ThoXanhOfficial
New member
Trời ơi, chúng ta đang sống trong một thời đại mà "bận rộn" như kiểu được trao huy chương vàng Olympic vậy á Những đêm cày cuốc deadline đến sáng, ăn vội trước màn hình laptop, hay cả kỳ nghỉ sum họp bị sếp gọi điện làm gián đoạn – tất cả đã trở thành "bình thường" đến đáng sợ luôn. Bao giờ bạn cũng từng cầm điện thoại lên, định gõ tin nhắn xin nghỉ ốm hoặc xin nghỉ phép năm, rồi lại... xóa đi vì cảm thấy "tội lỗi" vô cùng chưa?
Thật sự thì ranh giới giữa một nhân viên chăm chỉ và một người bị công việc "nuốt chửng" mỏng manh hơn sợi tóc cơ đó! Khi mà việc dành ra vài ngày để hít thở không khí trong lành, chăm sóc sức khỏe bản thân cũng trở thành gánh nặng tâm lý, thì đó là lúc chúng ta cần ngồi lại và đối mặt với sự thật phũ phàng này: chúng ta đang nghiện việc – một thứ "toxic" đang âm thầm bào mòn cả thể chất lẫn tinh thần từ bên trong rồi đấy
Căn bệnh "sợ vắng mặt" và ảo tưởng về cái việc bận rộn nonstop
Nhiều người trong chúng ta đang mang một nỗi sợ vô hình tên là sợ vắng mặt. Khi công việc đang xoay tít mù, việc bạn dừng lại một chút bỗng trở nên "sai trái" đến kỳ lạ. Bạn sợ sếp nghĩ mình lười, thiếu trách nhiệm, sợ đồng nghiệp phải gánh việc của mình, hay sâu thẳm bên trong, bạn sợ nhận ra rằng công ty vẫn chill chill hoạt động bình thường khi không có mình, và giá trị bản thân không hề "không thể thay thế" như bạn vẫn nghĩ
Chúng ta tự lừa dối chính mình bằng những câu quen thuộc kiểu "chỉ nốt dự án này thôi", "cố nốt tuần này rồi nghỉ bù bù cho bản thân sau". Nhưng thật ra thì cái "nốt" đó chẳng bao giờ kết thúc cả các bạn ơi! Việc ôm đồm mọi thứ không làm bạn trở thành superhero nơi công sở đâu, nó chỉ biến bạn thành một cỗ máy đang cạn kiệt năng lượng mà thôi
Áp lực từ đồng nghiệp và văn hóa "cống hiến hết mình" đã nhồi nhét vào đầu chúng ta rằng nghỉ ngơi là biểu hiện của sự yếu đuối. Thế là thay vì tận hưởng trọn vẹn những ngày phép ít ỏi trong năm, chúng ta mang cả laptop lên Đà Lạt, ra Phú Quốc, vừa nghe tiếng sóng vỗ vừa gõ lạch cạch trả email với tâm trạng lo âu chẳng lối thoát nào hết
Công ty không thiếu bạn đâu, nhưng gia đình và bản thân bạn thì có đấy!
Nói thẳng luôn nhé, nếu ngày mai bạn ngã gục vì kiệt sức trên bàn làm việc, công ty sẽ đăng tin tuyển người mới thay vị trí của bạn trong một nốt nhạc thôi. Bánh răng của cỗ máy kinh tế không vì một cá nhân mà dừng lại cả. Nhưng gia đình bạn thì khác, sức khỏe của bạn thì khác. Chẳng ai có thể thay thế bạn làm con của bố mẹ, làm ba mẹ của những đứa trẻ đang ngóng bạn về ăn cơm mỗi tối, hay làm một người bạn đời ấm áp được cả
Việc bạn vắt kiệt sức lực cho công ty có thể mang lại mức lương tốt hơn cuối tháng, chức vụ oai phong hơn trên danh thiếp, nhưng nó đang tước đoạt đi những thứ vĩnh viễn không thể mua được bằng tiền: sự bình yên trong tâm trí và những khoảnh khắc gắn kết thiêng liêng với người thân yêu. Chứng nghiện việc toxic này khiến bạn đánh mất khả năng kết nối với chính mình. Bạn dần quên cách tận hưởng một ly cà phê buổi sáng mà không nghĩ về báo cáo, quên cách đọc một cuốn sách mà không giật mình vì tin nhắn nhóm công việc. Khi sự tồn tại của bạn chỉ được định nghĩa qua những bản nghiệm thu dự án, bạn đang tự đẩy mình vào một cái hố sâu của sự trống rỗng và cô đơn cùng cực đấy
Chữa lành từ những điều nhỏ nhất: Học cách "tắt máy" đúng nghĩa thật sự
Đã đến lúc chúng ta phải dũng cảm tập nói "không" và thiết lập lại những ranh giới bảo vệ cho chính cuộc đời mình rồi! Nghỉ phép không phải là đặc ân mà công ty ban phát để bạn phải hàm ơn đâu, đó là quyền lợi hợp pháp và nhu cầu sinh lý thiết yếu của mọi con người luôn
Nguồn: soha.vn
Thật sự thì ranh giới giữa một nhân viên chăm chỉ và một người bị công việc "nuốt chửng" mỏng manh hơn sợi tóc cơ đó! Khi mà việc dành ra vài ngày để hít thở không khí trong lành, chăm sóc sức khỏe bản thân cũng trở thành gánh nặng tâm lý, thì đó là lúc chúng ta cần ngồi lại và đối mặt với sự thật phũ phàng này: chúng ta đang nghiện việc – một thứ "toxic" đang âm thầm bào mòn cả thể chất lẫn tinh thần từ bên trong rồi đấy
Căn bệnh "sợ vắng mặt" và ảo tưởng về cái việc bận rộn nonstop
Nhiều người trong chúng ta đang mang một nỗi sợ vô hình tên là sợ vắng mặt. Khi công việc đang xoay tít mù, việc bạn dừng lại một chút bỗng trở nên "sai trái" đến kỳ lạ. Bạn sợ sếp nghĩ mình lười, thiếu trách nhiệm, sợ đồng nghiệp phải gánh việc của mình, hay sâu thẳm bên trong, bạn sợ nhận ra rằng công ty vẫn chill chill hoạt động bình thường khi không có mình, và giá trị bản thân không hề "không thể thay thế" như bạn vẫn nghĩ
Chúng ta tự lừa dối chính mình bằng những câu quen thuộc kiểu "chỉ nốt dự án này thôi", "cố nốt tuần này rồi nghỉ bù bù cho bản thân sau". Nhưng thật ra thì cái "nốt" đó chẳng bao giờ kết thúc cả các bạn ơi! Việc ôm đồm mọi thứ không làm bạn trở thành superhero nơi công sở đâu, nó chỉ biến bạn thành một cỗ máy đang cạn kiệt năng lượng mà thôi
Áp lực từ đồng nghiệp và văn hóa "cống hiến hết mình" đã nhồi nhét vào đầu chúng ta rằng nghỉ ngơi là biểu hiện của sự yếu đuối. Thế là thay vì tận hưởng trọn vẹn những ngày phép ít ỏi trong năm, chúng ta mang cả laptop lên Đà Lạt, ra Phú Quốc, vừa nghe tiếng sóng vỗ vừa gõ lạch cạch trả email với tâm trạng lo âu chẳng lối thoát nào hết
Công ty không thiếu bạn đâu, nhưng gia đình và bản thân bạn thì có đấy!
Nói thẳng luôn nhé, nếu ngày mai bạn ngã gục vì kiệt sức trên bàn làm việc, công ty sẽ đăng tin tuyển người mới thay vị trí của bạn trong một nốt nhạc thôi. Bánh răng của cỗ máy kinh tế không vì một cá nhân mà dừng lại cả. Nhưng gia đình bạn thì khác, sức khỏe của bạn thì khác. Chẳng ai có thể thay thế bạn làm con của bố mẹ, làm ba mẹ của những đứa trẻ đang ngóng bạn về ăn cơm mỗi tối, hay làm một người bạn đời ấm áp được cả
Việc bạn vắt kiệt sức lực cho công ty có thể mang lại mức lương tốt hơn cuối tháng, chức vụ oai phong hơn trên danh thiếp, nhưng nó đang tước đoạt đi những thứ vĩnh viễn không thể mua được bằng tiền: sự bình yên trong tâm trí và những khoảnh khắc gắn kết thiêng liêng với người thân yêu. Chứng nghiện việc toxic này khiến bạn đánh mất khả năng kết nối với chính mình. Bạn dần quên cách tận hưởng một ly cà phê buổi sáng mà không nghĩ về báo cáo, quên cách đọc một cuốn sách mà không giật mình vì tin nhắn nhóm công việc. Khi sự tồn tại của bạn chỉ được định nghĩa qua những bản nghiệm thu dự án, bạn đang tự đẩy mình vào một cái hố sâu của sự trống rỗng và cô đơn cùng cực đấy
Chữa lành từ những điều nhỏ nhất: Học cách "tắt máy" đúng nghĩa thật sự
Đã đến lúc chúng ta phải dũng cảm tập nói "không" và thiết lập lại những ranh giới bảo vệ cho chính cuộc đời mình rồi! Nghỉ phép không phải là đặc ân mà công ty ban phát để bạn phải hàm ơn đâu, đó là quyền lợi hợp pháp và nhu cầu sinh lý thiết yếu của mọi con người luôn
Nguồn: soha.vn