GauCoco5487
New member
Chú Trần tá hỏa khi ngân hàng báo bố mình còn để lại khoản nợ từ 10 năm trước chưa thanh toán xong. Thế là nhà băng "chốt đơn" tịch thu luôn căn nhà để trừ nợ
Năm 2003, sau khi bố mẹ qua đời, anh Trần (Trung Quốc) được thừa kế một căn nhà hai tầng. Tuy không phải nhà to đẹp lắm nhưng đây là tài sản quý giá nhất mà bố mẹ anh tích góp cả đời để lại. Sau khi xong xuôi các thủ tục pháp lý, anh cùng vợ và hai con dọn đến ở, bắt đầu cuộc sống mới với hy vọng được ổn định lâu dài.
Năm đầu tiên, gia đình anh Trần sống bình yên như mơ. Anh làm việc ở một nhà máy địa phương, còn vợ thì buôn bán nhỏ ở chợ. Căn nhà được sửa sang đôi chút, trở thành tổ ấm ấm cúng cho cả nhà. Nhưng giấc mơ an cư lập nghiệp nhanh chóng vỡ tan khi một thông báo từ ngân hàng gửi đến vào đầu năm 2004. Theo đó, nhà băng yêu cầu anh Trần dọn ra khỏi nhà vì tài sản này bị tịch thu để thanh toán nợ xấu
Theo thông báo của ngân hàng, căn nhà của bố mẹ anh Trần đã từng được dùng làm tài sản thế chấp cho một khoản vay lớn cách đó 10 năm. Khoản vay này do bố anh đứng tên để hỗ trợ một người bạn làm ăn. Nhưng plot twist là người bạn này sau đó mất khả năng thanh toán. Với vai trò người bảo lãnh, bố anh Trần phải chịu trách nhiệm pháp lý. Do khách hàng không thanh toán khoản vay trong thời gian dài nên ngân hàng tuyên bố thu hồi căn nhà để bán đấu giá nhằm thu hồi nợ theo đúng quy định
Anh Trần cho biết đây là lần đầu tiên nghe đến khoản vay này. Bố mẹ anh chưa bao giờ đề cập đến việc thế chấp căn nhà, và các giấy tờ liên quan dường như đã bịất tích. Khi bố mẹ anh qua đời, không có bất kỳ thông báo nào từ ngân hàng về khoản nợ cho đến khi anh Trần chính thức đứng tên sở hữu căn nhà.
Không chấp nhận việc mất căn nhà "oan uổng" như vậy, anh Trần quyết định đưa vụ việc ra tòa, với hy vọng chứng minh rằng mình không có trách nhiệm với khoản nợ của bố. Anh thuê một luật sư địa phương và cung cấp các tài liệu chứng minh rằng bản thân không được thông báo về việc thế chấp, cũng như không tham gia vào bất kỳ giao dịch nào liên quan đến khoản vay
Trong phiên tòa kéo dài ba tháng tại tòa án địa phương, ngân hàng lập luận rằng căn nhà là tài sản hợp pháp để thanh toán khoản nợ, vì hợp đồng thế chấp đã được công chứng và đăng ký đầy đủ. Họ cũng chỉ ra rằng anh Trần, với tư cách người thừa kế, phải chịu trách nhiệm với các nghĩa vụ tài chính liên quan đến tài sản. Luật sư của anh Trần phản bác rằng ngân hàng đã không thực hiện đúng quy trình thông báo cho người thừa kế, đồng thời yêu cầu xem xét việc giảm nhẹ trách nhiệm do hoàn cảnh khó khăn của gia đình anh Trần.
Cuối cùng, vào tháng 10 năm 2004, tòa án đưa ra phán quyết cuối cùng. Theo Luật Dân sự Trung Quốc, người thừa kế phải nộp thuế và các khoản nợ mà người qua đời chưa hoàn thành trong phạm vi di sản được hưởng. Anh Trần là người thừa kế tài sản của bố để lại. Vì thế anh phải có nghĩa vụ thực hiện thanh toán khoản nợ nói trên, dù không chi tiêu đến. Nói cách khác: thừa kế tài sản thì cũng phải thừa kế luôn cả nợ nần
Tòa tuyên bố rằng căn nhà bị tịch thu để thanh toán khoản nợ, đã lên tới hơn 1,2 triệu NDT (khoảng 4,2 tỷ đồng) do lãi suất tích lũy. Tuy nhiên, xét đến tình hình tài chính của anh Trần, tòa yêu cầu ngân hàng hỗ trợ gia đình anh tìm nơi ở tạm thời trong vòng sáu tháng. Đồng thời, nhà băng nên cho phép anh Trần giữ lại một phần tài sản cá nhân trong nhà. Phán quyết này, dù phần nào giảm nhẹ gánh nặng, vẫn là cú sốc lớn đối với gia đình anh
Không thể thay đổi được tình hình, anh Trần buộc phải chia tay tài sản bố mẹ để lại. Vợ chồng anh phải cố gắng vượt qua khó khăn, chuyển đến một căn hộ thuê và tiếp tục tìm cách xây dựng lại cuộc sống. Câu chuyện này cũng là bài học nhắc nhở mọi người: khi thừa kế tài sản, nhớ kiểm tra kỹ xem có "món quà kèm theo" gì không nhé!
Theo Toutiao
Nguồn: kenh14.vn
Năm 2003, sau khi bố mẹ qua đời, anh Trần (Trung Quốc) được thừa kế một căn nhà hai tầng. Tuy không phải nhà to đẹp lắm nhưng đây là tài sản quý giá nhất mà bố mẹ anh tích góp cả đời để lại. Sau khi xong xuôi các thủ tục pháp lý, anh cùng vợ và hai con dọn đến ở, bắt đầu cuộc sống mới với hy vọng được ổn định lâu dài.
Năm đầu tiên, gia đình anh Trần sống bình yên như mơ. Anh làm việc ở một nhà máy địa phương, còn vợ thì buôn bán nhỏ ở chợ. Căn nhà được sửa sang đôi chút, trở thành tổ ấm ấm cúng cho cả nhà. Nhưng giấc mơ an cư lập nghiệp nhanh chóng vỡ tan khi một thông báo từ ngân hàng gửi đến vào đầu năm 2004. Theo đó, nhà băng yêu cầu anh Trần dọn ra khỏi nhà vì tài sản này bị tịch thu để thanh toán nợ xấu
Theo thông báo của ngân hàng, căn nhà của bố mẹ anh Trần đã từng được dùng làm tài sản thế chấp cho một khoản vay lớn cách đó 10 năm. Khoản vay này do bố anh đứng tên để hỗ trợ một người bạn làm ăn. Nhưng plot twist là người bạn này sau đó mất khả năng thanh toán. Với vai trò người bảo lãnh, bố anh Trần phải chịu trách nhiệm pháp lý. Do khách hàng không thanh toán khoản vay trong thời gian dài nên ngân hàng tuyên bố thu hồi căn nhà để bán đấu giá nhằm thu hồi nợ theo đúng quy định
Anh Trần cho biết đây là lần đầu tiên nghe đến khoản vay này. Bố mẹ anh chưa bao giờ đề cập đến việc thế chấp căn nhà, và các giấy tờ liên quan dường như đã bịất tích. Khi bố mẹ anh qua đời, không có bất kỳ thông báo nào từ ngân hàng về khoản nợ cho đến khi anh Trần chính thức đứng tên sở hữu căn nhà.
Không chấp nhận việc mất căn nhà "oan uổng" như vậy, anh Trần quyết định đưa vụ việc ra tòa, với hy vọng chứng minh rằng mình không có trách nhiệm với khoản nợ của bố. Anh thuê một luật sư địa phương và cung cấp các tài liệu chứng minh rằng bản thân không được thông báo về việc thế chấp, cũng như không tham gia vào bất kỳ giao dịch nào liên quan đến khoản vay
Trong phiên tòa kéo dài ba tháng tại tòa án địa phương, ngân hàng lập luận rằng căn nhà là tài sản hợp pháp để thanh toán khoản nợ, vì hợp đồng thế chấp đã được công chứng và đăng ký đầy đủ. Họ cũng chỉ ra rằng anh Trần, với tư cách người thừa kế, phải chịu trách nhiệm với các nghĩa vụ tài chính liên quan đến tài sản. Luật sư của anh Trần phản bác rằng ngân hàng đã không thực hiện đúng quy trình thông báo cho người thừa kế, đồng thời yêu cầu xem xét việc giảm nhẹ trách nhiệm do hoàn cảnh khó khăn của gia đình anh Trần.
Cuối cùng, vào tháng 10 năm 2004, tòa án đưa ra phán quyết cuối cùng. Theo Luật Dân sự Trung Quốc, người thừa kế phải nộp thuế và các khoản nợ mà người qua đời chưa hoàn thành trong phạm vi di sản được hưởng. Anh Trần là người thừa kế tài sản của bố để lại. Vì thế anh phải có nghĩa vụ thực hiện thanh toán khoản nợ nói trên, dù không chi tiêu đến. Nói cách khác: thừa kế tài sản thì cũng phải thừa kế luôn cả nợ nần
Tòa tuyên bố rằng căn nhà bị tịch thu để thanh toán khoản nợ, đã lên tới hơn 1,2 triệu NDT (khoảng 4,2 tỷ đồng) do lãi suất tích lũy. Tuy nhiên, xét đến tình hình tài chính của anh Trần, tòa yêu cầu ngân hàng hỗ trợ gia đình anh tìm nơi ở tạm thời trong vòng sáu tháng. Đồng thời, nhà băng nên cho phép anh Trần giữ lại một phần tài sản cá nhân trong nhà. Phán quyết này, dù phần nào giảm nhẹ gánh nặng, vẫn là cú sốc lớn đối với gia đình anh
Không thể thay đổi được tình hình, anh Trần buộc phải chia tay tài sản bố mẹ để lại. Vợ chồng anh phải cố gắng vượt qua khó khăn, chuyển đến một căn hộ thuê và tiếp tục tìm cách xây dựng lại cuộc sống. Câu chuyện này cũng là bài học nhắc nhở mọi người: khi thừa kế tài sản, nhớ kiểm tra kỹ xem có "món quà kèm theo" gì không nhé!
Theo Toutiao
Nguồn: kenh14.vn