KemHong7356
New member
Khi biết sự thật về tấm ảnh từ con dâu, cụ ông này không thể tin nổi vào những gì đã xảy ra. Ông đã khóc như một đứa trẻ luôn
Câu chuyện dưới đây của ông Lý (Trung Quốc) đang gây bão trên nền tảng Sohu, khiến ai đọc cũng phải rơi nước mắt.
Vợ chồng tôi chỉ có duy nhất 1 người con trai là Như Khang. Thực ra, cậu bé này không phải con ruột của chúng tôi đâu.
Hơn 30 năm trước, một buổi sáng tôi vừa mở cổng thì sốc luôn khi thấy một em bé nằm trong giỏ ngay trước cửa nhà. Tôi lập tức báo police và thông báo tìm gia đình cho bé. Nhưng mà 1 tuần rồi 1 tháng trôi qua, chẳng ai đến nhận bé về cả.
Vợ chồng tôi nghĩ chắc có ai biết gia đình mình không có con nên muốn "gửi tặng" sinh linh nhỏ bé này. Thế là chúng tôi vui vẻ đón nhận "món quà" này thôi
Sự xuất hiện của Như Khang đã làm không khí gia đình vui vẻ hơn rất nhiều. Chúng tôi coi cậu bé như con ruột, dành hết tình cảm và sự quan tâm để nuôi lớn đứa con này.
Tôi vẫn còn nhớ như in ngày đầu tiên Như Khang bập bẹ tập nói tiếng bố, tiếng mẹ. Khi đó vợ chồng tôi đã òa khóc vì phấn khích lắm. Bởi mong ước lâu nay cuối cùng đã thành hiện thực rồi
Thời gian trôi đi, cậu bé cũng đến tuổi đi học. Như Khang là 1 em bé tự giác lắm luôn. Vợ chồng tôi chưa khi nào phải nhắc nhở về chuyện làm bài tập về nhà của con cả. Không chỉ vậy, thành tích học tập của con trai tôi còn liên tục dẫn đầu cả lớp nữa. Trong mỗi buổi họp phụ huynh, Như Khang luôn được cô giáo khen ngợi. Điều đó khiến vợ chồng tôi vô cùng tự hào
Tuy nhiên, khoảng thời gian hạnh phúc với đông đủ thành viên chẳng kéo dài được bao lâu. Khi con trai lên cấp 2, vợ tôi qua đời do mắc căn bệnh hiểm nghèo Để đảm bảo chi phí sinh hoạt của gia đình, tôi đã phải cùng lúc làm 2-3 công việc.
Như Khang là 1 cậu bé hiểu chuyện lắm. Thấy tôi vất vả, sau mỗi giờ học, con trai đều giúp bố làm việc nhà và chuẩn bị cơm nước. Sau này khi đã lên thành phố học đại học, Như Khang vừa học vừa làm. Thậm chí nó còn gửi tiền về quê cho tôi luôn Khi không thể về thăm nhà thường xuyên, Như Khang liên tục gọi điện về để hỏi han trò chuyện. Dẫu con trai không ở bên nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự quan tâm, chăm sóc tận tình từ xa.
Sau 3 năm ra trường, con trai tôi kết hôn. Kể từ khi xây dựng cuộc sống mới, số tiền Như Khang biếu tôi hàng tháng nhiều hơn trước, khoảng 3.000 nhân dân tệ (khoảng 10 triệu đồng). Đôi lần tôi đã gọi điện cho con về việc không nên gửi tiền nhiều về như vậy. Bởi chi phí sinh hoạt ở thành phố tốn kém hơn rất nhiều mà. Tôi không muốn chúng phải chịu thêm gánh nặng.
Nhưng mà vợ chồng con trai không chịu. Chúng nói rằng muốn bù đắp cho bố những ngày khó nhọc trước đây. Khi nghe được những lời này, tôi cảm thấy vô cùng ấm lòng về những gì mình đã hy sinh và nuôi nấng đứa con này
Giữa năm ngoái, con trai gọi điện cho tôi với giọng đầy mệt mỏi. Như Khang nói rằng phải đi nước ngoài công tác một thời gian dài nên tới đây sẽ không thể gọi điện về nhà. Con trai cũng nhắc nhở tôi nếu cần gì hỗ trợ cứ gọi điện cho con dâu. Sau câu nói đó, tôi hỏi thăm con thêm vài câu rồi cúp máy mà không có chút nghi ngờ nào.
Cho đến đầu năm nay, tôi có chuyện lên thành phố nên ghé vào nhà con trai mà không báo trước. Đây cũng là lần thứ 2 tôi đến thăm các con. Lần đầu là khi chúng chuyển vào nhà mới.
Sau khi bấm 3 hồi chuông, con dâu tôi mới ra mở cửa. Nhìn thấy tôi, con tỏ vẻ vô cùng ngạc nhiên và thắc mắc về sự xuất hiện bất ngờ này. Tôi cũng giải thích ngắn gọn và ngó vào bên trong để hỏi Như Khang có nhà không.
Một điều tôi khá thắc mắc là con dâu như không muốn tôi bước vào bên trong. Phớt lờ sự cản trở đó, tôi vẫn kéo hành lý đẩy cửa vào.
Vừa bước vào cửa, tôi đã vô cùng ngạc nhiên khi thấy tấm ảnh trắng đen của con trai được đặt trên bàn thờ Tôi lập tức hỏi con dâu về chuyện gì đã xảy ra trong thời gian qua.
Con dâu xin lỗi rồi vừa nói vừa khóc: "Bố đừng trách con. Anh ấy đã qua đời vì làm việc quá sức. Anh ấy không muốn bố biết điều này vì sợ rằng bố không chịu được cú sốc".
Con dâu tôi cho biết Như Khang không đi nước ngoài. Con trai chỉ bịa ra câu chuyện đó để nói dối về sự ra đi đau buồn này
Nghe đến đây, tôi đã khóc nấc lên như 1 đứa trẻ. Nhận Như Khang về nuôi, tôi coi nó như con ruột. Tôi chưa khi nào nghĩ đến 1 ngày sẽ nhận được sự báo đáp đâu. Điều tôi duy nhất mong cầu là con lớn lên khỏe mạnh và bình an. Tuy nhiên, sau này khi đã đi làm, cậu bé luôn tìm đủ mọi cách để trả ơn tôi. Cho đến khi nằm trên giường bệnh, nó vẫn nghĩ cho những người ở lại. Nhưng có lẽ tôi đã quá vô tâm để hiểu hết tâm tư và suy nghĩ của con. Để cho đến khi Như Khang ra đi, tôi vẫn nghĩ rằng nó chỉ đang đi công tác
Nguồn: kenh14.vn