Những bài học thật sự chỉ bắt đầu khi bước chân ra khỏi giảng đường

0e09fef1c65f9dc27ca0.webp


Mùa tuyển sinh lại về với những câu hỏi kinh điển từ ngàn xưa: "Học trường nào đây?", "Chọn ngành gì bây giờ?", "Tương lai định làm gì?". Nhưng cách đây vài năm, khi đứng trước ngã rẽ định mệnh ấy, Lương Trí Vĩnh lại có lựa chọn khác biệt – anh chàng buộc hành lý lên yên xe đạp và... lên đường luôn!

Không phải bỏ học hay gì đâu nha, mà là đi tìm một "lớp học" đặc biệt hơn – nơi bài giảng đến từ những cung đường bất tận, những bữa cơm giản dị và những con người chân thật khắp mọi miền đất nước mình.

4c29a3eb59c5cc33b36a.jpg


Tuổi 18 của Vĩnh: Không phải giảng đường mà là... xa lộ!

Ở tuổi 18, trong khi hội bạn bè đang xúm vào nhau chuẩn bị nhập học, Lương Trí Vĩnh (sinh năm 2003, quê Đồng Nai) lại bắt đầu một cuộc phiêu lưu hoàn toàn khác. Hành trang cũng đơn giản lắm: một chiếc xe đạp, vài bộ đồ và một giấc mơ đã ấp ủ từ lâu lắm rồi.

d46e61cd31a109fed9f4.jpg


Từ những vòng xe quanh xóm lúc còn nhỏ, Vĩnh đã mơ về ngày được khám phá những vùng đất mới và gặp gỡ những con người mới mẻ.

Chọn con đường này đồng nghĩa với việc không ngồi trong giảng đường như đa số bạn bè cùng trang lứa. Không có tấm bằng đại học hay một lộ trình sự nghiệp rõ ràng, nên Vĩnh cũng từng overthinking về tương lai mà.

62d3357a4dc6a5bea77e.jpg


Vĩnh tâm sự: "Lúc đó cũng lo lắm, vì không đi theo con đường mà đa số mọi người vẫn đi. Mình không học hết chương trình để vào đại học, cũng không có tấm bằng để nghĩ đến chuyện xin việc sau này. Nhưng mình tin rằng, khi còn trẻ, mình có quyền lựa chọn một cách học khác đúng không nào".

Điều giúp anh tiếp tục không phải là niềm tin chắc nịch mình sẽ thành công, mà là mindset rằng việc học chưa bao giờ chỉ giới hạn trong bốn bức tường lớp học cả!

81a08677431dbdcafd95.jpg


Vĩnh chưa bao giờ nghĩ mình "bỏ học" đâu nhé. Anh chỉ đơn giản là chọn một cách học khác, nơi những trải nghiệm đời thực trở thành bài học mỗi ngày thôi.

fdbdad372d5ba0b0b47d.jpg


Tuổi thơ thiếu vắng nhưng vẫn mạnh mẽ vươn lên

Nếu chỉ nhìn những chuyến đạp xe xuyên Việt, nhiều người sẽ nghĩ Vĩnh là người thích thử thách. Nhưng sự kiên cường ấy đã được tôi luyện từ một tuổi thơ thiếu vắng bố mẹ, khi anh lớn lên trong vòng tay yêu thương của ông bà nội.

"Có lẽ vì lớn lên trong hoàn cảnh đặc biệt nên mình phải trưởng thành sớm hơn. Bố mẹ không sống cùng nhau, từ nhỏ mình được ông bà nội nuôi dưỡng. Mình chưa bao giờ trách bố mẹ, ngược lại luôn biết ơn vì được sinh ra khỏe mạnh và may mắn có ông bà cùng nhiều người xung quanh yêu thương, giúp đỡ", Vĩnh chia sẻ.

Từ hồi học THCS, Vĩnh đã vừa học vừa làm đủ thứ nghề: bốc vác, phục vụ quán ăn và nhiều công việc chân tay khác để tự trang trải học phí. "Những va chạm ấy giúp mình quen với khó khăn và học cách tự lập từ rất sớm", anh nói.

Những năm tháng ấy không chỉ dạy Vĩnh cách kiếm sống, mà còn cho anh sự bình tĩnh để bước vào một hành trình không có sẵn bản đồ. ️

6dd1fa6a168b1686daa5.jpg


Khi xe đạp trở thành "cầu nối yêu thương"

Ban đầu, xe đạp với Vĩnh chỉ là một niềm đam mê thôi. Nhưng sau chuyến xuyên Việt đầu tiên, điều còn lại trong ký ức anh không phải quãng đường dài mà là những con người đã gặp trên đường.

Có người chỉ tình cờ gặp ở quán nước ven đường nhưng nhiệt tình chỉ chỗ nghỉ. Có người giữ Vĩnh lại ăn cơm. Cũng có những người yêu xe đạp sẵn sàng đồng hành hàng chục km chỉ vì thấy vui khi được đi cùng một người xa lạ. Chill phết!

c2a1dbd61b8d4f0eab69.jpg


Sau mỗi chuyến đi, Lương Trí Vĩnh cùng cộng đồng gây quỹ, trao nhu yếu phẩm đến trẻ em vùng cao. Với anh, điều quý giá nhất không phải những gì mình mang đến, mà là những bài học nhận lại từ chính các em.

Những cuộc gặp gỡ ấy khiến Vĩnh nhận ra mỗi chuyến đi đều có thể tạo nên những kết nối ý nghĩa. Từ đó, chiếc xe đạp không còn chỉ phục vụ sở thích cá nhân nữa, mà trở thành cầu nối cho những hoạt động thiện nguyện đầy ý nghĩa.

Sau mỗi chuyến đi, Vĩnh liên hệ các nhóm thiện nguyện, câu lạc bộ xe đạp và bạn bè ở nhiều địa phương để cùng nhau hỗ trợ những vùng còn khó khăn. Người góp tiền, người gửi quần áo, gạo, sách vở hay đồ dùng học tập, cùng nhau tạo nên những chuyến đi mang theo sự sẻ chia của rất nhiều người.

"Nhiều người nghĩ đạp xe chỉ là sở thích, nhưng với mình, đó là cách để kết nối cộng đồng. Đi đến mỗi tỉnh thành, mình đều gặp những người yêu xe đạp sẵn sàng đồng hành. Có người ủng hộ tiền, có người gửi nhu yếu phẩm. Từ những sự chung tay ấy, chúng mình mang gạo, quần áo, đồ dùng học tập và những vật dụng cần thiết đến tận tay bà con vùng cao", Vĩnh chia sẻ.

Vĩnh nói, điều anh trân trọng nhất không phải những gì bản thân làm được, mà là mỗi hành trình lại có thêm nhiều người cùng chung tay vì một "Việc tử tế". Đẹp quá đi mất thôi! ❤️



Đằng sau những shot hình đẹp là cả một quá trình "gian nan"

Đằng sau những bức ảnh lung linh trên các cung đường là không ít ngày Vĩnh phải lo bữa ăn tiếp theo. Là người ăn chay, chuyện tìm đồ ăn cũng trở nên khó khăn hơn rất nhiều.

"Mình ăn chay nên nhiều khi ở vùng sâu vùng xa, tìm được đồ ăn đã khó rồi, tìm được đồ chay còn khó hơn nữa. Có những ngày mình chỉ ăn cơm trắng với rau, thậm chí chỉ uống nước để cầm hơi. Nhưng mình chưa bao giờ nghĩ đến chuyện dừng lại cả", Vĩnh kể.

Nguồn: svvn.tienphong.vn
 
Back
Top