FanTraSuaHihi
New member
Làm cha mẹ, đôi khi cần biết... lùi lại
Chẳng ai yêu con bằng ba mẹ cả. Nhưng mà các bạn ơi, tình yêu không đi kèm với hiểu biết thì đôi khi lại thành áp lực, thành xiềng xích, thậm chí là khởi nguồn cho những drama lặng thầm mà cả gia đình đều không nhận ra cho đến khi... quá muộn Đáng buồn hơn, có những thứ ba mẹ cứ nghĩ là "đúng", là "tốt cho con", nhưng thực tế lại âm thầm triệt tiêu sự tự tin, sự phát triển, và cả tương lai của các bé. Dưới đây là 3 điều tưởng chừng vô hại, nhưng nếu cứ duy trì mãi thì ba mẹ đang tự tay gieo vào đời con những vết nứt sâu đến khó lành đấy!
1. Làm thay con mọi việc
"Thôi để mẹ làm cho nhanh", "Con đừng động vào, bố làm cho rồi"... nghe quen không? Đây là những câu nói siêu phổ biến trong các gia đình Việt mình. Cặp sách chưa kịp dọn, mẹ đã làm. Áo chưa kịp gấp, bố gấp giúp luôn. Bữa sáng chưa kịp nghĩ ăn gì, mẹ đã bưng ra tận bàn rồi. Con đi học, mẹ giục từng bước, gọi từng tiếng. Tưởng là yêu thương, hóa ra lại đang tước mất kỹ năng sống của con mất!
Trẻ con nếu lớn lên trong môi trường mà mọi thứ đều được "dọn sẵn", chúng sẽ hình thành tư duy lệ thuộc: không cần cố gắng cũng có người lo. Không biết tự phục vụ bản thân, không có trách nhiệm với đồ đạc, với thời gian, và lâu dần thì trẻ sẽ không có trách nhiệm với chính cuộc đời mình luôn á Nhiều bạn trẻ khi bước vào đại học, sống xa nhà, hoang mang không biết giặt đồ, không biết nấu ăn, không biết bắt đầu từ đâu. Và khi gặp khó khăn, phản xạ đầu tiên không phải là tự giải quyết mà là... gọi về nhà.
Bi kịch là ở chỗ: khi bước vào xã hội, chẳng ai làm thay cho con nữa đâu nhé. Mà con thì chưa từng học cách tự làm. Chính những điều ba mẹ làm hộ với tất cả yêu thương, lại khiến con "cụt tay cụt chân" trong chính hành trình trưởng thành của mình đấy
2. So sánh con với "con nhà người ta"
"Nhìn con nhà bác A mà xem...", "Bằng tuổi con, bạn B đã đạt học bổng rồi đấy", "Sao con không được như chị con?"... những câu này nghe mà muốn "sốc" luôn á Ba mẹ nghĩ mình đang tạo động lực. Nhưng thật ra, đó là cách giết chết lòng tự trọng của con nhanh nhất!
Mỗi đứa trẻ là một cá thể khác biệt mà. Có em học giỏi, có em khéo tay. Có bạn thích giao tiếp, có bạn sống nội tâm. Việc so sánh con với người khác khiến trẻ dần mất đi cảm giác mình "có giá trị". Thậm chí, con sẽ tin rằng: "Mình có cố gắng cũng không bao giờ bằng người ta" Lâu dần, con không muốn cố gắng nữa luôn.
So sánh còn gieo rắc sự ganh ghét, đố kỵ nữa chứ. Một đứa trẻ liên tục bị đem ra đối chiếu sẽ dễ thu mình, hoặc ngược lại, sẵn sàng làm mọi cách (kể cả sai trái) để được "hơn người khác" theo kỳ vọng của ba mẹ. Bi kịch lớn nhất là: con không còn sống vì chính mình, mà chỉ sống để được công nhận. Nhưng vấn đề là sự công nhận đó lại đến từ những tiêu chuẩn không phải của con
Hãy nhớ, một bông hoa không cần giống hoa khác mới được gọi là đẹp. Và một đứa trẻ không cần giống "con nhà người ta" mới có giá trị nhé!
3. Áp đặt ước mơ của mình lên con
Rất nhiều ba mẹ đang sống tiếp "giấc mơ còn dang dở" của mình... trong con luôn Mẹ từng ước mơ làm bác sĩ nên ép con theo ngành Y. Bố từng thi trượt trường Kiến trúc nên quyết tâm cho con học vẽ từ nhỏ. Có những đứa trẻ sống cả tuổi thơ trên sân khấu, lớp học thêm, phòng luyện thi nhưng chưa một lần được hỏi: "Con thực sự thích gì?"
Tưởng như ba mẹ đang dẫn đường, nhưng thực chất, con đang bị đẩy vào một con đường không thuộc về mình. Có bạn học ngành "hot" suốt 4 năm nhưng không yêu thích nổi, ra trường thì mất phương hướng. Có bạn sống trong áp lực thành tích, cuối cùng mắc rối loạn lo âu, trầm cảm, hoặc tệ hơn là đánh mất bản thân
Khi ba mẹ không cho phép con có quyền lựa chọn, con sẽ dần không biết cách đưa ra quyết định cho cuộc sống của mình. Không biết điều mình thích, điều mình giỏi. Và bi kịch không nằm ở điểm số mà nằm ở việc con sống cả đời không hạnh phúc.
Làm cha mẹ, đôi khi cần biết... lùi lại
Yêu thương con không đồng nghĩa với kiểm soát con. Dạy con không đồng nghĩa với làm thay con. Và định hướng con không có nghĩa là chọn luôn đường đi cho con nhé!
Làm cha mẹ, đôi khi không phải là người đi trước mở đường, mà là người lùi lại đủ xa để con tự bước, nhưng vẫn luôn đủ gần để con có thể quay đầu và nói: "Con mệt quá..." rồi được ôm vào lòng
Một đứa trẻ biết tự làm, biết mình là ai, và dám đi con đường mình chọn, đó mới là một đứa trẻ hạnh phúc. Và đó cũng là lúc ba mẹ có thể thực sự tự hào: không vì con "thành danh" theo chuẩn xã hội, mà vì con đang sống đúng với trái tim và giá trị của mình
Nguồn: kenh14.vn