Nhờ phim Sex Education mà con trai thoát được một trận đòn từ bố, còn nhận được bài học mang theo suốt đời luôn! ✨

BongMeo00

New member
Chuyện là hôm đó mình bị cô chủ nhiệm gọi điện mời lên trường gấp. Cô bảo thằng con trai lớp 8 nhà mình dạo này hay "bật" lại giáo viên trong lớp. Nghe xong mình sốc luôn á! Thằng bé vốn ngoan ngoãn, ít nói, học hành cũng ổn áp, vậy mà giờ lại hỗn thế này?

Tức lắm luôn! Định về nhà cho nó một trận "tơi bời" để nhớ đời.

Nhưng khi ngồi đối diện với con, mình cố nén cơn giận, chỉ hỏi nhẹ: "Sao lại cư xử như thế ở lớp?". Thằng bé không giải thích gì hết, cứ nhìn mình với cái mặt lì như cái bàn gỗ luôn ý. Mình định đánh nhưng sợ nó càng bướng hơn nên dọa: "Cứ chờ đấy, lát mẹ về rồi cả bố cả mẹ cùng 'xử' mày".

Tối hôm đó vợ về, mình kể lại. Cô ấy không tỏ ra quá bất ngờ, chỉ hỏi lại: "Em nghĩ... có khi nào nó thấy như thế là ngầu không?".

Mình ngớ người ra: "Ngầu???"

07248bcedd4429abf7ee.jpg


Vợ mình bắt đầu kể về một đoạn trong bộ phim Sex Education mà hai đứa xem gần đây. Thực ra vợ mình xem là chính, còn mình chỉ ngồi bên cạnh chill chill thôi. Vợ kể, những học sinh trong phim tuy tốt tính nhưng cũng rất hay "ra vẻ", cố gắng tìm ra chất riêng và đôi khi làm những hành động ngớ ngẩn hoặc sai quấy để thể hiện mình ngầu.

Chẳng hạn như đầu phim, có nữ sinh Ruby, nhà giàu, xinh đẹp, lập 1 hội quy tụ những người mà cô bé cho là "cùng đẳng cấp" với mình rồi đi bắt nạt người khác... Hay nam sinh Adam cũng hay bắt nạt bạn.

Nghe vợ nói, mình tự dưng... xấu hổ luôn, vì mình cũng từng cố ngầu y chang!

Hồi đi học, mình từng cởi áo khoác mùa đông buộc ngang hông cho "chất chơi" như phim Hàn, từng cố tình đi dép lê vào lớp, từng nói bậy cho giống mấy anh lớn, từng đánh nhau chỉ vì bị "nhìn đểu". Thấy mọi người có vẻ khiếp mình, tự thấy tinh vi lắm luôn á.

Lúc đó mình không biết bao nhiêu hành động mình từng nghĩ là "ngầu", thực ra chẳng ra gì cả.

Nghĩ lại, thấy cũng đúng thôi. Tuổi mới lớn, đứa nào chẳng từng làm vài điều chỉ để thấy mình khác biệt? Chỉ là, đôi khi người lớn chúng ta quên mất mình từng như thế. Rồi lại quát mắng, dọa nạt... thay vì ngồi xuống, kể cho con nghe rằng: "Bố từng như con. Và bố hiểu, con chỉ đang loay hoay để tìm ra chính mình".

Hôm sau, mình kể với con chuyện ngày xưa của mình và bảo: "Lớn rồi, con sẽ như bố bây giờ, thấy mình ngày xưa sao mà ngớ ngẩn thế! 'Ngầu' là khi mình sống có ích cho xã hội, khi mình làm được điều tốt đẹp. Trong mắt bố bây giờ, 'ngầu' là khi bố có công việc tốt, có thể báo đáp được cho ông bà, nuôi sống được vợ con, ốm đau thì có tiền mua thuốc, có tiền cho con học được môn này, môn kia... Cãi cha, cãi mẹ, cãi thầy cô, đánh bạn... không phải ngầu, mà là hành vi sai trái, được tán dương bởi những cái đầu chưa biết suy nghĩ thôi con ạ. Và bố cũng không thể mắng con được, vì bố cũng mất hàng chục năm mới nhận ra điều này mà. Con may mắn vì được bố 'truyền thụ' sớm đấy".

Con mình nghe xong cười khoái chí lắm! Và sau hôm đó, mình không còn nghe thấy lời phàn nàn nào về thái độ của con từ giáo viên nữa.

Cha mẹ thường nghĩ con cái cần mình dạy dỗ, uốn nắn – và đúng là như vậy. Nhưng để dạy được, mình cũng cần nhớ lại tuổi thơ của chính mình. Không phải để dễ dãi, mà để hiểu: cái "ngầu" trong mắt một đứa trẻ đôi khi chỉ là cách nó thử tìm vị trí của mình giữa tập thể.

Nếu cứ vội vàng dập tắt, dọa nạt, con sẽ không dám nói nữa. Và điều tệ nhất là: con không học được điều gì từ chính lỗi sai của mình – ngoài sự sợ hãi.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top