BiTutu9153
New member
Đó là những giọt nước mắt hạnh phúc tràn trào khi chị Shanna Niehaus nhìn thấy cậu con trai 5 tuổi mắc chứng tự kỷ của mình có một người bạn lần đầu tiên trong cuộc đời.
Ai cũng biết, làm mẹ là mong con khỏe mạnh, vui đùa và lớn lên bình thường như bao đứa trẻ khác. Nhưng đời không phải lúc nào cũng màu hồng, có những lúc sóng gió ập đến khiến ta tưởng chừng như bế tắc không lối thoát
Và với chị Shanna Niehaus, khoảnh khắc ấy là khi biết cậu con trai 5 tuổi của mình - Kainoa - mắc hội chứng tự kỷ. Bao nhiêu thời gian điều trị cho con là bấy nhiêu giọt nước mắt đã rơi. Những đêm nhìn con khóc, chị chỉ biết nín lặng, nghẹn ngào mà không dám khóc thành tiếng. Khi tưởng chừng như mọi phép màu đã tắt lịm, khi phải chứng kiến con mình dần xa lánh thế giới bên ngoài thì bỗng nhiên, tia hy vọng lại chợt lóe sáng
Đó chính là Tornado - chú chó hỗ trợ các em nhỏ tự kỷ hòa nhập với cuộc sống. Nhìn thấy con mình có khoảnh khắc yên bình bên người bạn 4 chân mới này, chị Shanna đã không kìm được xúc động
Bức ảnh chị Shanna Niehaus share trên Facebook khoảnh khắc cậu con trai 5 tuổi nằm bên cạnh chú chó đầy yên bình.
"Bạn thấy khoảnh khắc này chứ? Tôi chưa bao giờ trải qua khoảnh khắc tương tự trong đời. Hôm qua là ngày đầu tiên cậu con trai mắc chứng tự kỷ của tôi gặp người bạn mới - chú chó hỗ trợ trẻ tự kỷ tên là Tornado. Gia đình tôi đến từ Mỹ và hiện đang sống ở Nhật Bản. Chúng tôi đã đợi tận 2 năm để gặp Tornado.
Bức ảnh ghi lại gương mặt đầy cảm xúc của bà mẹ khi nhìn con trai mình. Tôi chẳng thể ôm, tắm rửa, mặc đồ cho con, cưng nựng và thậm chí là không thể chạm vào con mình. Cậu bé đang nằm trên người chú chó đầy yên bình; dường như có một sự kết nối không lời nào giữa cậu bé và chú chó.
Đây là gương mặt đầy buồn của bà mẹ đã nhìn thấy con mình thất bại trong việc kết nối với cuộc sống bên ngoài, chẳng thể có một người bạn để chơi cùng, không một sợi dây liên kết nào. Tôi đã ngồi cạnh con mình vào mỗi đêm thằng bé khóc nức nở suốt cả tháng trời vì em chẳng có ai để chơi cùng ngoài bố mẹ, dù em đã cố gắng thế nào và bỏ ra bao nhiêu nỗ lực cho việc điều trị hội chứng tự kỷ
Và giờ đây, bà mẹ ấy lại đang ngồi đằng sau con mình, lặng lẽ nhìn đứa con trai bé nhỏ đang nằm trên người Tornado. Tôi nghẹn ngào, không biết phải nói gì...
Có lẽ, mọi thứ bỏ ra cho cuộc chiến với hội chứng tự kỷ của con trai tôi đều đáng giá cả: những ca chẩn đoán, những trung tâm chăm sóc, từng đồng tiền, hồ sơ nhập viện, các buổi họp ở trường, mỗi giọt nước mắt rơi xuống, những lúc nản lòng rồi lại đứng dậy và cả những điều kỳ diệu mờ mờ mà chúng tôi thấy ở tương lai. Là một người mẹ, tôi đã chứng kiến những khoảnh khắc đầy gian khó và đau đớn của con. Tôi cũng đã khóc rất nhiều.
Nhưng hôm qua, tôi khóc vì một lý do khác. Một cảm giác mà chẳng từ ngữ nào diễn tả được...".
Những chú chó đã giúp nhiều em nhỏ mắc chứng tự kỷ tìm lại cuộc sống.
Thật khó để tưởng tượng cảm xúc của một người mẹ khi không thể ôm lấy đứa con bé nhỏ của mình vào lòng Chỉ một động tác mạnh cũng có thể khiến cậu con trai 5 tuổi trở nên kích động. Những em mắc hội chứng tự kỷ thường khó hòa nhập với mọi người xung quanh. Đó là lý do tại sao, những chú chó được huấn luyện đặc biệt để giúp đỡ các em. Chúng có thể giúp trẻ nhỏ trở nên bình tĩnh khi các em hoảng loạn, chăm sóc các em và báo hiệu cho phụ huynh biết khi cần giúp đỡ.
Có lẽ vì những chú chó có hành vi khác với con người nên những cậu bé, cô bé với hội chứng tự kỷ luôn cảm thấy dễ dàng hơn để gần gũi, chia sẻ và gắn kết như những người bạn thực sự
Trong con mắt nhiều người, tự kỷ là một căn bệnh mà chẳng ai mong con mình mắc phải. Nhưng cuộc sống này đã đủ khó khăn rồi, đừng để nó cuốn ta vào vòng xoáy lo nghĩ nữa. Hãy cứ coi như con mình đang phát triển theo một cách "đặc biệt" thôi. Và chẳng có liều thuốc nào chữa được nó hiệu quả hơn tình yêu của gia đình và sự quan tâm của mọi người
Và cả những chú chó nữa...
Nguồn: kenh14.vn