Nhìn con bơ phờ nhai bánh mì cho kịp giờ học thêm, mẹ Sài Gòn chỉ biết hứa: "Đỗ lớp 10 trước, mẹ bù tuổi thơ sau"

Lâu lắm rồi mới có cảm giác mệt mỏi và dằn vặt đến thế này

Chiều nay, Sài Gòn bất chợt đổ cơn mưa lớn khủng khiếp luôn. Chị đứng dưới tán cây ven đường, co ro trong chiếc áo mưa mỏng manh, chờ con trước chỗ học thêm về. Nhìn những hạt mưa rơi xối xả, lòng chị chợt thấy nặng trĩu và đầy suy nghĩ quá trời.

Lâu lắm rồi chị mới có cảm giác dùng dằng khó xử này. Nửa muốn "buông", cho con học hành ra sao thì ra, nửa lại thấy thả trôi như vậy khác nào vô trách nhiệm với con. Năm nay con lớn chị lại ở giai đoạn cuối cấp 2, không học thêm vài chữ, tới ngày thi, con cạnh tranh lại với bạn bè thế nào?

Thời gian này, cuộc sống của chị và nhiều phụ huynh khác dường như chỉ xoay quanh việc đưa đón con đi học thêm mà thôi. Nhà có hai đứa nhỏ, ngày nào cũng vậy, sáng đưa con đến trường, chiều đón về rồi lại tất tả chở con đi học thêm. Cả ngày của chị gần như chỉ có thế, chẳng còn thời gian để làm việc gì khác chứ đừng nói chăm sóc cho bản thân mình. Đôi lúc, chị cảm thấy mình như một cái máy, chỉ biết chạy theo lịch trình dày đặc, không có lấy một phút giây để thở.

61ba9b7bf1d5e6324662.jpg


Một buổi học thêm của con kéo dài gần 2 tiếng, một môn học tuần 2 buổi, tháng hết 800 nghìn, mỗi đứa học 2 môn. Hai đứa thì cứ thế nhân đôi. Nghe thì có vẻ không nhiều lắm, nhưng với chị, đó là một khoản tiền không hề nhỏ chút nào

Nhà lại xa trung tâm, không thể chờ con về nhà ăn uống, chị đành phải đứng giữa đường nhét vội cho con chiếc bánh mì khô khốc, rồi nhìn con vào lớp, chờ đợi từng phút để đón con. Có những lúc trời mưa, gió lạnh, chị đứng co ro bên vỉa hè, lòng thắt lại vì thương con. Nhìn con vất vả, chị rơi nước mắt, nhưng không cho con đi học thêm thì không thể nào theo kịp bạn bè, không thể nào đua nổi với cái guồng quay của cuộc sống hiện đại này.

Có người sẽ nói rằng, chị đang quá áp đặt, rằng chị đang đặt quá nhiều kỳ vọng lên đôi vai nhỏ bé của con. Nhưng thực tế, chị không còn lựa chọn nào khác cả. Xã hội ngày càng cạnh tranh, nếu không trang bị đủ kiến thức, con chị sẽ bị bỏ lại phía sau thôi. Chị biết, học thêm không phải là cách tốt nhất, nhưng đó là cách tiện nhất, hiệu quả nhất để con có thể theo kịp bạn bè, để không bị tụt lại trong cuộc đua khốc liệt này ‍♀️

Khi Thông tư 29 của Bộ Giáo dục và Đào tạo được ban hành, chị mừng rỡ vô cùng luôn ý. Cuối cùng thì những đứa trẻ như con chị cũng có cơ hội được thở, được sống đúng với lứa tuổi của mình. Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì nỗi lo lại ùa về: liệu con chị có còn chỗ học thêm không? Liệu những lớp học chất lượng, những thầy cô giỏi có còn nhận dạy nữa không? Cảm giác "ngược đời" này, ngay cả chị cũng không hiểu chính bản thân mình nữa

Chị hiểu rằng thông tư 29 ra đời với mục đích tốt đẹp, giúp học sinh giảm bớt áp lực, có thời gian để phát triển toàn diện hơn. Nhưng thực tế, nỗi lo của chị cũng không phải không có cơ sở đâu nhé. Ở Sài Gòn, việc học thêm đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của nhiều gia đình rồi. Chương trình học trên lớp nặng, kiến thức quá nhiều, nếu không học thêm, con chị sẽ khó lòng theo kịp bạn bè. Chị sợ rằng, khi các lớp học thêm bị siết chặt, con chị sẽ không còn nơi để học, không còn cơ hội để củng cố kiến thức, và rồi sẽ bị bỏ lại phía sau.

Chị không muốn con mình trở thành người thua cuộc ngay từ khi còn nhỏ. Chị không muốn nhìn thấy con mình lạc lõng giữa bạn bè, không thể theo kịp những bài kiểm tra, những kỳ thi quan trọng. Ai nói chị tạo áp lực cho con cũng đành chịu vậy. Không phải cha mẹ nào cũng ép con học hành để khoe mẽ với thiên hạ, hay biến con thành "huy chương" để tự hào về bản thân mình đâu. Với chị, điều đó thật sự không quan trọng tí nào.

Tất cả những gì chị làm, đơn giản chỉ là mong rằng, những nỗ lực của mình hôm nay sẽ giúp con có một tương lai tươi sáng hơn, một cuộc sống đủ đầy và hạnh phúc hơn thôi. Vì chị biết, con đường phía trước còn dài lắm, và chị chỉ muốn con có đủ hành trang để bước đi vững vàng. Điều đó có gì sai hay sao?

Đêm đêm, khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ, chị lại bồn chồn, nghĩ về tương lai con. Nước mắt chị rơi, lòng chị quặn thắt, nhưng chị biết mình không thể làm gì khác ngoài việc cố gắng hết sức.

Cơn mưa vẫn không ngớt, chị đứng đó, lòng đầy những suy nghĩ. Nhưng rồi, chị lại tự nhủ, mình phải mạnh mẽ lên, vì con, vì tương lai của con. Dù có khó khăn đến đâu, chị cũng sẽ không bỏ cuộc.

Vì chị là mẹ, và chị yêu con mình hơn mọi thứ, ngay cả bản thân mình

88e90959bdd3bbf27803.jpg


47d1a010d108506428c3.jpg


f852edd66d162fa430d2.jpg


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top