Nguyễn Quang Dũng và hành trình "nghẹt thở" về đưa tiễn ba lần cuối

0db79c5d9736365ccc05.jpg


Sau khi chia sẻ về triết lý sống của nhà văn Nguyễn Quang Sáng, sáng nay đạo diễn Nguyễn Quang Dũng lại tiếp tục tâm sự về ba trên trang cá nhân khiến ai đọc cũng xúc động

Viết Về Ba (tiếp theo)

Cảm ơn mọi người đã lo lắng, động viên gia đình mình rất nhiều nha!

Giờ mình ổn rồi, anh chị em trong nhà cũng ổn, đang tập trung chăm sóc má. Và qua chuyện này, anh chị em mình thấy gần gũi và mạnh mẽ hơn hẳn ấy.

Đã mấy ngày trôi qua, giờ nhìn lại mình muốn viết vài chia sẻ về cảm xúc lẫn kinh nghiệm của bản thân.

Như mình đã kể, hồi ba còn khỏe, ông hay nói về cái chết lắm. Mỗi lần có bạn bè mất, ông lại nói "mai mốt ba chết thì như vầy, như kia". Cha con mình hay bàn về cái chết, nhà mình không kiêng kỵ gì cả, coi nó như một quy luật bình thường mà ai cũng phải trải qua thôi.

Mình nhớ có thời gian tối tối ba hay kêu mình hầu rượu (hồi đó mình còn ở nhà thường xuyên).

Ba nói: "Ba thấy ba vô duyên quá, mấy bạn nhậu ba chết gần hết rồi, tao cứ sống hoài cũng hơi kỳ, hồi đó ế hay bận gọi chú Từ Huy là có ngay, bây giờ chú Từ Huy cũng mất".

Ba mình là người chứng kiến nhiều sự ra đi của bạn bè lắm. Ông đã nhậu qua nhiều thế hệ luôn á.

Ba còn hay nói: "Má mày nhiều bệnh vậy, chứ không chừng tao chết trước má mày". Và ba nói đúng thật

Từ nhỏ mình đã đối diện với sức khỏe yếu của má. Má mình đi cấp cứu hoài. Ba thì khỏe không có bệnh gì, nhưng hồi xưa bao cấp khó khăn, ba khai đủ thứ bệnh để lấy thuốc cho má, vì chế độ của ba cao còn má thì chế độ về hưu mất sức từ 1975.

Khoảng 1 năm trở lại đây sức khỏe ba bắt đầu yếu. Nhưng yếu so với ba trước đây thôi, chứ so với tuổi thì vẫn khỏe. Khoảng 6 tháng gần đây ba yếu thấy rõ, đi chậm lại, sau khi uống rượu phải có người dìu, lười nói hơn.

Anh chị em trong nhà đều cảm nhận "rồi ngày đó sẽ đến". Nhưng không ngờ nhanh đến vậy Khoảng 6 tháng đó, thấy ba ít nói, ít sai bảo, âm thầm hơn, chẳng than thở gì, chẳng dặn dò gì. Mỗi lần về hỏi "Ba có vẻ yếu nhiều ha", ba chỉ đáp: "Ờ, thì đến tuổi phải vậy".

Đi khám gần đây bác sĩ nói không có bệnh, chỉ thiếu chất và thiếu máu. Cả nhà động viên ba ăn nhiều hơn, ba cũng ăn nhiều hơn, ăn đồ bổ, uống sữa (điều này chưa từng thấy trước đây luôn). Và 1 tuần trước khi mất, mình về thường xuyên, ba có vẻ khỏe hơn ấy.

Ngày trước khi ba mất mình về cầm chai rượu đưa ba. Chai đó ba chưa kịp uống, mình đã để vào quan tài rồi

Có lẽ ba sẽ cầm chai đó khoe với chú Sơn, chú Phúc, chú Từ Huy "chai này của thằng Dũng cho đó nha". Ba mình hay tự hào và khoe mình với bạn bè lắm á. Vì thường đem rượu ngon về tặng ba là cứ nghe bạn bè ba gọi nói "mới uống chai rượu của em". Mình có nhiều bạn là bạn nhậu của ba luôn. Câu hay nghe nhất khi gặp ai đó là "hôm bữa mới nhậu với ba cháu/em/anh". Trong đó có nhiều cô đẹp không thấy nhậu với mình mà toàn đi nhậu với ba mình Thật ra ba tự hào về mình nhiều hơn những gì mình có.

Và giờ mình sẽ kể về cảm giác của hôm đó. Đây là mình kể lại để chia sẻ cảm xúc lúc ấy. Hiện tại mình ổn rồi nha, mong mọi người hiểu, vì mỗi lần đăng status về ba mọi người lại lo mình buồn, lo cho sức khỏe mình. Nên thật sự mấy hôm nay định viết nhưng hơi ngại, thấy mọi người lo lắng quá

Nhưng mình nghĩ nên viết.

Hôm đó mình có việc lên phim trường BHD, hẹn bạn bè chơi bóng bàn và nhậu, sẵn định hỏi một người bạn chuyện ngâm rượu bổ dưỡng, định xin sang nhượng ít cho ba.

Đang chờ mọi người thì nghe điện từ anh rể: "Ba có chuyện rồi".

Lúc đó mình không muốn nghe nữa. Cúp máy, lên xe chạy về nhà. Mình nghĩ cả đời chưa bao giờ vội vã thế, nhưng lần này khác hẳn, cảm giác con đường dài vô tận, nghẹt thở. Muốn thúc anh lái xe chạy nhanh lên, nhưng lý trí mình hiểu có chạy nhanh hơn cũng không giải quyết được gì, và mình chưa bao giờ thúc lái xe cả. Nhưng cuối cùng mình cũng nói "anh có thể chạy nhanh hơn 1 xíu". Lúc đó mình biết ba đã mất rồi. Cảm giác như không thở được suốt cả đoạn đường

Về đến nhà mình yên lặng. Tất cả những gì ba nói về cái chết trước đây gần như vang lên trong đầu. Và mình hiểu ngày đó đã đến.

Mình cũng chẳng muốn hỏi vì sao, vì biết điều đó đã thật sự xảy ra rồi.

Và mình đăng status thông báo trên Facebook để báo cho mọi người, đó là cách tốt nhất. Nội dung lúc đó như mình nhớ lại những gì ba quan niệm và nghĩ về cái chết.

Sau đó điện thoại liên tục reo, mình cố thông báo cho mọi người rõ ràng và cố không truyền sự bi thương cho người nghe.

Ngay lập tức có rất nhiều bạn bè ba và gia đình có mặt. Chính những cảm xúc và tình cảm của họ lại làm mình khó kềm được nước mắt

c2841689f5e2dffa006e.jpg


29610d242699a7a91657.jpg


030ec4ea7682117ef671.jpg


Nguồn: soha.vn
 
Back
Top