KhoaiKute8689
New member
Nghe tin 860+ nhân viên y tế công ở Hà Nội xin nghỉ việc, dân tình đang rần rần bàn tán không ngớt. Nhưng thực ra trong thời buổi kinh tế thị trường như bây giờ, ai cũng có quyền tìm một chỗ làm tốt hơn để "sống đúng nghĩa" chứ nhỉ?
Trong số 860 người nghỉ việc sau mùa COVID vừa rồi có cả BS. Nguyễn Phương Thúy - Trạm trưởng TYT phường Trung Phụng đấy!
Lần đầu gặp chị là khi đi ghi nhận tình hình dịch bệnh, nghe chị tâm sự muốn nghỉ việc. Lúc đó cứ tưởng chị nói vậy thôi chứ đâu nghĩ là thật, kiểu stress quá nên than thở tí. Ai ngờ... chị nghỉ thật luôn!
Chị quyết định nghỉ từ tháng 4, sau khi COVID đã được kiểm soát. Nghe tin này đồng nghiệp ai cũng tiếc nuối vì chị vừa trẻ, vừa giỏi, làm việc nhanh nhẹn và siêu hoạt bát nữa.
Chị Thúy chia sẻ, không chỉ mình chị mà nhiều đồng nghiệp khác khi quyết định nghỉ việc cũng phải suy nghĩ muôn trùng. Bởi công việc tuy vất vả nhưng ổn định, bao người mơ ước xin được vào cơ quan nhà nước còn không được cơ mà! Nhưng đành phải tìm hướng đi mới thôi, vì cuộc sống mà
Sau hơn 7 năm gắn bó với TYT phường Trung Phụng, BS. Nguyễn Phương Thúy đã chuyển sang làm tại một cơ sở y tế tư nhân rồi đó.
Hiện tại chị đang làm cho một đơn vị y tế tư, áp lực công việc vẫn y chang nhưng thu nhập thì... gấp 3 lần cơ quan cũ luôn á! Với mức lương này, chị có thể thoải mái chi tiêu hơn, không phải căn ke từng đồng như trước. Có chuyện gì cần vài ba triệu cũng tự xoay sở được, không phải "xin" người thân nữa.
Nhưng không phải ai cũng may mắn như chị đâu nhé! Với 7 năm kinh nghiệm làm việc tại y tế tuyến cơ sở, chị Thúy dễ dàng tìm được việc ở các cơ sở y tế tư nhân. Còn nhiều nhân viên y tế khác, đặc biệt là các bạn freshers vừa ra trường chưa có chứng chỉ hành nghề thì việc đổi việc khó lắm luôn!
"Có những đồng nghiệp của mình đi làm hơn 30km chỉ với mức lương gần 3 triệu đồng (chỉ đủ tiền xăng và ăn sáng) nhưng vẫn cố gắng bám trụ lại trạm. Hy vọng sau một, hai năm làm việc sẽ được cử đi học lấy chứng chỉ hành nghề. Tuy nhiên, điều này cũng khá khó khăn vì lớp học tổ chức ít mà số lượng lại có hạn do vậy để có được suất đi học cũng không phải điều dễ dàng", chị Thúy cho biết.
Để kiếm thêm thu nhập, nhiều nhân viên y tế phải làm thêm sau giờ hành chính: bán hàng online, làm thêm tại phòng khám tư, chạy xe ôm công nghệ, thậm chí... bán rau nữa
Nhưng đợt dịch vừa rồi thời gian nghỉ ngơi còn không có, làm thêm thì nói gì nữa! Sống bằng đồng lương ít ỏi nên cực kỳ chật vật, nhiều người gia đình lục đục, có người ngày vợ đẻ còn không có vài trăm đưa vợ vào viện
"Nhiều tháng trời làm việc quên ăn quên ngủ, bỏ bê gia đình để tập trung cho công tác chống dịch tất cả đều vì sức khỏe của người dân, nhưng hơi tý là phàn nàn trách móc, rồi kiện cáo, chế độ đãi ngộ thì không xứng đáng… cảm thấy công sức không được ghi nhận nên nhân viên y tế không còn muốn gắn bó nữa.
Tuy nhiên, trước khi nghỉ việc, tất cả đều cố gắng qua đợt dịch mới nghỉ chứ không phải vô trách nhiệm đang lúc dịch cao trào như thế mà bỏ việc" chị Thúy bày tỏ.
Còn đây là câu chuyện của Nguyễn Như Quỳnh (quê Nam Định), trước đây làm nhân viên kỹ thuật của một bệnh viện công tại Hà Nội. Sau 5 năm đi làm, mức thu nhập cộng trợ cấp chỉ vỏn vẹn 5.000.000 đồng. Trong khi bạn bè cùng lớp đại học làm tại các bệnh viện, phòng khám tư nhân thu nhập đã gấp 3-4 lần rồi!
"Mỗi lần gặp mặt bạn bè thấy họ khoe thu nhập, đi chơi, đi ăn không phải cân nhắc đắn đo gì mình thấy mà thèm", Quỳnh nói.
Thế là dù gia đình phản đối nhưng Quỳnh vẫn quyết nghỉ việc tại bệnh viện công để xin vào một bệnh viện tư nhân lớn.
Sau 2 năm làm tại bệnh viện tư, mức lương của Quỳnh gần 20 triệu đồng rồi đó! Nhưng lương cao thì áp lực cũng đi kèm luôn (nhất là đợt dịch vừa rồi stress gấp bội).
Rời nhà từ sáng sớm đến tối mịt mới về, cả ngày cắm mặt trong phòng xét nghiệm, chỉ được nghỉ ngơi vỏn vẹn 1 tiếng giờ ăn trưa. Tuy giờ hành chính nhưng hôm nào cũng 8-9 giờ tối mới về. Người mệt muốn xỉu, lâu dần Quỳnh không còn đam mê với nghề nữa
7 năm qua, chưa năm nào được nghỉ trọn vẹn 4 ngày Tết, về thăm gia đình cũng hiếm hoi lắm, mỗi lần về chỉ tranh thủ được 1-2 ngày rồi lại tất bật lên Hà Nội làm việc. Giờ đã gần 30 tuổi mà chưa có một mối tình nào nghiêm túc cả.
Đầu tháng 5 vừa rồi, sau nhiều lần cân nhắc Quỳnh quyết định xin nghỉ việc, không làm công việc liên quan đến nghề y nữa!
Sau một tháng nghỉ ngơi, lấy lại năng lượng, Quỳnh quyết định theo đuổi đam mê của mình - xin vào làm tại một cửa hàng chăm sóc thú cưng tại Tây Hồ và học thêm làm bánh nữa.
Mức thu nhập của công việc mới thấp hơn so với kỹ thuật viên xét nghiệm nhưng đổi lại đầu óc không bị căng thẳng. Ông chủ lại là người nước ngoài nên bên cạnh làm công việc yêu thích còn học thêm được ngoại ngữ luôn!
Tuy nhiên Quỳnh nói, xin rời ngành y để chuyển sang một công việc hoàn toàn khác là một quyết định mạo hiểm đấy. Mình chưa dám nói với gia đình vì sợ mẹ và các anh biết sẽ buồn lắm
Để lo cho mình ăn học suốt 5 năm trời, mẹ mình đã vất vả rất nhiều. Nếu biết mình không còn làm ngành y nữa bà sẽ rất thất vọng. Tuy nhiên đời người chỉ có một lần, mình muốn trải nghiệm những thứ yêu thích trước khi bị ràng buộc bởi trách nhiệm của một người vợ, người mẹ.
"Có lẽ sau này khi có gia đình áp lực cơm áo gạo tiền có thể mình sẽ quay lại với công việc xét nghiệm hoặc khi tiếng Anh tốt hơn, mình sẽ xin một công việc khác với mức thu nhập cao hơn. Nhưng kế hoạch quay trở lại ngành y trong 2 năm tới thì không" Quỳnh chia sẻ.
Nguồn: soha.vn