Nghề đi biển khắc nghiệt: Những cái chết đầy lạnh lẽo khiến tim thắt lại

fdaf6c845da9bf8174b4.jpg


Mười anh ngư dân tử nạn trên biển, chỉ 1-2 người may mắn tìm được thi thể và việc đưa họ về nhà... nghe mà muốn rơi nước mắt luôn á

Vào ngày giỗ tuần đầu tiên cho ông Lê Văn Tánh (SN 1969; ở xã An Phú, TP Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên), vợ ông không có mặt vì cũng vừa mới qua đời sau thời gian chiến đấu với bệnh ung thư.

Mất cả bố lẫn mẹ, 4 đứa trẻ nhỏ phải nhờ hàng xóm và các bác đi thuyền cùng bố làm mâm cơm giỗ. Câu chuyện đau lòng 1 năm trước được các bạn thuyền kể lại mà nghe ám ảnh vô cùng.

Đông cứng vì phải ướp lạnh

Hôm đó, khoảng 7 giờ tối ngày 1-12-2013, tàu cá do anh Lê Văn Tuấn làm thuyền trưởng đang câu cá ngừ đại dương ở vùng biển Trường Sa thì hết mồi rồi.

Anh Nguyễn Văn Ngọc (SN 1991) được phân công xuống thúng chai câu mực làm mồi. Để kiếm tiền thuốc cho vợ, ông Tánh cũng xin được đi cùng câu mực.

Chiếc thúng chai được thả xuống biển khoảng 30 phút, anh Tuấn rọi đèn thăm dò thì... không thấy đâu cả

Biết chuyện không ổn rồi, anh Tuấn vội đưa tàu đi tìm thì phát hiện nó đã bị sóng lớn đánh úp mất rồi. Khi 2 ngư dân được đưa lên thuyền thì ông Tánh đã tử vong rồi.

"Chỉ mấy phút trước, ông Tánh còn ngồi trên thúng chai với tôi mà giờ đã nằm bất động. Tôi bị sốc suốt cả chuyến về" - anh Ngọc hồi tưởng lại.

bd448cb28fcfb7eaa529.jpg


Phải mất tận 3 ngày 3 đêm, thi thể ông Tánh mới được đưa về đến bờ được.

Để thi thể không bị phân hủy, các bạn thuyền dùng giấy bóng quấn quanh người, đưa xuống hầm tàu - nơi trữ cá, rồi dùng đá lạnh ướp.

"Trên đường về, cứ nghĩ cảnh ông Tánh bị đông lạnh dưới hầm cá thì tôi lại run lên bần bật" - anh Ngọc nói, mắt cứ ngấn lệ.

Đánh bắt chung với người đã mất

Cách đây hơn 1 năm, nhiều người vẫn còn nhớ đến chuyện "đánh bắt chung với người chết" của tàu ông Võ Văn Thành, ở xã Bình Châu, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi.

Ngày đó, tàu ông Thành ra Hoàng Sa đánh bắt mới được 3 ngày thì một ngư dân tử nạn do lặn biển quá lâu.

Để khỏi lỗ chuyến biển, các anh em trên thuyền quyết định tiếp tục ở lại đánh bắt, hơn nửa tháng sau mới quay về.

"Dù chuyến biển đó khá trúng đấy nhưng trên tàu ai cũng buồn thiu thiu, cứ lặng lẽ đánh bắt, lặng lẽ trở về. Đấy là chuyến biển kinh khủng nhất đời tôi" - ông Nguyễn Thanh Trung, ngư dân đi trên chuyến tàu đó, nhớ lại.

528c3f7ba70799afe693.jpg


Theo ông Trung, mỗi chuyến ra Hoàng Sa, các ngư dân phải vay của chủ nậu (người thu mua cá) tới 200 triệu đồng để lo chi phí đánh bắt như mua đá, xăng dầu.

"Nếu mới ra vài ngày, chưa đánh bắt được gì mà phải quay về thì lỗ nặng lắm. Lại đang có một vùng thời tiết xấu trên biển nên anh em chúng tôi quyết định ở lại, cho tàu tránh gió bão 2 ngày rồi tiếp tục đánh bắt. Chúng tôi biết làm thế rất tàn nhẫn với bạn thuyền nhưng tình thế như vậy chẳng biết phải làm sao nữa" - ông Trung chia sẻ.

Để thi thể không bị phân hủy, các anh ngư dân gói bạn thuyền lại rồi cho vào hầm đá. Hằng ngày, họ cử người xuống trông nom, thắp hương cúng viếng người đã khuất.

Cũng từ chuyến biển kinh khủng đó, ông Trung không còn ra khơi thêm lần nào nữa.

"Chuyến biển quá ám ảnh, chúng tôi vì cuộc sống, vì áo cơm đã làm một việc không đúng với linh hồn người đã khuất" - ông Trung day dứt mãi.

Người mất không được vào cửa biển


Một năm đã qua nhưng nhắc đến cái chết của con là anh Lương Công Hiệp (SN 1991; ở phường Phú Đông, TP Tuy Hòa), bà Ma Thị Tánh (63 tuổi) lại khóc:

"Nó bị ngã đập đầu vào máy tàu rồi tử vong. Để về đến đất liền phải mất 4 ngày 3 đêm nên người ta đành đưa thi thể xuống hầm đá lạnh. Khi về đến bờ thì nó đông cứng, lạnh biết chừng nào"

Nhưng như thế cũng chưa đủ đau đớn, ông Lương Luận (68 tuổi, bố anh Hiệp), Chủ tịch Nghiệp đoàn Nghề cá phường Phú Đông, nghẹn lời khi nhớ lại chuyện thi thể con trai phải trải qua biết bao vất vả mới được đưa vào bờ.

Hôm tàu về gần đến nơi, do có chở người mất nên bị ngăn không được vào cửa biển Đà Diễn.

Thuyền trưởng Lương Công Hưng (anh ruột của Hiệp) phải quay mũi tàu ra lại biển rồi chạy về hướng bãi ngang Đông Tác.

Mặc cho những con sóng gần bờ bổ nhào, anh Hưng quyết định neo thuyền, đưa thi thể em mình xuống thúng chai, bơi vào bờ.

"Hàng ngàn ngư dân gắn bó với cửa biển này vậy mà khi gặp nạn, họ không được vào. Đau lòng lắm nhưng cũng đành chịu thôi" - ông Luận ngậm ngùi.

Nhắc đến tín ngưỡng không cho người mất vào cửa biển, thuyền trưởng Nguyễn Văn Hai cho biết mình đã có một bài học nhớ đời luôn.

Đầu năm 2013, thuyền của ông đang đi đánh bắt ngoài biển thì một ngư dân gặp nạn tử vong.

Do không biết phong tục, ông Hai cho thuyền chạy vào cảng phường 6 (TP Tuy Hòa) báo cáo với bộ đội biên phòng.

Khi phát hiện trên tàu có người mất, ngư dân ở đây buộc ông Hai phải chở thi thể ngược ra biển tìm chỗ khác đưa lên bờ.

"Chưa hết, mấy hôm sau, họ bắt chúng tôi chuẩn bị lễ mang ra cửa biển cúng xá tội, cầu an" - ông Hai kể.

Vì gia đình ông Hai khó khăn nên ngư dân của TP Tuy Hòa đã quyên góp được gần 40 triệu đồng sắm lễ vật, rước thầy về cúng "ông bà giữ cửa". Ông Hai phải bỏ biển, ở lại đấy mấy ngày để được xá tội.

Dù đau lòng cũng phải tin

Ông Phan Thuẫn, Chủ tịch Nghiệp đoàn Nghề cá phường 6 (TP Tuy Hòa), cho biết theo quan niệm của người đi biển, cửa biển là của ông bà.

Ngư dân cho rằng ông bà không thích thấy cảnh chết chóc nên nếu chở người mất qua cửa sẽ bị ông bà quở phạt, làm ăn thất bát, làng xóm đói kém, tai nạn nhiều hơn nên không ai dám làm việc đó.

Nếu không biết mà lỡ làm thì phải cúng xin ông bà xá tội.

"Với người làm nghề biển, không ai dám chắc cuộc sống phía trước của mình ra sao nên dù đau lòng vẫn cứ phải tin vào quan niệm này" - ông Thuẫn giải thích.





Nguồn: soha.vn
 
Back
Top