KemSweet8450
New member
Tuổi già cũng cần "kỹ năng sống" nha các bạn ơi!
Khi bước sang tuổi xế chiều, có những thứ cha mẹ nên... "giả vờ" một chút để sống nhẹ nhàng hơn nè. Giả vờ ở đây không phải là hồ đồ hay lơ đãng nhé, mà là biết nhìn thấu nhưng không nói ra, vừa giữ được sự bình yên cho mình, vừa cho con cái không gian tự do. Đấy chính là trí tuệ sống, giúp gia đình êm ấm và tuổi già bớt phiền não đó!
Có câu: "Nuôi con trăm tuổi, lo lắng chín mươi chín" – nghe mà thấy thương cha mẹ quá đi! Với cha mẹ thì con mãi mãi là con, dù đã lập gia đình rồi cũng vẫn là đứa bé cần được yêu thương. Vì thế mà dù con có làm sai, cha mẹ có giận cũng sẽ bao dung, nhưng con lại hay khó tha thứ lỗi của cha mẹ lắm.
Hồi nhỏ con thiếu kinh nghiệm sống, phải dựa vào cha mẹ, dù có bất mãn cũng phải nghe lời. Nhưng lớn lên rồi, tiếp xúc nhiều thứ hơn, tự tin mình hiểu biết hơn cha mẹ, nên bắt đầu phàn nàn, thậm chí chỉ trích cha mẹ luôn á.
Trước khi nghỉ hưu, cha mẹ bận rộn công việc, ít gặp con nên mâu thuẫn cũng ít. Nhưng nghỉ hưu rồi thì thời gian bên con nhiều hơn, khác biệt về lối sống, tư duy dễ nảy sinh xung đột lắm!
Nhiều người già nghe con phàn nàn liền để bụng, sinh cãi vã, dẫn đến buồn phiền. Nhưng thật ra lúc tuổi già quan trọng nhất là làm mình vui chứ sao! Đừng quá để ý lời con cái nhé.
Đã hi sinh bao nhiêu năm cho con, chỉ cần đã tận tâm là đủ rồi. Nghe con phàn nàn, hãy học cách "giả điếc" thôi. Như vậy con mới nhận ra cha mẹ không dung túng mãi được, mà chúng phải tự chịu trách nhiệm.
"Giả điếc" không chỉ tránh được xung đột mà còn giúp con cái biết kiềm chế, học cách biết ơn, để sau này vẫn giữ được mối quan hệ yêu thương hòa thuận nữa đó!
Mỗi người có thói quen sống khác nhau, ngay cả người cùng tuổi còn khác biệt huống chi cha mẹ và con cái cách nhau cả thế hệ. Muốn chung sống hòa thuận thì cần bao dung thôi.
Nhưng nhiều cha mẹ nghĩ mình từng trải, có trách nhiệm dẫn dắt con nên hay can thiệp, phản đối thói quen của con. Khi con còn nhỏ thì oke, nhưng khi con đã trưởng thành rồi, cha mẹ cần học cách "giả mù" nha!
Thấy mà coi như không thấy, "mắt không thấy thì lòng không buồn" mà! Nếu cứ nói mãi, con không những không nghe mà còn cảm thấy bị kiểm soát, dẫn đến xa cách. Thực tế có những bài học phải tự trải qua, tự vấp ngã thì mới khắc sâu, mới trưởng thành được.
Cha mẹ có lo lắng cũng nên buông tay, đó mới là tình yêu to lớn nhất đó! Nghỉ hưu rồi thì thay vì lo chuyện con cái quá mức, hãy quan tâm nhiều hơn đến chính mình, chuẩn bị cho tuổi già tốt đẹp nhé!
Nhiều cha mẹ mong có nhiều con, nghĩ sau này sẽ có nhiều chỗ dựa. Nhưng nếu không công bằng lại dễ gây mâu thuẫn giữa các con lắm.
Nếu cha mẹ thiên vị, luôn đứng về một bên, tưởng là đang hòa giải nhưng thực chất lại làm mâu thuẫn thêm sâu á.
Khi con còn nhỏ cha mẹ cần can thiệp dạy bảo. Nhưng khi con đã trưởng thành, có gia đình riêng rồi thì nên để chúng tự giải quyết. Cha mẹ tốt nhất là "giả câm", không bênh ai cả!
Không phải vì không thương con mà là vì yêu thương công bằng ý. Trong mắt con cái, cha mẹ bênh ai tức là yêu người đó hơn đó. Điều này sẽ gây chia rẽ tình thân lắm nha.
Vậy nên sau khi nghỉ hưu, gặp mâu thuẫn giữa các con, người già hãy học cách "giả câm". Đó không phải lạnh nhạt mà là buông tay để con cái học cách giải quyết, giữ gìn tình anh em đấy!
Nhiều người mong chờ nghỉ hưu nhưng sau đó lại mơ hồ không biết sống sao. Phải có kế hoạch trước mới có thể ứng phó tốt được nha!
Cha mẹ và con cái không chỉ có trách nhiệm, nghĩa vụ mà còn cần sự ấm áp, yêu thương mới đúng nghĩa tình thân. Đời người có đáng giá không hãy nhìn vào lúc tuổi già có sống tử tế không, chứ đừng sống trong cảnh hỗn loạn cãi vã mãi.
Nhiều cha mẹ thích lấy uy thế bề trên, cho rằng mình là trưởng bối nói gì con cũng phải nghe, nhưng điều đó dễ gây khoảng cách lắm. Con cái có suy nghĩ riêng, có giới hạn riêng, không phải cứ hiểu cha mẹ là chấp nhận tất cả đâu nhé.
Nhiều cha mẹ nghĩ con phải hiểu và bao dung mình, nhưng con cái bận rộn sự nghiệp, đôi khi không thể làm được. Đòi hỏi quá nhiều chỉ chuốc thêm thất vọng thôi. Nghỉ hưu rồi hãy học cách buông bỏ, sống thư thái đi! Đừng tính toán với con cái, hãy học cách hiểu và bao dung chúng. Không phải vì con mà là vì chính mình nha!
Một người nếu học được cách "giả vờ" trước mặt con cái thì tuổi già chắc chắn không tệ đâu!
Nguồn: kenh14.vn
Khi bước sang tuổi xế chiều, có những thứ cha mẹ nên... "giả vờ" một chút để sống nhẹ nhàng hơn nè. Giả vờ ở đây không phải là hồ đồ hay lơ đãng nhé, mà là biết nhìn thấu nhưng không nói ra, vừa giữ được sự bình yên cho mình, vừa cho con cái không gian tự do. Đấy chính là trí tuệ sống, giúp gia đình êm ấm và tuổi già bớt phiền não đó!
Có câu: "Nuôi con trăm tuổi, lo lắng chín mươi chín" – nghe mà thấy thương cha mẹ quá đi! Với cha mẹ thì con mãi mãi là con, dù đã lập gia đình rồi cũng vẫn là đứa bé cần được yêu thương. Vì thế mà dù con có làm sai, cha mẹ có giận cũng sẽ bao dung, nhưng con lại hay khó tha thứ lỗi của cha mẹ lắm.
Hồi nhỏ con thiếu kinh nghiệm sống, phải dựa vào cha mẹ, dù có bất mãn cũng phải nghe lời. Nhưng lớn lên rồi, tiếp xúc nhiều thứ hơn, tự tin mình hiểu biết hơn cha mẹ, nên bắt đầu phàn nàn, thậm chí chỉ trích cha mẹ luôn á.
Trước khi nghỉ hưu, cha mẹ bận rộn công việc, ít gặp con nên mâu thuẫn cũng ít. Nhưng nghỉ hưu rồi thì thời gian bên con nhiều hơn, khác biệt về lối sống, tư duy dễ nảy sinh xung đột lắm!
Nhiều người già nghe con phàn nàn liền để bụng, sinh cãi vã, dẫn đến buồn phiền. Nhưng thật ra lúc tuổi già quan trọng nhất là làm mình vui chứ sao! Đừng quá để ý lời con cái nhé.
Đã hi sinh bao nhiêu năm cho con, chỉ cần đã tận tâm là đủ rồi. Nghe con phàn nàn, hãy học cách "giả điếc" thôi. Như vậy con mới nhận ra cha mẹ không dung túng mãi được, mà chúng phải tự chịu trách nhiệm.
"Giả điếc" không chỉ tránh được xung đột mà còn giúp con cái biết kiềm chế, học cách biết ơn, để sau này vẫn giữ được mối quan hệ yêu thương hòa thuận nữa đó!
Mỗi người có thói quen sống khác nhau, ngay cả người cùng tuổi còn khác biệt huống chi cha mẹ và con cái cách nhau cả thế hệ. Muốn chung sống hòa thuận thì cần bao dung thôi.
Nhưng nhiều cha mẹ nghĩ mình từng trải, có trách nhiệm dẫn dắt con nên hay can thiệp, phản đối thói quen của con. Khi con còn nhỏ thì oke, nhưng khi con đã trưởng thành rồi, cha mẹ cần học cách "giả mù" nha!
Thấy mà coi như không thấy, "mắt không thấy thì lòng không buồn" mà! Nếu cứ nói mãi, con không những không nghe mà còn cảm thấy bị kiểm soát, dẫn đến xa cách. Thực tế có những bài học phải tự trải qua, tự vấp ngã thì mới khắc sâu, mới trưởng thành được.
Cha mẹ có lo lắng cũng nên buông tay, đó mới là tình yêu to lớn nhất đó! Nghỉ hưu rồi thì thay vì lo chuyện con cái quá mức, hãy quan tâm nhiều hơn đến chính mình, chuẩn bị cho tuổi già tốt đẹp nhé!
Nhiều cha mẹ mong có nhiều con, nghĩ sau này sẽ có nhiều chỗ dựa. Nhưng nếu không công bằng lại dễ gây mâu thuẫn giữa các con lắm.
Nếu cha mẹ thiên vị, luôn đứng về một bên, tưởng là đang hòa giải nhưng thực chất lại làm mâu thuẫn thêm sâu á.
Khi con còn nhỏ cha mẹ cần can thiệp dạy bảo. Nhưng khi con đã trưởng thành, có gia đình riêng rồi thì nên để chúng tự giải quyết. Cha mẹ tốt nhất là "giả câm", không bênh ai cả!
Không phải vì không thương con mà là vì yêu thương công bằng ý. Trong mắt con cái, cha mẹ bênh ai tức là yêu người đó hơn đó. Điều này sẽ gây chia rẽ tình thân lắm nha.
Vậy nên sau khi nghỉ hưu, gặp mâu thuẫn giữa các con, người già hãy học cách "giả câm". Đó không phải lạnh nhạt mà là buông tay để con cái học cách giải quyết, giữ gìn tình anh em đấy!
Nhiều người mong chờ nghỉ hưu nhưng sau đó lại mơ hồ không biết sống sao. Phải có kế hoạch trước mới có thể ứng phó tốt được nha!
Cha mẹ và con cái không chỉ có trách nhiệm, nghĩa vụ mà còn cần sự ấm áp, yêu thương mới đúng nghĩa tình thân. Đời người có đáng giá không hãy nhìn vào lúc tuổi già có sống tử tế không, chứ đừng sống trong cảnh hỗn loạn cãi vã mãi.
Nhiều cha mẹ thích lấy uy thế bề trên, cho rằng mình là trưởng bối nói gì con cũng phải nghe, nhưng điều đó dễ gây khoảng cách lắm. Con cái có suy nghĩ riêng, có giới hạn riêng, không phải cứ hiểu cha mẹ là chấp nhận tất cả đâu nhé.
Nhiều cha mẹ nghĩ con phải hiểu và bao dung mình, nhưng con cái bận rộn sự nghiệp, đôi khi không thể làm được. Đòi hỏi quá nhiều chỉ chuốc thêm thất vọng thôi. Nghỉ hưu rồi hãy học cách buông bỏ, sống thư thái đi! Đừng tính toán với con cái, hãy học cách hiểu và bao dung chúng. Không phải vì con mà là vì chính mình nha!
Một người nếu học được cách "giả vờ" trước mặt con cái thì tuổi già chắc chắn không tệ đâu!
Nguồn: kenh14.vn