CrushVuiSG
New member
Lâu lắm rồi mình mới có cảm giác rối bời, khó xử đến thế này.
Chiều nay Sài Gòn bỗng dưng mưa xối xả. Mình đứng co ro dưới tán cây ven đường, khoác chiếc áo mưa mỏng tang, chờ con học thêm xong về. Nhìn những hạt mưa rơi như trút nước, lòng chợt thấy nặng trĩu vô cùng.
Lâu lắm rồi mình mới thấy mình dằn vặt đến vậy. Nửa muốn "buông xuôi", để con học hành thoải mái theo cách của con, nửa lại sợ thả lỏng như vậy là mình đang vô trách nhiệm. Năm nay đứa lớn chuẩn bị hết cấp 2, không cho học thêm thì đến khi thi, con cạnh tranh với bạn bè bằng cách nào đây?
Dạo này, cuộc sống của mình và nhiều ba mẹ khác như chỉ quay cuồng với việc đưa đón con học thêm. Nhà có hai đứa, ngày nào cũng vậy: sáng đưa con đến trường, chiều đón về rồi lại chạy bon bon chở đi học thêm. Cả ngày của mình gần như chỉ có thế thôi, chẳng còn thời gian làm việc gì khác, chứ đừng nói là chăm sóc bản thân. Đôi khi mình cảm thấy như một cái máy, chỉ biết chạy theo lịch trình dày đặc, không có chút thời gian nào để thở.
Một buổi học thêm của con kéo dài gần 2 tiếng, một môn tuần 2 buổi, tháng hết 800k, mỗi đứa học 2 môn. Hai đứa thì cứ nhân đôi lên. Nghe thì không nhiều lắm nhưng với mình, đó là một khoản không hề nhỏ đâu.
Nhà lại xa trung tâm, không kịp về nhà ăn uống, mình đành đứng giữa đường nhét vội cho con chiếc bánh mì khô khốc, rồi nhìn con vào lớp, ngồi đợi từng phút để đón con về. Có những lúc trời mưa gió lạnh, mình đứng co ro bên vỉa hè, lòng thắt lại vì thương con. Nhìn con vất vả, mình rơi nước mắt, nhưng không cho con đi học thêm thì làm sao theo kịp bạn bè, làm sao đua nổi với guồng quay của cuộc sống bây giờ?
Có người sẽ bảo mình đang quá áp đặt, đang đặt quá nhiều kỳ vọng lên đôi vai nhỏ bé của con. Nhưng thực ra, mình không còn lựa chọn nào khác. Xã hội ngày càng cạnh tranh, nếu không trang bị đủ kiến thức, con mình sẽ bị bỏ lại phía sau. Mình biết học thêm không phải cách tốt nhất, nhưng đó là cách tiện nhất, hiệu quả nhất để con có thể theo kịp bạn bè, không bị tụt lại trong cuộc đua khốc liệt này.
Khi Thông tư 29 của Bộ Giáo dục và Đào tạo được công bố, mình mừng rỡ vô cùng. Cuối cùng thì những đứa trẻ như con mình cũng có cơ hội được thở, được sống đúng với tuổi của mình. Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì nỗi lo lại ập đến: liệu con mình còn chỗ học thêm không? Liệu những lớp học chất lượng, những thầy cô giỏi có còn nhận dạy nữa không? Cảm giác "ngược đời" này, ngay cả mình cũng không hiểu nổi bản thân mình nữa.
Mình hiểu Thông tư 29 ra đời với mục đích tốt đẹp, giúp học sinh giảm áp lực, có thời gian phát triển toàn diện hơn. Nhưng thực tế, nỗi lo của mình cũng không phải không có lý do. Ở Sài Gòn, việc học thêm đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của nhiều gia đình rồi. Chương trình học trên lớp nặng, kiến thức quá nhiều, nếu không học thêm, con mình sẽ khó lòng theo kịp bạn bè. Mình sợ rằng khi các lớp học thêm bị siết chặt, con mình sẽ không còn nơi để học, không còn cơ hội để củng cố kiến thức, rồi sẽ bị bỏ lại phía sau.
Mình không muốn con mình trở thành người thua cuộc ngay từ khi còn nhỏ. Mình không muốn nhìn thấy con lạc lõng giữa bạn bè, không thể theo kịp những bài kiểm tra, những kỳ thi quan trọng. Ai bảo mình tạo áp lực cho con cũng đành chịu vậy. Không phải ba mẹ nào cũng ép con học hành để khoe mẽ với thiên hạ, hay biến con thành "huy chương" để tự hào về bản thân mình đâu. Với mình, điều đó thật sự không quan trọng tí nào.
Tất cả những gì mình làm, đơn giản chỉ là mong rằng những nỗ lực của mình hôm nay sẽ giúp con có một tương lai tươi sáng hơn, một cuộc sống đủ đầy và hạnh phúc hơn thôi. Vì mình biết con đường phía trước còn dài lắm, và mình chỉ muốn con có đủ hành trang để bước đi vững vàng. Điều đó có gì sai đâu nhỉ?
Đêm đêm, khi mọi người đã ngủ say, mình lại bồn chồn, nghĩ về tương lai con. Nước mắt mình rơi, lòng quặn thắt, nhưng mình biết mình không thể làm gì khác ngoài việc cố gắng.
Cơn mưa vẫn không ngớt, mình đứng đó lòng đầy những suy nghĩ lẫn lộn. Nhưng rồi mình lại tự nhủ, phải mạnh mẽ lên, vì con, vì tương lai của con. Dù có khó khăn đến đâu, mình cũng sẽ không bỏ cuộc.
Nguồn: soha.vn
Chiều nay Sài Gòn bỗng dưng mưa xối xả. Mình đứng co ro dưới tán cây ven đường, khoác chiếc áo mưa mỏng tang, chờ con học thêm xong về. Nhìn những hạt mưa rơi như trút nước, lòng chợt thấy nặng trĩu vô cùng.
Lâu lắm rồi mình mới thấy mình dằn vặt đến vậy. Nửa muốn "buông xuôi", để con học hành thoải mái theo cách của con, nửa lại sợ thả lỏng như vậy là mình đang vô trách nhiệm. Năm nay đứa lớn chuẩn bị hết cấp 2, không cho học thêm thì đến khi thi, con cạnh tranh với bạn bè bằng cách nào đây?
Dạo này, cuộc sống của mình và nhiều ba mẹ khác như chỉ quay cuồng với việc đưa đón con học thêm. Nhà có hai đứa, ngày nào cũng vậy: sáng đưa con đến trường, chiều đón về rồi lại chạy bon bon chở đi học thêm. Cả ngày của mình gần như chỉ có thế thôi, chẳng còn thời gian làm việc gì khác, chứ đừng nói là chăm sóc bản thân. Đôi khi mình cảm thấy như một cái máy, chỉ biết chạy theo lịch trình dày đặc, không có chút thời gian nào để thở.
Một buổi học thêm của con kéo dài gần 2 tiếng, một môn tuần 2 buổi, tháng hết 800k, mỗi đứa học 2 môn. Hai đứa thì cứ nhân đôi lên. Nghe thì không nhiều lắm nhưng với mình, đó là một khoản không hề nhỏ đâu.
Nhà lại xa trung tâm, không kịp về nhà ăn uống, mình đành đứng giữa đường nhét vội cho con chiếc bánh mì khô khốc, rồi nhìn con vào lớp, ngồi đợi từng phút để đón con về. Có những lúc trời mưa gió lạnh, mình đứng co ro bên vỉa hè, lòng thắt lại vì thương con. Nhìn con vất vả, mình rơi nước mắt, nhưng không cho con đi học thêm thì làm sao theo kịp bạn bè, làm sao đua nổi với guồng quay của cuộc sống bây giờ?
Có người sẽ bảo mình đang quá áp đặt, đang đặt quá nhiều kỳ vọng lên đôi vai nhỏ bé của con. Nhưng thực ra, mình không còn lựa chọn nào khác. Xã hội ngày càng cạnh tranh, nếu không trang bị đủ kiến thức, con mình sẽ bị bỏ lại phía sau. Mình biết học thêm không phải cách tốt nhất, nhưng đó là cách tiện nhất, hiệu quả nhất để con có thể theo kịp bạn bè, không bị tụt lại trong cuộc đua khốc liệt này.
Khi Thông tư 29 của Bộ Giáo dục và Đào tạo được công bố, mình mừng rỡ vô cùng. Cuối cùng thì những đứa trẻ như con mình cũng có cơ hội được thở, được sống đúng với tuổi của mình. Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì nỗi lo lại ập đến: liệu con mình còn chỗ học thêm không? Liệu những lớp học chất lượng, những thầy cô giỏi có còn nhận dạy nữa không? Cảm giác "ngược đời" này, ngay cả mình cũng không hiểu nổi bản thân mình nữa.
Mình hiểu Thông tư 29 ra đời với mục đích tốt đẹp, giúp học sinh giảm áp lực, có thời gian phát triển toàn diện hơn. Nhưng thực tế, nỗi lo của mình cũng không phải không có lý do. Ở Sài Gòn, việc học thêm đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của nhiều gia đình rồi. Chương trình học trên lớp nặng, kiến thức quá nhiều, nếu không học thêm, con mình sẽ khó lòng theo kịp bạn bè. Mình sợ rằng khi các lớp học thêm bị siết chặt, con mình sẽ không còn nơi để học, không còn cơ hội để củng cố kiến thức, rồi sẽ bị bỏ lại phía sau.
Mình không muốn con mình trở thành người thua cuộc ngay từ khi còn nhỏ. Mình không muốn nhìn thấy con lạc lõng giữa bạn bè, không thể theo kịp những bài kiểm tra, những kỳ thi quan trọng. Ai bảo mình tạo áp lực cho con cũng đành chịu vậy. Không phải ba mẹ nào cũng ép con học hành để khoe mẽ với thiên hạ, hay biến con thành "huy chương" để tự hào về bản thân mình đâu. Với mình, điều đó thật sự không quan trọng tí nào.
Tất cả những gì mình làm, đơn giản chỉ là mong rằng những nỗ lực của mình hôm nay sẽ giúp con có một tương lai tươi sáng hơn, một cuộc sống đủ đầy và hạnh phúc hơn thôi. Vì mình biết con đường phía trước còn dài lắm, và mình chỉ muốn con có đủ hành trang để bước đi vững vàng. Điều đó có gì sai đâu nhỉ?
Đêm đêm, khi mọi người đã ngủ say, mình lại bồn chồn, nghĩ về tương lai con. Nước mắt mình rơi, lòng quặn thắt, nhưng mình biết mình không thể làm gì khác ngoài việc cố gắng.
Cơn mưa vẫn không ngớt, mình đứng đó lòng đầy những suy nghĩ lẫn lộn. Nhưng rồi mình lại tự nhủ, phải mạnh mẽ lên, vì con, vì tương lai của con. Dù có khó khăn đến đâu, mình cũng sẽ không bỏ cuộc.
Nguồn: soha.vn