Nghe được điều này trong cuộc họp Ban Giám Đốc, tôi bừng tỉnh nhận ra lý do mình bị sa thải tới 2 lần ở 2 công ty khác nhau

Có thể chúng ta đều đang nghĩ sai về chuyện sa thải đấy…

Phải thừa nhận thật xấu hổ là mình đã 2 lần có tên trong danh sách "cắt giảm nhân sự" rồi Lúc đầu mình cứ nghĩ do mình xui thôi, thị trường việc làm đang ảm đạm suốt 3-4 năm nay mà, công ty nào chẳng phải sa thải vài người.

Đến lần thứ 2 vẫn nằm trong danh sách bị "bay màu", mình vẫn cứ đổ lỗi cho hoàn cảnh. Nhưng gần đây, mình mới tỉnh ra và giật mình thật sự!

Trước giờ mình cứ nghĩ các tập đoàn lớn, công ty nhỏ sa thải là vì quỹ lương không đủ trả. Nhưng thực ra, lương trả cho cả 1 team nhân viên hay thậm chí cấp quản lý thường "không thấm vào đâu" so với tổng quỹ lương của công ty.

Mục đích chính của việc cắt giảm nhân sự không phải để giữ tiền lương, mà "đơn giản" là do làm việc không hiệu quả, không những không đem về doanh thu mà còn khiến bộ phận khác phải "gồng gánh" phần lỗ vốn

6c5c52bfccb9e0f3d15c.png


Scene này trong phim Bậc thầy đàm phán giống như "một cái tát" khiến mình tỉnh ngộ luôn!

Khi một nhân sự - kể cả quản lý bị sa thải, thì đó chỉ là "bề nổi" của quá trình loại bỏ những bộ phận không tạo ra doanh thu, làm việc không hiệu quả thôi.

Mình hoàn toàn có thể đổ lỗi cho thị trường, ừ thì khó khăn ảnh hưởng đến mọi ngành nghề, điều này không thể phủ nhận. Nhưng mà vẫn có những doanh nghiệp "vượt bão" thành công thay vì phá sản đúng không? Và với những nhân sự bình thường như mình - không phải quản lý hay chức vụ gì to tát, cũng đâu thiếu người vẫn được giữ lại, không bị sa thải dù làn sóng cắt giảm đã "càn quét" suốt mấy năm nay?

Đổ lỗi cho người khác, cho hoàn cảnh thì lúc nào cũng dễ chịu hơn việc phải thừa nhận "mình đã sai", "mình vẫn còn thiếu sót". Đi làm với tư duy đổ lỗi thì chẳng bao giờ tiến bộ được ☹️

Và có lẽ chẳng có gì đáng sợ hơn một leader thiếu tầm nhìn, chỉ biết đổ lỗi. Những người như vậy sẽ tạo ra hiệu ứng domino: Giảm doanh thu của công ty, kéo doanh nghiệp đi xuống; đồng thời khiến nhân viên cấp dưới của họ cũng "bị đá ra đường" theo.

Dễ hiểu thôi, ai mà muốn giữ lại một bộ phận luôn chỉ mang về số âm chứ?

6e8e9cd22937f6d5ca64.png


Mình ước gì người sếp gần nhất của mình được xem scene này trong Bậc thầy đàm phán quá

Giờ nghĩ lại, lần đầu mình bị sa thải là do mình lười làm, ham chơi, hiệu suất luôn đứng "top 1 từ dưới đếm lên". Chẳng trách được ai cả. Mình cũng đã rút kinh nghiệm sau khi xin được việc mới. Không còn lười nữa, nhưng kết cục cũng không khác gì. Bộ phận của mình bị giải thể, đồng nghĩa với việc mình vẫn có tên trong danh sách cắt giảm nhân sự, dù đã cố gắng hết mình.

Tư duy "làm cho có" hại mình lần 1, người sếp thích đổ lỗi hại mình lần 2.

3 tháng nay mình không làm ra tiền được. Cuộc sống phải dựa vào số tiền tiết kiệm ít ỏi đang cạn dần. Lúc này mới nhận ra trước đây mình chi tiêu quá phung phí Mình gần như rơi vào trạng thái trầm cảm vì không thể ngay lập tức thay đổi thói quen tiêu tiền để vượt qua khoảng thời gian không có thu nhập này.

Bình thường đang tiêu 15-20 triệu/tháng, và duy trì như vậy suốt mấy năm trời, thói quen chi tiêu đã "ăn sâu vào tâm trí", giờ lại chỉ được tiêu 5 triệu, không bí bách, không tuyệt vọng sao được? Nếu còn việc làm, còn nguồn thu nhập, chắc chẳng ai chịu được cảnh này. Còn với người thất nghiệp không kiếm được tiền như mình thì bế tắc hơn gấp bội, tiêu tiền như xưa thì lo không biết còn cầm cự được bao lâu, mà cắt giảm về mức tối thiểu thì chẳng khác gì "tự tù" luôn.

3fb6ff79b50770ba85b7.jpg


Đúng là "muốn nhanh phải từ từ", việc tối ưu chi tiêu cũng vậy. Phải từng bước một, không thể vội vàng được.

Những ngày thất nghiệp, ngoài cày phim và rải CV trong tuyệt vọng, mình còn nhận ra việc quản lý chi tiêu cá nhân cũng khá giống với công việc của một CFO trong doanh nghiệp. Một bên là mình làm chủ túi tiền của mình, một bên là đảm đương "túi tiền" của người khác.

Cấp bậc và quy mô có thể khác nhau, chứ về bản chất đều cần phải tối ưu, không tối ưu được thì chung cuộc đều bết bát cả.

Vậy nên nếu đang còn việc làm, còn nguồn thu nhập ổn định hàng tháng, mong bạn hãy học cách "giữ tiền thật chặt", đừng vung tay quá trán để rồi rơi vào cảnh bế tắc như mình Chúng ta chỉ nhận ra mình đã hoang phí thế nào khi không còn kiếm được tiền nữa, chuyện này thật sự đáng buồn lắm…

4aa285d4702dc2b6f7d7.jpg


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top