng Hải Sơn từng dặn dò học trò chặt đầu đến cái 99 thì không nên tiếp tục, không thì nợ âm quá nhiều, sau này sẽ phải chịu báo ứng đáng sợ (nghe mà thấy rợn gáy luôn ). Thế nhưng cảm thấy nghề này kiếm tiền quá dễ dàng, vì lợi ích trước mắt nên Đặng Hải Sơn quên đi lời căn dặn của sư phụ, hành hình đến quá 99 người vẫn không hề có ý định dừng lại. Đến tận khi nghề đao phủ bị bãi bỏ và trở nên thất nghiệp, đến cả chính bản thân Đặng Hải Sơn cũng không thể nhớ nổi mình đã chém đầu bao nhiêu người, nhưng ông nói ít nhất cũng phải vượt quá con số 300 (OMG! ).
Có lẽ vì mang nghiệp quá nặng nên cuối đời Đặng Hải Sơn lâm vào cảnh khốn đốn, bên cạnh không có lấy một người bầu bạn, không gia đình vợ con, bơ vơ cô đơn vô cùng đáng thương. Trong những năm tháng cuối đời, dù tiền bạc vẫn rủng rỉnh bên người, nhưng ông luôn mang nỗi ám ảnh day dứt về những năm tháng kinh hoàng khi xưa. Ngay cả đến lúc chết đi, ông cũng không có người đưa tiễn, lo ma chay hương khói (buồn quá đi mất ).
(Nguồn: ynet.com)
Nguồn: kenh14.vn