Nghề giáo giờ khó khăn kinh hoàng, phụ huynh soi mói camera rình rập, thầy cô chỉ biết "làm ngơ" cho qua ngày

BiAngel3920

New member
307aed42442eebda3c9f.jpg


Chị em giáo viên bây giờ áp lực vô đối luôn á! Nghề giáo ngày xưa cao quý giờ thành nghề "bạc bẽo", xã hội thì soi mói từng ly từng tí, camera rình rập khắp nơi. Học trò hư mà uốn nắn thì bị ném đá, cuối cùng thầy cô phải chọn cách "mũ ni che tai" cho lành

Mình cầm phấn hơn 20 năm rồi, trải qua đủ thứ cảm xúc từ vui đến buồn, nhiều lúc bật khóc vì bất lực trước học trò hư nhưng phụ huynh lại bênh vực con mình hết sức. Dần dần mới nhận ra, nghề giáo thời này không còn được coi trọng như xưa nữa rồi

Camera và một cú click chuột - nỗi ám ảnh của thầy cô

Giáo viên giờ đi dạy chán và áp lực khủng khiếp luôn nha!

Mình vừa phải tập trung chuyên môn hoàn thành nhiệm vụ, vừa phải lo phản ứng của học sinh và phụ huynh. Cái gì người ta cũng có thể quay chụp; chỉ cần một cú click là hình ảnh, tên tuổi giáo viên tràn lan khắp mạng xã hội. Dư luận chưa kịp phân định đúng sai, chưa hiểu rõ vấn đề đã vào chửi bới ầm ĩ

46282f45b97e1bdbb50e.jpg


Có lần mình yêu cầu học sinh ngồi vào chỗ, nhưng em ấy không chịu nghe vì "đã hết giờ học, hôm nay em có việc bận, phải về vội". Mình cố giữ em lại nói chuyện sau giờ học với mong muốn rèn em vào khuôn khổ. Trong cuộc nói chuyện, có lúc mình không giữ được bình tĩnh nên nói nặng lời, học sinh khóc lóc rấm rứt.

Trùng hợp thay, có người đã quay video và đăng lên mạng. Tối hôm đó, dân mạng vào cả trang cá nhân người thân của mình để chửi bới. Phụ huynh chưa hiểu chuyện gì đã phản ứng tiêu cực, thậm chí còn tra khảo "cô phải làm gì đó quá đáng thì con tôi mới khóc"

Hay như cách đây vài năm, trong buổi sinh hoạt cuối tuần, mình có phê bình học sinh vì em này vi phạm một lỗi quá nhiều lần. Có lẽ tối hôm đó, học sinh về kể với ba mẹ rằng ở lớp bị cô giáo xúc phạm, bôi nhọ danh dự trước mặt các bạn khác. Sáng hôm sau, chưa cần phân biệt đúng sai, phụ huynh đến trường sừng sộ "hỏi tội" mình.

Sự việc gây ầm ĩ ở cổng trường, mình muối mặt với học sinh và đồng nghiệp, còn phụ huynh không chịu nghe giải thích. Họ nói mình không có tư cách la mắng con họ, dù thực tế học sinh phạm lỗi. Họ thậm chí còn livestream trên trang cá nhân và liên tục kết tội mình.

Khoảnh khắc đó, cảm giác chua xót vô cùng, mình cứ tưởng mình là tội đồ vừa gây ra chuyện gì đó nghiêm trọng lắm

Sau vụ việc, mình bị nhà trường phê bình với lý do ứng xử lệch chuẩn mực sư phạm. Hiệu trưởng liên tục căn dặn, quán triệt giáo viên không được quát mắng học trò bởi nếu xảy ra sự cố, danh dự nhà trường bị ảnh hưởng.

Nhiều đồng nghiệp khuyên mình cố "ngậm bồ hòn làm ngọt" vì chỉ cần lớn tiếng là học sinh, phụ huynh sẵn sàng quay video, ghi âm rồi đăng tải lên mạng xã hội. Họ can mình đừng đụng gì đến học trò nữa, chỉ cần giảng dạy hết bổn phận rồi tan tiết thôi.

Ai đã khiến giáo viên phải thu mình trước học trò?

Thời của mình, học sinh nào cũng có tâm lý sợ thầy cô, còn bây giờ thì ngược lại – giáo viên sợ phụ huynh, sợ luôn cả học sinh

Học trò hỗn hào, giáo viên không được quát mắng, phê bình nặng lời. Nếu ai thiếu kiềm chế, sử dụng bạo lực với học trò sẽ bị kỷ luật, thậm chí là mất việc. Còn ở chiều ngược lại, học sinh vô lễ với thầy cô, cãi giáo viên như "chém chả" thì được bao biện vì các em chưa trưởng thành.

Sự tôn nghiêm chốn học đường đã không còn khi thầy cô bị trói buộc bởi hàng loạt quy định không được làm, chỉ có thể nhắc nhở học trò. Vì lẽ đó mà hiện nay chúng mình gần như bị tước mọi quyền xử lý học sinh vi phạm.

Rõ ràng, mỗi trường hợp khác nhau, giáo viên nên được xử lý với các biện pháp khác nhau. Nếu lời nói nhẹ nhàng là đủ đưa học sinh vào khuôn khổ thì người ta đâu cần đặt ra những nội quy, quy định trong trường học?

Chính sự soi mói của phụ huynh, sự khắt khe thiếu công bằng của xã hội đã đẩy chúng mình vào trạng thái bất lực trước bộ phận học sinh cá biệt nhưng không dám thẳng thắn uốn nắn. Khi rơi vào thất vọng quá nhiều lần, mình chọn cách làm tròn bổn phận dạy chữ của mình, "mũ ni che tai" cho bình yên qua ngày.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top