Giữa thời đại mà ai cũng đổ xô lên thành phố để "làm người", Quang Hải – một chàng trai Hòa Bình – lại chọn cách... quay xe Từ bỏ cả công việc ổn định ở Hà Nội, anh về quê tìm lại chính mình giữa núi rừng. Nghe có vẻ drama nhưng thực ra là một hành trình chữa lành đầy chân thật. Và không hề dễ tí nào luôn!
Khi phố lớn chỉ còn là nơi... nghẹt thở
Hồi còn là sinh viên khoa Luật trường Đại học Công đoàn, Quang Hải đã phải vừa học vừa làm như "chiến binh" rồi Gia đình khó khăn, anh phải nghỉ học sớm để lao vào mưu sinh – câu chuyện quen thuộc của không ít bạn trẻ.
Nhưng rồi anh cũng đã làm được! Dấn thân vào social media và marketing, sau mấy năm cày cuốc, Hải có được thu nhập khủng. Nhìn từ ngoài vào, đó là "bản thành công" mà bao người mơ ước: job xịn, lương cao, sống giữa lòng thủ đô. Vậy mà...
"Ngoài mặt thì flex ổn lắm, nhưng trong lòng thì rỗng tuếch Thành phố cho anh nhiều thứ: tiền, danh, lịch kín mít. Nhưng cũng chính nó khiến anh cảm thấy như đang chạy... mà không biết chạy cái gì. "Mỗi ngày tỉnh dậy, lại phải đóng vai một người rất ổn. Nhưng đến tối, cảm giác trống rỗng lại quay lại như cũ." – Hải tâm sự.
Ban đầu, anh chỉ định về quê một tháng để "detox" thôi. Ai ngờ, sự yên bình ở bản làng lại giúp anh nghe rõ tiếng nói của chính mình – thứ đã bị át đi bao lâu nay.
Sau khi quay lại Hà Nội, Hải càng thấy xa lạ với nhịp sống nơi đây. Một tuần sau, anh lại lên Hòa Bình – lần này không phải để du lịch, mà là để... ở luôn!
Trở về – quyết định khó nhất đời
"Về quê không phải chuyện đơn giản đâu," Hải thừa nhận. Bạn bè lo lắng, có người phản đối thẳng: "Về rồi khó quay lại lắm đó!" Còn bản thân anh thì đầy câu hỏi: "Cuộc sống của mình là gì? Đây có đúng không? Nếu fail thì sao?"
Bỏ guồng quay phố thị, Hải tự tay xây lại mọi thứ ở quê: một homestay nhỏ xinh, những tour du lịch cộng đồng, và một cuộc sống bình yên nhưng đủ đầy
Thực tế những ngày đầu không hề easy. Quen làm việc team ở thành phố, giờ phải tự xoay mọi thứ. Anh bắt đầu làm du lịch cộng đồng, mở homestay nhỏ tại quê. Từ vận hành, thiết kế, marketing... đều phải tự học, tự làm, tự mày mò.
"Nhiều lúc cô đơn đến mức chỉ muốn khóc Cô đơn trong công việc, trong chính quyết định của mình. Có khi cả ngày không có ai để tâm sự," Hải kể. Nhưng dần dần anh tìm được động lực từ những điều nhỏ nhặt: một bông hoa nở, ánh nắng xuyên qua cửa sổ, vị khách ghé thăm, hay một người lạ chia sẻ câu chuyện đời mình.
"Mình ở đây để lắng nghe. Mỗi người đều có nỗi đau riêng, và khi họ mở lòng, họ cũng giúp mình chữa lành một phần." Không chỉ làm lại cuộc đời, việc về quê còn giúp anh hàn gắn gia đình. Sau 12 năm gần như không nói chuyện, tình cha con dần được vá lại. "Bố mẹ là người vui nhất khi mình về. Được ở gần nhà, gần bố mẹ – điều mình đã bỏ lỡ suốt cả chục năm."
Sống chậm ≠ dừng lại nhé!
Hải không giấu là có lúc anh muốn quay lại thành phố. "Có lúc mình lên mạng tìm việc, chuẩn bị quay lại. Nhưng khi bước vào phố, mình lại thấy đây không còn là nơi mình thuộc về nữa."
Khi bạn sống đủ chậm, thiên nhiên, con người và cả chính bản thân sẽ lên tiếng
Với anh, trở về không phải là trốn chạy, mà là cách để làm lại – từ đầu, từ gốc. Dự án homestay dần ổn định, anh bắt đầu kết nối với nhiều người làm du lịch địa phương, thậm chí mong được chính quyền hỗ trợ để khai thác bền vững tài nguyên như suối thượng nguồn, rừng cây tự nhiên...
Nguồn: svvn.tienphong.vn