TepXanh9041
New member
Cô đồng nghiệp của tôi như đóa bồ công anh chẳng hề muốn bay đi theo gió
Câu chuyện dưới đây được share trên Zhihu (nền tảng hỏi đáp kiểu như Reddit của Trung Quốc ấy) cho chủ đề: "Bạn ngưỡng mộ nhất tính cách nào của một người?".
Trạm tàu chúng tôi có lần xử lý một người bị vấn đề về thần kinh. Anh chàng tự nhận mình là robot biến hình luôn, gặp ai cũng múa máy tay chân, gây náo loạn cả khu vực. Một nhân viên trạm tàu đến khống chế anh ta, và đã hứng trọn một cú đấm vào eo.
Nhân viên này là một cô gái mũm mĩm. Sau khi xử lý xong anh chàng kia, cô đau đến mức há miệng thở hổn hển, nhưng lại nghĩ người kia cũng tội nghiệp, đầu óc không bình thường, thế là không nói gì cả, quay lại vị trí làm việc như chưa có chuyện gì xảy ra.
Hôm sau, tôi gặp cô ấy, hỏi: "Eo còn đau không?".
Cô đứng ở cửa trạm mua một cây xúc xích nướng, hỏi lại: "Đau gì?".
Cô ấy tên là Vân. Vân là người như thế đấy, hễ gặp chuyện gì phiền lòng, chỉ cần ngủ một giấc tỉnh dậy là hết để tâm luôn
Có một lần, Vân giằng co với một thanh niên muốn "đi chùa" vé tàu (kiểu trốn vé ấy). Anh chàng muốn xông vào, Vân chặn lại. Cậu ta bắt đầu làm loạn. Vân dồn hết sức, kiên quyết ngăn cản. Sức trai trẻ bùng nổ, cậu chàng đẩy mạnh, Vân ngã xuống, sau đó còn cố nắm lại chân cậu ta rồi bị lôi đi lết sượt. Sau vụ này, nghe đồn phần xương mông của cô ấy bị chấn thương, đi đứng trông như bà bầu 8 tháng ấy
Thế mà sang hôm sau, cô ấy lại cười cười nói nói, như thể quên sạch vụ hôm qua rồi.
Nhưng Vân cũng có những nỗi lo riêng. Cô ấy muốn giảm cân để đi xem mắt và kết hôn. Tôi từng bắt gặp cô ấy đứng vào một góc khóc, nguyên nhân là vì có một hành khách nam nói với bạn gái đi cùng rằng nữ nhân viên này trông "lực lưỡng" như lực sĩ. Tôi an ủi cô ấy: "Không sao đâu, mập thì giảm cân một chút là được. Cô cũng không quá mập mà".
Thế mà cô ấy lại phá lên cười, mắt sáng ngời: "Bây giờ mới nhận ra, tôi cứ nghĩ mỗi lần xem mắt fail là do học lực kém, ăn nói không khéo. Hôm nay mới hiểu ra là do thừa mấy cân thôi!".
Thế là Vân tuyên bố sẽ giảm cân ngay lập tức.
Một tiếng sau, tôi thấy cô ấy gặm cánh gà rán trước cửa trạm tàu. Nhìn kỹ hơn thì thấy trên mặt còn hai hàng nước mắt vừa khóc xong
Có lần, tôi nhìn thấy Vân đi ra từ phòng kiểm vé, rồi cứ nhìn vào khoảng không. Tôi biết, thực ra cô ấy rất cô đơn, đêm về sẽ khiến người ta suy nghĩ nặng nề hơn, chắc là đang nghĩ về những chuyện nên có của phụ nữ, như lấy chồng sinh con chẳng hạn. Tôi lại gần hỏi: "Đang nghĩ gì vậy?".
Cô ấy nhíu mày: "Hôm nay không có chút gió nào. Tan ca tôi sẽ đi công viên hóng mát".
Tôi nghĩ mà muốn cười thầm
Trong khi chúng ta đang mắc kẹt giữa quá khứ và lo lắng về tương lai, thì thế giới này lại có một cô gái tên Vân đang sống trọn vẹn cho hiện tại.
Đối với cô gái này, cuộc sống là một luồng gió mát xộc vào mũi, là khoảng trời đêm tĩnh lặng trước mắt, là món gà rán giòn chua cay trong miệng, là đóa hoa xuất hiện ngay bên cạnh chúng ta. Vân mãi là cô gái của hiện tại, không dằn vặt chuyện cũ, không lo nghĩ về ngày mai. Cho dù tương lai có thể có nhiều phiền toái, nhưng cũng tự nhủ với bản thân rằng hãy cố sống cho hiện tại, vui trước đã rồi tính sau
Năm ngoái, Vân đã kết hôn, đối tượng là một chàng trai kém tuổi trông rất chững chạc và có chí tiến thủ.
Sau khi kết hôn, Vân vẫn làm việc trong trạm tàu, vẫn không có nghị lực giảm cân, vẫn nhanh chóng quên đi vết thương sau mỗi lần va chạm với hành khách. Mỗi ngày của cô gái này là những lúc chuyên tâm vào dòng người ra vào trong trạm tàu, ngắm nhìn đường ray bên dưới, nghĩ bữa trưa ăn gì, tối về nấu món gì cho người thương.
Tôi ước mình được như cô ấy, suy nghĩ thoáng hơn, mỉm cười cho qua mọi chuyện, buồn vẫn còn đó nhưng cứ bước về phía trước thì sẽ có câu trả lời
Cô ấy như đóa bồ công anh chẳng hề muốn bay đi theo gió.
Nguồn: Zhihu
Nguồn: kenh14.vn