Nhà thơ Trần Đăng Khoa: Tết bỏ bố mẹ đi du lịch là bất hiếu nha các bạn ơi

SocPhoSG

New member
107d8427db3f361e22ab.jpg


Giờ mà nói về Tết thì không chỉ là ăn Tết nữa, mà còn phải "chơi Tết" cơ.

Chơi Tết là gì? Là... đi chơi luôn! Thay vì về quê sum họp, giờ người ta rủ nhau đi du lịch. Du lịch trong nước chưa đủ, còn bay luôn ra nước ngoài nữa. Cái Tết đang dần "biến chất" rồi các bạn ơi

Nó không còn là niềm vui trọn vẹn như xưa. Niềm vui của sự đoàn tụ đâu còn. Hay nói cho chuẩn luôn thì: nó vừa vui vừa buồn. Vui cho lũ trẻ con mình, nhưng lại buồn cho người già.

a7441dc236bb8a2b6924.jpg


Tết để đoàn viên, sum vầy

Thế nên giờ không ít cụ già lắm đấy sợ Tết đến lắm! Vì cái Tết không còn vui như xưa nữa rồi. Nó trở nên lạnh lẽo và hiu hắt vô cùng.

Một năm có 365 ngày. Trong đó tận 360 ngày thì con cháu bận rộn tất tả, đi làm xa. Chỉ có 5 ngày Tết là chúng về thăm. Về thì mới được gặp cháu con chứ. Gặp cháu con mới có cái không khí đoàn tụ đại gia đình. Người già sống vì ai? Vì con, vì cháu đó!

Với người già, được ngắm cháu con ríu rít sum vầy là vui lắm rồi. Vui vì thấy được chính mình trong đó. Thấy tuổi thơ mình trong cháu. Thấy thời trẻ mình qua con. Nhìn gương mặt con cháu là thấy thấp thoáng hình bóng của mình, và không chỉ mình mình đâu nha, còn cả gương mặt của bố mẹ, của ông bà, tổ tiên xưa nữa. Hoá ra ông bà, tổ tiên đâu có xa đâu

Ông bà, tổ tiên vẫn luôn hiện hữu trong mình, trong con cháu mình. Không cần phải test ADN gì hết, chỉ nhìn qua vóc dáng bên ngoài là thấy liền rồi.

Con cháu quây quần là đoàn tụ đại gia đình. Đoàn tụ luôn cả với tổ tiên. Không phải trong khói hương huyền ảo trên bàn thờ, mà ngay trong vóc dáng gương mặt con cháu đó. Vì thế, con cháu về là mang theo cả mùa xuân về. Đấy mới thực sự là mùa xuân đẹp nhất!

Mùa xuân do con người tạo nên. Nó rực rỡ, vui tươi và ấm áp hơn rất nhiều so với cái mùa xuân bàng bạc, dửng dưng đến theo quy luật tự nhiên của trời đất.

Cho nên mà nói thật không ngoa chút nào: Tết - thay vì về nhà sum họp - lại bỏ quên cha mẹ, kéo nhau đi du lịch là bất hiếu đó nha!

Vậy mà giờ đây, trong đời sống hiện đại, không ít người già bị con cháu lãng quên rồi. Hoặc có nhớ thì cũng nhớ như quên thôi. Vì chúng chỉ ghé qua bố mẹ, ghé qua ông bà kiểu chớp nhoáng.

Chúng thăm chớp nhoáng như kiểu thực hiện nghĩa vụ vậy. Rồi thay vì chung vui Tết với bố mẹ, ông bà, chúng dúi cho một cục tiền. Rồi còn sắm luôn cái "a lô" cho các cụ. "A lô" đủ loại hết đó: cái để bàn, cái di động. Lúc nào nhớ con, muốn gặp cháu thì cứ "a lô"

Nhưng người già đâu có thích cái trò chơi trẻ ranh "a lố a lồ" đó đâu. Với người già, một đống tiền cũng chỉ là mớ giấy lộn thôi. Có ăn tiêu gì được nữa đâu. Điện thoại thì chả khác gì cái ống nhổ. Trò chuyện với cháu con mà phải dí mồm vào cái ống nhổ thì còn gì là lý thú nữa.

Thêm nữa, nói chuyện với chúng mà chẳng nhìn thấy mặt mũi, chỉ nghe tiếng nói thèo thèo bên tai. Thế có khác gì nói chuyện với ma không. Nghe rợn người luôn á! Mình chưa chết, chưa thành ma, mà đã phải sống với ma rồi. Ghê chưa!

Người già như ngọn đèn dầu trước gió. Chẳng biết tắt lúc nào. Tết này còn ông bà, bố mẹ. Tết sau biết đâu bố mẹ, ông bà chỉ còn là nỗi nhớ thương. Lúc đó, muốn về với bố mẹ, về với ông bà cũng không còn cơ hội nữa rồi.

Dù có đổi cả núi vàng, hay vượt qua vạn dặm đường bay cũng không mua lại được một phút giây đoàn tụ với ông bà, bố mẹ đâu

5eae7561643af239e33f.jpg


Tết là dịp để trở về với ông bà, cha mẹ

Hạnh phúc nhất là những ai Tết này vẫn còn bố mẹ, ông bà.

Nói như Thiền sư Thích Nhất Hạnh, ta có thể sà vào lòng ông bà như đứa trẻ: "Ôi! Cháu hạnh phúc quá!", hoặc reo lên: "Mẹ ơi! Con đã về rồi đây nè! Con thương mẹ lắm! Mẹ có biết là con rất thương mẹ không?!"...

Người già chính là tương lai của ta đó. Ai rồi cũng sẽ đến lúc già thôi. Trong bài thơ "Trái đất quay", nhà thơ Trần Đăng Khoa cũng viết:

Cái đến thì sẽ đến
Cái qua thì phải qua
Chẳng cần chi phấn đấu
Ta cũng thành ...cụ già

Ông Lép Tônxtoi có một truyện ngắn rất hay. Truyện chỉ vài chục chữ thôi. Nhà có ba thế hệ. Người ông đã già, tay run. Ngay việc ăn uống cũng vất vả. Nhiều lần ông làm vỡ bát. Vì thế, bố phải kiếm cho ông cái bát gỗ. Bát gỗ thì khó vỡ mà.

Thế rồi buổi trưa, người bố về nhà thấy cậu con trai chừng 7 tuổi đang hí hoáy đục đẽo. "Con làm gì thế?". "Con làm bát cho bố!". Đúng là cậu bé đang làm món quà tặng bố đấy. Cậu cũng muốn bố có cái bát gỗ. Nhưng cậu không biết làm, nên cái bát dành cho bố y hệt cái máng lợn. Đúng là cái máng lợn luôn!

Vậy đấy. Ta đối xử với ông bà, bố mẹ thế nào thì con cháu cũng sẽ đối xử với ta như vậy thôi. Bạc ác, bất nhẫn với quá khứ thì đừng bao giờ hy vọng có được sự tốt lành ở phía tương lai. Nhà thơ Đaghextan nổi tiếng thế giới từng nói: "Nếu anh bắn vào quá khứ bằng súng lục thì tương lai sẽ bắn vào anh bằng đại bác"

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top